Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1049:

Bà già kia thấy được đám quỷ đang đi theo sau lưng anh ấy.

Nhưng bà ta lại không sợ mà thậm chí còn có chút khó hiểu.

Bà Dương đúng là đang khó hiểu, cho nên mới không nhịn được mà hỏi Hoắc Tư Cẩn.

“Cậu trai trẻ, đằng sau lưng cậu sao lại có… nhiều người như thế?”

Hoắc Tư Cẩn làm như không nhìn ra được vẻ kỳ lạ từ trên người bà ta, khuôn mặt lạnh lùng không chút cảm xúc hỏi ngược lại.

“Người? Làm gì có người nào?”

Bà Dương: “…”

Chẳng lẽ cậu ta không biết có một đám quỷ đi theo sau lưng mình hay sao?

Hoắc Tư Cẩn xác định bà Dương có vấn đề, cho nên anh ấy chủ động đi về phía bà ta.

“Bà ơi, bà người của thôn họ Triệu à?”

Bà Dương còn chưa trả lời thì giọng nói mềm mại non nớt của Tể Tể đã truyền tới từ đằng xa.

“Anh cả, mau bắt bà ta lại, chính bà ta là người đã làm cho đường Hoàng Tuyền và đường làng hòa lại làm một đó.”

Bà Dương sợ hết hồn.

Biết đường Hoàng Tuyền và đường làng bị hòa lại làm một, lại còn là tiếng của một đứa con nít…

Chẳng lẽ là Minh Tể Tể đã tới rồi?

Đúng rồi!

Bà ta nhớ ra rồi, người trước mặt này chắc là người của nhà họ Hoắc, hèn chi nãy giờ bà ta cứ thấy cậu ấy cứ quen quen mà không nhớ ra là đã gặp ở đâu.

Bà Dương không thể ngờ là Minh Tể Tể lại có thể tới nhanh như vậy.

Không thể chạy kịp được rồi.

Trên khuôn mặt già nua đầy vết nhăn nheo của bà ta hiện lên vẻ tàn nhẫn độc ác, bà tay đưa tay lên chụp về phía ba hồn bảy vía của Hoắc Tư Cẩn.

****

Tể Tể ở ngoài xa đang muốn đi vào trong nhà của bà Dương, nhưng khi thấy bà ta muốn bắt linh hồn của anh cả nhà mình thì cô bé lập tức giận dữ.

Bách Minh Tư, Tương Tư Hoành và Lục Hoài cũng nhận ra ý đồ của bà Dương, bọn họ thậm chí đã quên kinh ngạc vì tạo hình chỉ mặc mỗi một chiếc quần xà lỏn của Hoắc Tư Cẩn, vội đồng thanh nói: “Tể Tể, em đi giúp anh Tư Cẩn đi, chuyện của cô Nguyệt Hồng cứ để bọn anh lo!”

Đúng là Tể Tể đang rất lo cho Hoắc Tư Cẩn, bởi vậy lập tức gật đầu dịch chuyển tức thời tới trước mặt của bà Dương.

Hoắc Tư Cẩn mới vừa ra tay, bởi vậy suýt chút nữa đã đánh trúng Tể Tể, anh ấy sợ tới mức vội vàng giảm bớt lực đánh rồi lui về phía sau.

Mấy con quỷ phía sau thấy anh ấy lùi lại thì cũng hoảng sợ lùi lại theo.

Mà phía sau lưng của bọn nó lại là một đám nữ quỷ mê trai đẹp, bọn họ thấy vậy thì kêu la ầm ĩ.

“Xấu trai thì cút sang một bên đi! Đừng có sáp lại gần chị mày!”

“Không có nhan sắc thì biến lẹ dùm cái! Bà cô già tôi đây không có hứng thú với các anh đâu nhé!”

“Ui da! Từ từ thôi, đụng trúng cái eo già nua của bà chị này rồi!”

“À đù má! Con mụ già kia muốn bắt sinh hồn của anh đẹp trai nhà chúng ta kìa mấy đứa!”

“Các chị em, xông lên! Bảo vệ anh đẹp trai nhà chúng ta!”

...

Tể Tể vừa tới đây, còn chưa kịp ra tay với bà Dương thì bỗng nhiên thấy được có vô số nữ quỷ nhào về phía bà ta, lệ khí trên người họ tỏa ra khắp bốn phía.

Cô bé phản ứng rất nhanh, vội vàng giữ chặt cánh tay của anh cả sau đó lùi sang một bên.

Gương mặt hung ác của bà Dương chợt lộ vẻ kinh ngạc, sau đó tức giận mắng một tiếng rồi lấy cây cờ chiêu hồn của mình ra.

Đáng tiếc dù đã lấy cờ chiêu hồn ra thì đám nữ quỷ đang ồ ạt nhào tới đó vẫn không hề bị bà ta khống chế.

Một bàn tay trắng bệch khô gầy chợt xuất hiện trước mắt, cơn đau xuất hiện ngay sau đó, máu tươi lập tức phun ra từ trên mặt của bà ta.

Bà Dương đau đến mức không ngừng kêu thảm thiết.

“Á!”

“Cờ chiêu hồn, dùng tên của... Ây da!”

“Bọn quỷ các ngươi, tao là... Ui da!”

...

Không đợi bà Dương nói hết lời, đám nữ quỷ lập tức nhào vào đánh hội đồng bà ta.

Bà Dương vừa giận vừa hoảng, nhưng phần lớn là cảm thấy khó hiểu.

Đám quỷ này điên hết rồi à?

Trong tay của bà ta đang cầm cờ chiêu hồn đấy, cho dù là đứa đệ tử Tống Kiều thích tham công lớn trong bộ môn đặc biệt cũng phải chào thua trước nó, huống chi sức mạnh của bà ta còn hơn hẳn người đệ tử này của mình.

Tống Kiều còn có thể tranh thủ mượn binh lính từ địa phủ trong lúc sắp chết (tuy rằng không thành công), nhưng người làm sư phụ như bà ta sao có thể bị quỷ tấn công lúc chưa kịp dùng tới cờ chiêu hồn cơ chứ.

Nhất định là có gì đó sai sai ở đây rồi!

Bà Dương nghĩ mãi cũng không rõ, sau đó đã bị bọn quỷ đè trên mặt đất đánh đấm túi bụi.

Hoắc Tư Cẩn nhìn mà sửng sốt không thôi.

Tể Tể cũng có chút kinh ngạc nhìn cảnh này, sau đó cô bé quay sang cười với Hoắc Tư Cẩn - người đang ôm mình: “Xem ra Mạnh Bà nói không sai, mấy nữ quỷ xung quanh đường Hoàng Tuyền đúng là rất thích mấy anh chàng đẹp trai và có vóc dáng xịn xò!”

Hoắc Tư Cẩn khó hiểu: “Tể Tể, ý em là sao?”

Lúc này Tể Tể mới có rảnh giải thích cho Hoắc Tư Cẩn nghe: “Là vậy nè anh cả, lúc Tể Tể ở địa phủ có hay đi tìm Mạnh Bà chơi á, Mạnh Bà đã ở cầu Nại Hà rất nhiều năm rồi, cho nên bà ấy biết nhiều chuyện lắm.

Chẳng hạn như việc đường Hoàng Tuyền vô tình hòa làm một với một chỗ nào đó trên nhân gian như chúng ta đang gặp nè, khi đó thì những con quỷ đi lang thang ở quanh đường Hoàng Tuyền đa số đều là nữ quỷ cả.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free