Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1051:
Lục Hoài nhanh nhảu: “Nhất định là thế rồi.”
Tương Tư Hoành ưỡn ưỡn ngực: “Lần trước em từng thấy qua rồi, còn ngồi chung với Tể Tể nữa.”
Hoắc Tư Thần hưng phấn và kinh ngạc nói: “Tể Tể ngầu quá xá! Đường Hoàng Tuyền cũng ngầu quá xá!”
Đỗ Văn và Lục Tây Ba: “...”
Ý là giờ bọn họ... phải ngồi lên chuyến xe này đi tới địa phủ hả?
Chủ động kết thúc tất cả vào độ tuổi còn trẻ trung phơi phới, sau đó hối hả đến địa phủ để báo danh đầu thai kiếp sau hay gì?
Đặc biệt là khi nhìn thấy Tể Tể bỗng nhiên quay đầu vẫy tay với bọn họ, Đỗ Văn và Lục Tây Ba theo bản năng lùi về phía sau một bước.
Hoắc Tư Thần cực kỳ hưng phấn, cậu dùng hai tay nắm hai người chú sau đó kéo họ chạy như điên về phía Tể Tể.
“Tể Tể ơi, anh ba tới nè!”
Đỗ Văn và Lục Tây Ba: “...”
[Kịch ngắn: Đỗ Văn và Lục Tây Ba: Đừng vậy mà cháu ơi! Bọn chú sợ! Bọn chú còn quyến luyến nhân gian dữ lắm!]
****
Khi nhìn thấy anh ba đưa đám người chú Đỗ tới, Tể Tể cười tít mắt quay lại. Dưới sự áp bức mãnh liệt này, tất cả quỷ đều im thin thít như gà con.
Thật khủng khiếp!
Đó là trữ quân Địa phủ!
Không ngờ chúng lại gặp được trữ quân Địa phủ trong lời đồn ngay trên đường Hoàng Tuyền. Nhìn kìa, cô bé vẫn còn là một đứa trẻ ba tuổi rưỡi, thế mà sức mạnh áp bức này…
Khiến cho tất cả quỷ đều thần phục!
Địa phủ tôn sùng sức mạnh, không có con quỷ nào là không trân trọng mạng sống của mình cả.
Vì vậy, sau khi biết được đối phương là trữ quân Địa phủ thì cả đám quỷ đều đồng thanh cầu xin tha thứ.
“Xin công chúa nhỏ tha mạng!”
“Công chúa nhỏ, xin tha mạng! Chúng tôi không có làm gì cả.”
“Đúng vậy, công chúa nhỏ, chúng tôi chỉ là… chỉ là nhìn thân hình đẹp của anh cả ngài thôi, chúng tôi… nhưng chúng tôi rất tự giác, không hề dám đụng vào đâu.”
Không phải chúng không muốn đụng vào, mà là lúc đầu chúng kiêng dè với sức mạnh của đồng loại ở đằng trước nên chúng mới không dám ra tay.
Sau đó, kẻ mạnh nhất trong chúng cũng suýt chút không thể duy trì được hình dạng con người, chúng mà còn lấy trứng chọi đá thì chẳng phải làm quỷ suốt bao năm qua là vô ích sao?
Hoắc Tư Cẩn: “…”
Đám quỷ này muốn nói gì cũng được, nhưng không cần thiết phải nhắc đến anh ấy đâu.
Trong khi đám quỷ đang cầu xin tha thứ thì Hoắc Tư Thần đã kéo Đỗ Văn và Lục Tây Ba đến trước mặt họ.
Bởi vì chuyến tàu đường Hoàng Tuyền đột nhiên xuất hiện nên Hoắc Tư Thần không để ý đến việc Hoắc Tư Cẩn chỉ mặc mỗi chiếc quần cộc.
“Tể Tể, đây… đây thật sự là chuyến tàu đường Hoàng Tuyền ư?”
Tể Tể mỉm cười gật đầu: “Đúng vậy, Tể Tể bảo tàu qua đây để đưa đám quỷ này đến địa phủ điểm danh.”
Hoắc Tư Thần vô cùng phấn khích: “Tể Tể, anh ba có thể lên đó ngồi một chút được không?”
Tể Tể nghiêng cái đầu nhỏ qua rồi giải thích với Hoắc Tư Thần bằng giọng nũng nịu.
“Tất nhiên là được rồi, nhưng anh ba à, anh phải cho linh hồn rời khỏi cơ thể trước, vì cơ thể người sống không thể lên được chuyến tàu Hoàng Tuyền.”
Lúc đó, đám người Hoắc Tư Tước cũng đã đến nơi. Sau khi nghe thấy những gì em trai ngốc của mình nói, khóe miệng của Hoắc Tư Tước lập tức co giật dữ dội.
“Tư Thần, bộ em muốn cho cha và ông bà nội của chúng ta trải nghiệm trước việc người tóc bạc tiễn kẻ đầu xanh sao?”
Hoắc Tư Thần nghẹn họng, lúng túng sờ ót.
Tể Tể vội vàng đi tới nắm lấy tay của Hoắc Tư Thần: “Anh ba đừng sợ, có Tể Tể ở đây, anh ba sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.”
Hoắc Tư Cẩn ho một tiếng, kéo sự chú ý của Tể Tể trở về chuyện quan trọng.
“Tể Tể, em xem phải xử lý những con quỷ này như thế nào trước đi.”
Anh ấy vừa lên tiếng thì ánh mắt của Hoắc Tư Lâm, Bách Minh Tư và những người khác đều đổ dồn lên anh ấy.
Hoắc Tư Cẩn: “…”
Anh ấy nhìn về phía trước, sắc mặt vô cùng bình tĩnh, thần thái đó như thể mình đang mặc quần đi biển trong kỳ nghỉ bãi biển vậy.
Hoảng loạn ư?
Thứ đó không hề tồn tại!
Lục Tây Ba thực sự đã học được rất nhiều thứ kể từ khi vào thôn cho đến bây giờ, anh ấy giật mình khi nhìn thấy cả người Hoắc Tư Cẩn từ trên xuống dưới chỉ còn lại chiếc quần cộc, anh ấy khó khăn lắm mới nói được thành lời.
“Tư Cẩn, quần áo của cháu đâu?”
Sắc mặt của Hoắc Tư Cẩn thật bình chân như vại, nhưng chỉ có trời mới biết trong lòng anh ấy ước gì mình có thể tìm được một cái hố để chui xuống ngay lập tức.
“Do phải ra ngoài tìm đám quỷ, cháu lo lắng mặc quần áo sẽ không di chuyển được nhanh nên cháu đã để quần áo ở chỗ chú út rồi.”
Lục Tây Ba: “…”
Hoắc Tư Lâm, Hoắc Tư Tước, Bách Minh Tư, Hoắc Tư Thần và Đỗ Văn: “…”
Những lời này… họ sẽ tin sao?
Nhưng Tể Tể lại gật đầu lia lịa: “Đúng đúng đúng, quần áo của anh cả đang để bên chú út.”
Dứt lời, cô bé nhớ lại lời nói ban đầu của anh cả, sau đó cô bé vỗ nhẹ vào cái trán nhỏ của mình.
“Anh cả nói đúng, chúng ta phải xử lý đám quỷ này trước.”
Dứt lời, ngón tay của Tể Tể quét qua sân ga đường Hoàng Tuyền, thế là các màn hình ở sân ga đường Hoàng Tuyền lần lượt sáng lên, tiếng thông báo từ sân ga số một đến sân ga số mười tám đồng loạt vang lên.