Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1050:

Hoắc Tư Cẩn càng hoang mang: “Vì sao đa số lại là nữ quỷ?”

Tể Tể nhớ lại lời của Mạnh Bà, ngoan ngoãn giải thích: “Bởi vì Mạnh Bà từng nói, trước khi Hoa Quốc được thành lập thì địa vị của phái nữ luôn thấp hơn phái nam.”

“Thời xa xưa, phái nữ thường bị xem là vật phụ thuộc của phái nam, có rất nhiều phụ nữ chết sớm nhưng vì họ chết oan hoặc do trong nhà nghèo, tóm lại bọn họ đều bị vứt xác bên ngoài bãi tha ma hoặc phơi thây nơi hoang dã.

Cũng vì lẽ đó nên linh hồn của bọn họ không thể đến được địa phủ, cuối cùng chỉ có thể đi lang thang ở xung quanh đường Hoàng Tuyền mà thôi.”

Hoắc Tư Cẩn cau mày: “Mà nam quỷ xung quanh đường Hoàng Tuyền rất ít thấy là vì đại đa số đàn ông sau khi chết đều sẽ được an táng đàng hoàng, chỉ có một số ít vì quá nghèo hoặc là cô nhi thì mới không được an táng và biến thành cô hồn dã quỷ, chẳng hạn như mấy người ăn xin hay thấy trên phim ảnh, đúng không?”

Tể Tể vỗ tay bốp bốp: “Đúng rồi, là vậy đó anh cả.”

Hoắc Tư Cẩn hỏi: “Vậy Tể Tể à, vì sao em cứ nằng nặc đòi anh cả phải cởi quần áo ra... thậm chí còn cởi luôn cả quần dài bên ngoài?”

Tể Tể ngây thơ đáp: “Thì Tể Tể có nói rồi á, Mạnh Bà từng nói với Tể Tể là những nữ quỷ xung quanh đường Hoàng Tuyền rất thích mấy anh chàng đẹp trai và có vóc dáng xịn xò!”

Hoắc Tư Cẩn vẫn cố “giãy giụa” lần cuối: “Vậy cũng không cần... cởi hết quần áo như vậy chứ?”

Tể Tể nhìn gương mặt đẹp trai, lại nhìn cánh tay rắn chắc và đôi chân dài thẳng tắp của anh cả....

Bé lập tức cười hì hì: “Tể Tể cảm thấy nếu cởi hết thì mới thấy rõ được ạ! Hôm nay anh cả mặc đồ thể thao rộng thùng thình, nếu chỉ nhìn phớt qua thì rất khó nhận ra dáng người của anh, mà đã như thế thì mấy nữ quỷ đó chưa chắc đã chịu đi theo anh nhanh như vậy đâu.”

Hoắc Tư Cẩn: “...”

Cho nên Tể Tể đang dùng mỹ nam kế hả?

Hoắc Tư Cẩn ngẩng đầu nhìn bầu trời xám xịt, khuôn mặt tuấn tú đã chết lặng!

Bởi vì anh ấy ngửa đầu, Tể Tể không nhìn thấy biểu cảm của anh ấy, nhưng cô bé vẫn ngoan ngoãn giải thích tiếp: “Chúng nó thấy càng rõ thì sẽ đi theo anh cả càng nhanh, mà đã như thế thì một khi bà đồng muốn dùng cờ chiêu hồn để khống chế bọn họ đối phó với chúng ta, bọn họ sẽ...”

Tể Tể cười hì hì không ngớt, còn chỉ sang đám nữ quỷ đang đánh bà Dương tơi bời hoa lá hẹ ở bên kia.

“Sẽ theo phe của anh cả á!”

Hoắc Tư Cẩn: “...”

Tể Tể ôm cổ của Hoắc Tư Cẩn, thân mật cọ cọ, sau đó khen anh ấy bằng chất giọng non nớt của mình: “Anh cả giỏi quá à! Anh cả ngầu kinh khủng luôn á! Dáng người cũng tuyệt cú mèo! Mấy nữ quỷ đều thích lắm!”

Hoắc Tư Cẩn: “.

..”

Hoắc Tư Cẩn tạm thời không biết nên nói cái gì cho phải.

Quả mỹ nam kế này... “mỹ” đến mức khiến anh ấy chỉ còn thừa một cái quần xà lỏn đây này!

Hoắc Tư Cẩn khờ luôn, chỉ biết theo bản năng khen Tể Tể: “Là do Tể Tể thông minh đấy chứ, Tể Tể giỏi lắm!”

Chờ đến khi đám nữ quỷ sắp đánh bà Dương ngủm củ tỏi thì Tể Tể mới tản ra áp lực của bản thân, đám nữ quỷ lập tức giật mình sợ hãi lùi về phía sau, ai nấy đều khó tin nhìn về phía Tể Tể.

Bà Dương nằm trên mặt đất, mặt mũi bà ta đã bầm dập hết cả, muốn bò cũng không bò dậy nổi.

Giọng nói non nớt của Tể Tể vang lên, thoạt nhìn vô cùng vui vẻ: “Đã gặp được anh đẹp trai rồi, cũng đánh người xấu rồi, bây giờ trừ người đằng trước kia ra, những người còn lại...”

Tể Tể mím môi, đầu ngón tay nhẹ nhàng nhấn lên phần giữa mày của mình một cái, giọng nói non nớt vui tươi ban nãy chợt trở nên lạnh lẽo và uy nghiêm.

“Bổn Tể Tể là trữ quân Địa phủ, tuyến xe đường Hoàng Tuyền, mau tới đây!”

Giây tiếp theo, toàn bộ đường Hoàng Tuyền hình như bắt đầu run lên nhè nhẹ.

Vô số cô hồn dã quỷ hoảng sợ trừng to mắt, cảnh tượng trước mặt chúng nó dần thay đổi.

Cánh cổng lớn của địa phủ mà chúng nó từng mơ tưởng tới vô số lần lúc này đang chậm rãi xuất hiện trong tầm mắt, toàn bộ con đường Hoàng Tuyền cũng dần hiện ra.

Sau khi bảng hiệu đèn trên cổng lớn địa phủ sáng lên, phía sau cánh cổng đen như mực chợt truyền đến tiếng còi xe.

Ngay sau đó, mười tám chuyến xe chạy trên đường Hoàng Tuyền từ số một cho đến số mười tám lập tức tiến đến gần bọn họ từ trong nhà ga, đến lúc còn cách Tể Tể chừng ba mét thì mới dừng lại.

Chúng nó xếp thành một hàng ngang, tựa như một loạt hàng không mẫu hạm của Hoàng Tuyền, chỉ chờ có lệnh là lập tức khởi hành.

Mấy con quỷ sợ điếng người.

Bên kia, sau khi đám người Bách Minh Tư tìm được thi thể của Nguyệt Hồng và xử lý xong xuôi hết thì cả đám mới sang đây tìm Tể Tể, nào biết bọn họ vừa mới bước ra khỏi sân nhà bà Dương chừng vài bước, vừa ngẩng đầu đã thấy mấy chuyến xe từ số một cho đến số mười tám của đường Hoàng Tuyền “ụn ụn” vọt tới, cuối cùng dừng lại ở trước mặt của Tể Tể.

Hoắc Tư Lâm hỏi: “Đó là...”

Bách Minh Tư đáp: “Là mấy chuyến xe từ số một tới số mười tám, chuyên qua lại giữa nhà ga của đường Hoàng Tuyền và đường Hoàng Tuyền ạ.”

Hoắc Tư Tước cũng hỏi: “Là do Tể Tể kêu tới hả?”

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free