Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1054:

Khương Tiểu Ninh vừa khóc vừa gật đầu, liên tục nói cảm ơn.

Lương Ái Quốc cũng vô cùng cảm kích, cúi người bày tỏ lòng biết ơn với Tể Tể và những người khác, đồng thời đá một phát vào chân của đứa con trai trời đánh, "bịch" một tiếng Lương Hàm lập tức ngã khuỵu xuống đất.

Lương Hàm ngơ ngác nhìn cha mình với vẻ mặt không dám tin.

“Cha?”

Lương Ái Quốc không nhìn gã mà nhìn về phía đám người Hoắc Tư Cẩn.

“Tư Cẩn à, thật ra chuyện bà cụ Triệu mang đứa bé đi có liên quan đến thằng con trời đánh nhà chú đấy. Chú đưa Tiểu Ninh và Đông Đông đến bệnh viện kiểm tra trước, cái thằng trời đánh này mọi người muốn làm gì thì làm!”

Hoắc Tư Cẩn gật đầu cười: “Được.”

Lương Ái Quốc vội đưa Khương Tiểu Ninh đang ôm em bé đi ngược về, vả lại còn không quên cảm ơn Tương Uyên.

Chỉ là vẻ mặt của hai người khi nhìn Tương Uyên đều không được tự nhiên cho lắm.

“Thầy Tương, cảm ơn thầy, chúng tôi đi trước đây.”

Tương Uyên không nói gì, chỉ lạnh lùng gật đầu.

Tương Tư Hoành nhìn thấy cha ruột của mình thì nhanh chóng bước tới.

“Cảm ơn cha, cha đã vất vả rồi.”

Con trai ruột rất hiếm khi chủ động lại gần Tương Uyên, vì thế anh ấy cực kỳ vui sướng, nhanh chóng ngồi xổm xuống bế con trai lên.

“Tư Hoành, nếu sau này xảy ra chuyện như vậy nữa thì nhớ liên lạc với cha liền nghe chưa, cha hứa sẽ có mặt ngay.”

Đỗ Văn và Lục Tây Ba: “...”

Cho nên ảnh đế Tương cũng là người trong Huyền Môn ư?

Trong tiểu thuyết có đề cập đến bùa súc địa, có thể giúp người ta di chuyển ngàn dặm là thật sao?

Tuy hai người khá tò mò nhưng cuối cùng vẫn ngại hỏi.

Vì linh hồn của Trương Nguyệt Hồng và Đậu Đậu đã bay đến nhà của Triệu Quý Cương, nên Tể Tể muốn đợi họ gặp gia đình mẹ đẻ xong rồi mới đưa họ xuống địa phủ, ngẫm nghĩ một hồi bé sải đôi chân mập mạp của mình đi về phía nhà bà cụ Triệu, chú út của bé vẫn còn nằm ở đó.

Có điều cũng sắp tỉnh rồi.

Bách Minh Tư nhân cơ hội này thả tất cả các sợi linh hồn sống mà cậu ấy đã thu được ra, dẫn dắt họ trở về cơ thể của mình.

Còn Hoắc Tư Cẩn thì gọi điện báo cảnh sát.

Tạm thời không nói đến vấn đề vì sao Trương Nguyệt Hồng lại chết, chỉ riêng việc thi thể của cô ấy xuất hiện trong nhà bà Dương thôi là bà Dương đã hết đường chối cãi, còn việc Lương Hàm bán con trai mình cho bà cụ Triệu nữa, cho dù là cha ruột thì cũng là phạm pháp.

Phải báo cảnh sát thôi!

Gọi điện thoại xong, mọi người cùng nhau đi tìm Hoắc Trầm Vân trước.

Nhà bà cụ Triệu ở ngay sau nhà của Triệu Quý Cương.

Còn chưa đến nhà Triệu Quý Cương thì đã nghe thấy tiếng mắng chửi của mẹ chồng Trương Nguyệt Hồng từ đằng xa vang lên.

“Là tên khốn bụng dạ độc ác nào làm ra chuyện táng tận lương tâm như vậy! Con dâu Nguyệt Hồng của tôi tốt biết bao nhiêu, thế mà lại bị mở quan tài vứt xác! Không sợ bị trời đánh à?”

“Nguyệt Hồng ơi, sao con chết thảm như vậy! Một người tốt như con, sao lại đoản mệnh thế kia!”

“Nguyệt Hồng số khổ của mẹ, hu hu hu... Mẹ có lỗi với con. Con từ nơi xa theo Quý Cương đến nhà chúng ta, còn chưa kịp hưởng phúc thì đã đi rồi. Hu hu hu...”

Hoắc Trầm Vân bị tiếng kêu gào của mẹ chồng Trương Nguyệt Hồng đánh thức, sau khi tỉnh dậy phát hiện mình đang nằm trên mặt đất, mọi ký ức trước khi hôn mê lập tức ùa vào trong đầu, anh ấy nhanh chóng ngồi dậy.

Anh ấy đảo mắt nhìn một vòng và thấy bộ quần áo trên mặt đất trông có hơi quen.

Còn chưa kịp xem bộ quần áo đó là của ai thì lại để ý thấy bà cụ Triệu, Bàng Lê Chi và chị gái của Bàng Lê Chi là Bàng Lệ Mẫn nằm cách đó không xa, mặt mày của họ đều trắng bệch, nằm bất động.

Hoắc Trầm Vân cau mày, không đoái hoài đến quần áo trên mặt đất nữa mà vội vàng bước tới đẩy Bàng Lê Chi vài cái.

“Lê Chi? Lê Chi?”

Một hồn hai phách trở lại cơ thể, Bàng Lê Chi mơ hồ tỉnh dậy, đợi khi nhìn thấy Hoắc Trầm Vân, hốc mắt của cô ta bỗng đỏ bừng, nước mắt rơi lã chã, trực tiếp sà vào lòng của Hoắc Trầm Vân.

“Trầm Vân, thực xin lỗi, đều do tôi hại cậu, tôi không biết tinh thần của chị tôi có vấn đề, đánh thuốc mê cậu. Thực xin lỗi, thực xin lỗi...”

Hoắc Trầm Vân lặng lẽ lùi về phía sau, giơ tay kéo Bàng Lê Chi ra khỏi người mình rồi nhìn cô ta.

“Tôi không sao, cô cũng nói là do chị gái của cô có vấn đề về thần kinh rồi, tôi sẽ không so đo với một bệnh nhân tâm thần đâu.”

Nói đến đây, anh ấy nhìn sang bà cụ Triệu và Bàng Lệ Mẫn vẫn còn đang nằm bất tỉnh ở bên cạnh.

“Họ là...”

Bàng Lê Chi lắc đầu tỏ vẻ hoang mang.

“Trầm Vân, tôi... tôi cũng không biết đã xảy ra chuyện gì nữa, tôi bị chị tôi đánh ngất rồi.”

Hoắc Trầm Vân vô thức nhìn lên đầu của Bàng Lê Chi, chú ý thấy trán của cô ấy có vết bầm tím và u lên một cục nữa.

Bởi vì Bàng Lê Chi bị anh hai sỉ nhục ngay tại chỗ, nghĩ đến cô ta trông có vẻ phóng khoáng nhưng thật ra có hơi nhạy cảm nên Hoắc Trầm Vân mới đuổi theo.

Kết quả là đuổi theo Bàng Lê Chi đến đây mới biết cô ấy còn có một người chị ở ngoại thành.

Điều đáng ngạc nhiên hơn là mẹ chồng của người chị gái này lại là mẹ chồng của Bạc Đan Vi - em gái của Bạc Dịch Ninh, cũng chính là bà cụ Triệu - người đã đưa chiếc khóa trường mệnh cho Tể Tể.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free