Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1053:

Lục Tây Ba sợ Tể Tể sẽ tin vào những lời nói dối của bà Dương, ngay khi anh ấy vừa định lên tiếng thì nghe thấy giọng nói ngây ngô mềm mại của Tể Tể.

Giọng nói ngây ngô lạnh như băng và rất tức giận.

“Bà nghĩ rằng Tể Tể tôi đây sẽ ngốc đến mức tin vào những lời nói xằng bậy của bà sao?”

Bà Dương còn muốn tiếp tục giả vờ yếu đuối cầu xin tha thứ, nhưng Tể Tể đã giận đến dùng nắm đấm nhỏ đánh một phát vào linh hồn của bà ta.

“Hãy ngoan ngoãn ở yên trong cơ thể của bà đi! Không có sự cho phép của Tể Tể, bà không thể chết được đâu!”

Lục Tây Ba thở phào nhẹ nhõm và giơ ngón tay cái lên cho Tể Tể.

“Tể Tể, đỉnh… Giỏi lắm!”

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Tể Tể lập tức nở ra một nụ cười dễ thương khi được khen.

“Chú Lục và chú Đỗ cũng không có bị đám quỷ gọi lại, chú Lục và chú Đỗ cũng rất giỏi!”

Linh hồn của Lục Tây Ba và Đỗ Văn đang thán phục và cũng đang dở khóc dở cười.

Tể Tể nhìn sang Đậu Đậu và cô Nguyệt Hồng vừa mới đến, cô bé hỏi họ bằng giọng điệu ngây ngô.

“Cô Nguyệt Hồng, em Đậu Đậu, hai người muốn đi ngay bây giờ hay là đợi thêm chút nữa?”

Nguyệt Hồng không có trở thành ác quỷ, cô ấy nhớ lại tất cả những gì mình đã gặp phải trước khi chết, nước mắt máu lập tức tuôn trào.

“Đại nhân nhỏ, tôi muốn đợi thêm chút nữa, có lẽ người bên nhà mẹ đẻ của tôi… có lẽ họ sẽ đến gặp tôi khi hay tin, tôi muốn thấy họ thêm lần nữa, có được không?”

Tể Tể cười tít mắt gật đầu: “Đương nhiên là được rồi.”

Đến lúc đó, cô bé sẽ tự mình đưa họ lên chuyến tàu đường Hoàng Tuyền.

Các nhân viên hướng dẫn của địa phủ đã sắp xếp xong tất cả các con quỷ, sau đó chào tạm biệt công chúa nhỏ.

“Công chúa nhỏ, chúng tôi trở về địa phủ đây.”

Tể Tể vội quay lại vẫy tay chào họ và ngây ngô nói: “Tạm biệt cô chú, thượng lộ bình an nhé.”

“Cảm ơn công chúa nhỏ, chúng tôi cũng chúc công chúa nhỏ được chơi vui học vui trên nhân gian.”

Khi chuyến tàu số một đến số mười tám đường Hoàng Tuyền lần lượt biến mất thì cả cánh cổng địa phủ cũng dần tan biến, đường Hoàng Tuyền hợp nhất với thôn làng cũng biến mất khỏi nhân gian.

Bầu trời u ám ngột ngạt như thể được một bàn tay to lớn nhẹ nhàng phủi đi và dần lộ ra màu xanh ban đầu.

Tể Tể thu hồi đi sức mạnh bảo vệ cái thôn, chẳng mấy chốc thì có tiếng kêu hoảng hốt của một người phụ nữ từ trong nhà bà Dương vang lên.

“Không xong rồi! Mọi người mau tới đây đi, có người chết!”

****

Đỗ Văn và Lục Tây Ba nghe thấy động tĩnh, theo bản năng muốn quay đầu lại, nhưng đột ngột khựng lại, trong đầu không ngừng nhớ lại lời căn dặn của Tể Tể.

Bất cứ ai gọi cũng không được đáp, càng không được quay đầu lại!

Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn phụ trách kéo bà Dương đã bị Tể Tể đấm cho một phát khiến linh hồn choáng váng đứng dậy và trói lại, còn Hoắc Tư Tước thì nhanh chóng bế Tể Tể lên.

“Tể Tể, chúng ta đi xem thử đi.”

Tể Tể gật đầu: “Có lẽ trong thôn đã có người phát hiện ra thi thể của cô Nguyệt Hồng rồi.”

Trương Nguyệt Hồng rất muốn đi đến linh đường ở nhà chồng đợi, nhưng lại không dám tự tiện hành động.

“Đại nhân nhỏ, tôi...”

Tể Tể nghĩ đến chuyện cô ấy nói muốn gặp nhà mẹ đẻ trước khi xuống địa phủ báo cáo, bé cười híp mắt nói.

“Cô Nguyệt Hồng, cô và em Đậu Đậu về trước đi, mà nhớ đừng có làm hại người khác đó nha, nếu không thì sẽ bất lợi cho việc luân hồi của hai người lắm đấy.”

Trương Nguyệt Hồng nghẹn ngào gật đầu, một tay nắm lấy tay của Đậu Đậu, tay còn lại vô thức sờ bụng.

Tể Tể thấy vậy cất giọng non nớt giải thích.

“Cô Nguyệt Hồng ơi, em gái trong bụng cô đã bị bà mẹ chồng độc ác đó luyện hoá thành bào thai quỷ rồi đem đi hại người, cho nên Tể Tể không thể vì nể mặt mà nhẹ tay được.”

Trương Nguyệt Hồng thoáng sửng sốt, khuôn mặt tái nhợt và sưng tấy lộ ra vẻ kinh ngạc, sau đó chuyển thành bi ai, nhưng cô ấy vẫn nhẹ nhàng gật đầu thì thào.

“Đại nhân nhỏ không nhẹ tay là đúng, nếu không thì... tất cả những người trong thôn đều sẽ gặp phải tai ương. Cảm ơn đại nhân nhỏ đã để Đậu Đậu ở bên cạnh tôi.”

Tể Tể xua tay: “Là do em Đậu Đậu rất ngoan, trước đây còn luôn bảo vệ em gái nữa.”

Trương Nguyệt Hồng giơ tay bụm miệng, gật đầu với Tể Tể, không muốn để Tể Tể nhìn thấy cô ấy khóc, vội vàng dẫn con gái Đậu Đậu bay về phía nhà chồng.

Đỗ Văn và Lục Tây Ba thấy vậy vô cùng đau xót, tuy họ vẫn chưa kết hôn sinh con, nhưng đều có anh chị em và đã từng gặp con cái của người thân, bạn bè.

Chuyện mà ba mẹ con Trương Nguyệt Hồng gặp phải…

Bé sơ sinh Đông Đông nằm trong lòng của Đỗ Văn bỗng bật khóc.

“Oa... oa oa...”

Đỗ Văn đang định nói với Tể Tể đưa Đông Đông đến bệnh viện kiểm tra tổng quát thì Tương Uyên đã dẫn ba người Lương Ái Quốc, Lương Hàm và Khương Tiểu Ninh đến.

Thấy em bé oà khóc, toàn thân của Khương Tiểu Ninh mềm nhũn, vui mừng đến mức rơi nước mắt, vội vàng ôm em bé vào lòng.

“Đông Đông! Đông Đông!”

Bách Minh Tư dán một lá bùa định hồn lên người của Đông Đông rồi nhìn sang Khương Tiểu Ninh.

“Dì Khương, cháu đề nghị dì nhanh chóng đưa Đông Đông đến bệnh viện khám sức khoẻ tổng quát liền đi, còn nữa, bé có vẻ rất đói. Trong hai tháng tới dì nhớ cho bé tắm nắng nhiều hơn, đặc biệt là vào buổi trưa nhé.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free