Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1052:
Sự chú ý của mọi người đương nhiên đều tập trung vào chuyến tàu trên đường Hoàng Tuyền.
Chỉ có Hoắc Tư Lâm âm thầm đến gần Hoắc Tư Cẩn, lặng lẽ cởi áo sơ mi trên người mình ra đưa cho anh ấy, tiện thể lộ ra vẻ mặt “Em trai đã vất vả rồi”.
Hoắc Tư Cẩn: “…”
Khi tiếng thông báo vang lên, cả hai đều cùng lúc nhìn sang.
Tiếng thông báo chuyến tàu số một trên đường Hoàng Tuyền vẫn dịu dàng dễ gần.
“Xin chào các bạn thân mến, thời đại mới địa phủ mới, chào mừng mọi người đến với chuyến tàu số một đường Hoàng Tuyền! Gặp được nhau là duyên số, cư dân địa phủ là một đại gia đình, xin mọi người hãy xếp đúng hàng, lên xuống tàu trật tự, cho phép văn minh lịch sự, từ chối áp đặt đạo đức!”
Chủ đề vẫn đột ngột thay đổi, giọng điệu thông báo vui vẻ đột nhiên trở nên hung dữ đáng sợ.
“Vui lòng bỏ xu vào khi lên tàu, nếu có người trốn vé hoặc xếp hàng không trật tự, hệ thống tàu sẽ tự động chuyển họ sang chuyến tàu số! Mười! Tám đường Hoàng Tuyền!”
Giọng nói lại trở nên vui vẻ và tiếp tục tỏ ra dễ thương.
“Và tất nhiên, người mới lần đầu lên tàu sẽ được miễn phí đấy~”
Tất cả mọi người: “…”
Không ngờ chuyến tàu đường Hoàng Tuyền lại là như vậy?
Nhiều con quỷ thở phào nhẹ nhõm.
Tiếp theo, bảng đèn tàu số hai đường Hoàng Tuyền sáng lên, âm thanh giống như gió xuân tháng ba, khiến họ nghe đến trợn mắt há hốc mồm.
Mãi đến khi bảng đèn nằm phía bên phải cánh cổng địa phủ sáng lên, tiếng thông báo như ác quỷ gào thét vậy.
“Đám chó, chào mừng lên chuyến tàu số mười tám đường Hoàng Tuyền, trên chuyến tàu lần này có tổng cộng ba loại ghế ngồi để chọn: Thứ nhất là ghế ngồi chảo dầu! Thứ hai là ghế ngồi núi dao! Thứ ba, những người từ chối chọn chỗ ngồi hoặc chạy trốn thì hệ thống tàu sẽ tự động chuyển họ vào tầng địa ngục thứ mười tám!”
Tất cả mọi người: “…”
Nhiều con quỷ đang run lẩy bẩy.
Không biết tiêu chuẩn đánh giá để lên chuyến tàu này là như thế nào, gì mà núi dao biển lửa, đẩy xuống chảo dầu… E rằng nếu không được cứu trên tàu thì linh hồn sẽ bị tan tành trước.
Khi mọi người đang nghe tiếng thông báo chuyến tàu thì Bách Minh Tư đi đến bên cạnh bà Dương, móc từ trong túi ra tấm bùa giam cầm rồi dán liên tiếp ba tấm lại với nhau, cậu ấy thậm chí còn cắn đầu ngón tay của mình để thêm một tấm bùa máu.
Bà Dương đang chuẩn bị dùng máu tim của mình để cúng cho bài vị của Chim Chín Đầu trong khi mọi người tập trung hết mọi sự chú ý lên người Minh Tể Tể, bà ta hy vọng có thể có được sự phản hồi từ Chim Chín Đầu.
Kết quả, bà ta còn chưa kịp đứng dậy thì Bách Minh Tư đột nhiên dán liên tiếp mấy tấm bùa xuống đất, khiến bà ta không thể nhúc nhích được.
Bà Dương vô cùng tức giận: “Thằng nhóc con, đến khi bà đây vùng lên được thì bà đây chắc chắn sẽ khiến cậu sống không được mà muốn chết cũng không xong!”
Lục Tây Ba đang ở ngay bên cạnh, sau khi nghe thấy vậy thì anh ấy lập tức đá bà Dương một cái.
“Bà đã già tầm tuổi này rồi, hóa ra toàn là uổng đời! Sao bà lại ác độc như vậy, lại còn dám đe dọa Minh Tư nữa!”
Dù cho anh ấy là một bác sĩ, nhưng anh ấy vẫn bị dọa sợ khi nhìn thấy xác của Nguyệt Hồng ở nhà bà Dương trong lúc đi cùng đám người Hoắc Tư Lâm và Bách Minh Tư.
Cô ấy mặc một bộ đồ màu đỏ, đôi mắt biến thành hai cái lỗ đỏ tươi, con ngươi không biết bị ném đi đâu rồi, cả tứ chi lẫn chân mày đều bị đinh sắt đóng chặt vào một chiếc quan tài đặc chế, khuôn mặt trở nên méo mó dữ tợn, trông kinh khủng vô cùng.
Bách Minh Tư nói rằng nếu không phải họ đến kịp lúc thì Nguyệt Hồng sẽ từ quỷ biến thành ác quỷ thâm độc tàn nhẫn ngay tại đó trong vòng nửa tiếng, thế là cả thôn sẽ gặp phải họa lớn.
Bà già này là một bà đồng, một phương pháp độc ác tàn nhẫn như vậy chắc chắn là do bà ta nghĩ ra.
Lục Tây Ba tôn trọng mạng sống, huống chi Nguyệt Hồng vốn dĩ chết rất thê thảm.
Lục Tây Ba càng nghĩ càng tức, thế là anh ấy không nhịn được đạp bà Dương thêm vài cái.
Đôi mắt của bà Dương vô cùng thâm độc, ánh mắt quỷ dị.
“Cậu tên là gì?”
Khi Lục Tây Ba vừa định tự giới thiệu thì Đỗ Văn vừa nãy luôn kinh ngạc nhìn chằm chằm vào chuyến tàu đường Hoàng Tuyền bỗng nhiên kéo anh ấy lại.
“Khoan đã!”
Bách Minh Tư và Lục Hoài cùng lúc nhìn sang bà Dương và phát hiện linh hồn của bà Dương sắp rời khỏi cơ thể.
Một tấm bùa định hồn được sử dụng, Bách Minh Tư kinh ngạc trước sức mạnh của bà Dương, cậu ấy không ngờ vào lúc này mà bà ta còn muốn tách linh hồn ra khỏi cơ thể để tự cứu mình.
Nếu bà ta biến thành quỷ ngay tại đây, cộng với việc bà ta là bà đồng có huyền thuật vô cùng lợi hại khi còn sống thì nói không chừng sẽ xảy ra một trận chiến khốc liệt.
Tể Tể vừa mới gọi các nhân viên hướng dẫn của địa phủ tới và bảo họ sắp xếp các chuyến tàu cho đám quỷ dựa theo những gì chúng đã làm khi còn sống.
Vừa mới nói xong bên đây thì bên phía bà Dương đã xảy ra chuyện, thế là cô bé tức tốc nhìn sang.
“Muốn chết sao?”
Khi đối mặt với Tể Tể thì bà Dương tỏ ra vô cùng sợ hãi.
Bà ta bắt đầu che mặt van xin.
“Cô bé, bà lớn tuổi nên dễ lẩm cẩm, chứ bà không phải cố tình muốn làm những chuyện hại người hại đời này đâu, thật sự chỉ là một phút lẩm cẩm mà thôi.”