Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1042:
“Tể Tể, anh cả có thể làm gì để giúp em?”
Tể Tể chớp chớp đôi mắt to tròn, dường như nghĩ tới điều gì đó, đôi mắt bé đột nhiên sáng lên.
“Có nè!”
Nói xong, Tể Tể chạy tới trước mặt Hoắc Tư Cẩn, dùng giọng nói non nớt nói: “Anh cả, anh có thể cởi hết quần áo ra được không?”
Mặc dù Hoắc Tư Cẩn có hơi khó hiểu, nhưng bây giờ khá gấp, anh ấy không tiện hỏi nhiều, cho nên nhanh chóng cởi cái áo bên ngoài ra, phía trong là một cái áo chữ T cổ tròn tay ngắn.
Lúc cởi áo chữ T ra thì Hoắc Tư Cẩn có hơi chần chờ một chút.
“Tể Tể, phải cởi luôn cả áo ngắn tay này sao?”
Tể Tể gật đầu: “Đúng thế, cởi luôn quần nữa nha anh cả.”
Hoắc Tư Cẩn vốn đang có chút lo lắng nghe thế thì cứng đờ người lại.
“Còn phải cởi cả quần nữa hả?”
Tể Tể chớp đôi mắt to, gật gật đầu: “Đúng thế, anh cả, anh mau cởi hết đồ ra nhanh đi, không thì… đợi lát nữa sinh hồn bị cái bào thai quỷ kia bóp nát thì mùi trên người của anh cả không thể thu hút nó được nữa.”
Chưa bao giờ Hoắc Tư Cẩn bối rối như bây giờ.
Nhưng mà ai bảo người bắt anh ấy cởi quần lại là Tể Tể cơ chứ, thôi thì… cởi thôi.
Hoắc Tư Cẩn cắn răng, nhanh chóng cởi hết quần áo trên người chỉ còn chừa lại một cái quần lót.
Anh ấy vội vàng cúi đầu nhìn, mặc dù trên mặt không có vẻ gì nhưng trong lòng lại thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Cũng may là hôm nay anh ấy mặc một cái quần lót màu đen rộng hình tứ giác, không biết lúc đó anh ấy nghĩ gì mà còn mặc thêm một cái quần lót đen lớn, không thì bây giờ… xấu hổ chết mất.
Thấy Tể Tể nhìn cái quần lót màu đen trên người mình, người luôn luôn ôn hòa nhưng xa cách Hoắc Tư Cẩn ho nhẹ một cái, vội vàng nói với bé.
“Tể Tể, anh không thể cởi được nữa.”
Tể Tể dùng phép nhìn xuyên tường, thấy ở bên ngoài đường tới Hoàng Tuyền đã bị nhập thành một với đường làng, ma quỷ đang lang thang khắp nơi tìm kiếm.
“Được rồi, thế giờ anh đi ra ngoài đi.”
Bởi vì ở ngoài kia chủ yếu là nữ quỷ, cho nên Tể Tể dặn dò Hoắc Tư Cẩn.
“Anh cả, sau khi ra khỏi đây thì anh nhớ đi từ từ, phải nhớ là không được quay đầu lại, ai gọi cũng không được trả lời, sau khi làm cho bọn nó chú ý thì cứ đi về phía trước là được, đến lúc đó Tể Tể sẽ đi đón anh cả.”
Hoắc Tư Cẩn: “… Được rồi.”
Tể Tể sợ anh cả sợ hãi nên lập tức nói thêm.
“Anh cả cứ yên tâm, trên người anh có máu Minh Vương mà Tể Tể đã cho, chỉ cần anh không quay đầu lại khi bị gọi thì đám quỷ kia sẽ không thể hại anh được.”
Hoắc Tư Cẩn: “…”
Hoắc Tư Cẩn bây giờ chỉ muốn hỏi Tể Tể vì sao anh ấy phải cởi hết đồ chỉ còn mỗi cái quần lót rồi đi ra ngoài?
Còn để cho anh ấy thu hút quỷ nữa?
Nhưng thấy Tể Tể chạy xung quanh chú út, hình như đang vẽ vòng bảo vệ cho chú út, anh ấy mím môi nén xuống sự nghi ngờ của mình, nói với Tể Tể một câu rồi bước đi ra ngoài.
Sau khi Hoắc Tư Cẩn rời khỏi nơi này, Tể Tể xác nhận lại một lần nữa rằng chú út sẽ không gặp nguy hiểm nữa thì lại nhìn sang bà cụ Triệu đang ngất xỉu cùng với Bàng Lê Chi và người phụ nữ bên cạnh cô ta.
Tể Tể không thèm quan tâm tới ba người họ, vỗ tay phủi bụi rồi nhanh chóng đi ra ngoài.
Toàn bộ linh đường kể cả Triệu Quý Cường cùng với toàn bộ tứ hợp viện đen thui, sức mạnh của bào thai quỷ tăng rất nhanh, biến toàn bộ tứ hợp viện thành chỗ ở của mình.
Tể Tể là người ngoài, vừa bước vào thì nó đã lập tức nhào tới chỗ bé, vốn nó đang định tấn công Tể Tể thì đột nhiên nó hét lên một tiếng đau đớn.
“Oa oa oa!!!”
Tể Tể đi nhà trẻ nghe đám con nít khóc đã đủ nhức đầu, tiếng khóc của bào thai quỷ còn to và chói tai hơn nữa, Tể Tể vừa nghe thì lập tức đưa tay tát một cái.
“Không được khóc!”
Bào thai quỷ bị Tể Tể tát một cái lập tức bay tới nắp quan tài, thân xác của nó lắc lư một cái sau đó nhào vào trong lòng ngực của chị gái mình, đó là một cô bé tầm ba tuổi.
Cô bé ba tuổi vội vàng ôm lấy bào thai quỷ, từ lúc Tể Tể dẫn Hoắc Tư Cẩn vào thì nó đã đánh với Tể Tể một trận, bị thua rất thảm, nên giờ vừa mới thấy Tể Tể thì nó cũng rất sợ.
“Chị ơi, xin chị hãy tha cho em gái của em, con bé còn nhỏ quá, nó không biết gì hết.”
Tể Tể nói thẳng những tội lỗi của nó.
“Nó đã giết người, hơn nữa còn bị người điều khiển, đã không còn là em gái của em nữa rồi, em gái của em đã chết cùng với mẹ của em rồi.”
Cô bé ba tuổi đột nhiên la lớn.
“Mẹ của em chưa chết. Bà ấy sẽ không chết! Mẹ đã nói sẽ mang em và em gái về nhà ngoại, bọn em chưa từng về nhà ngoại, mẹ sẽ không chết.”
Tể Tể đi vòng quanh quan tài: “Nếu như mẹ của các em chưa chết thì vì sao các em lại đang ngồi trên nắp quan tài này chứ? Vì sao bà ấy còn chưa tới đón các em?”
Cô bé kia bị hỏi không trả lời được.
Đúng vậy, vì sao bọn họ không thể rời khỏi đây được?
Cô bé nhớ rõ ràng cha và bà nội đã bỏ mẹ cô bé vào trong cái hộp gỗ vừa to vừa dài này, nhưng mà cô bé đã dậy rồi, sao không thấy mẹ đâu hết?
“Tể Tể, anh cả có thể làm gì để giúp em?”
Tể Tể chớp chớp đôi mắt to tròn, dường như nghĩ tới điều gì đó, đôi mắt bé đột nhiên sáng lên.
“Có nè!”
Nói xong, Tể Tể chạy tới trước mặt Hoắc Tư Cẩn, dùng giọng nói non nớt nói: “Anh cả, anh có thể cởi hết quần áo ra được không?”
Mặc dù Hoắc Tư Cẩn có hơi khó hiểu, nhưng bây giờ khá gấp, anh ấy không tiện hỏi nhiều, cho nên nhanh chóng cởi cái áo bên ngoài ra, phía trong là một cái áo chữ T cổ tròn tay ngắn.
Lúc cởi áo chữ T ra thì Hoắc Tư Cẩn có hơi chần chờ một chút.
“Tể Tể, phải cởi luôn cả áo ngắn tay này sao?”
Tể Tể gật đầu: “Đúng thế, cởi luôn quần nữa nha anh cả.”
Hoắc Tư Cẩn vốn đang có chút lo lắng nghe thế thì cứng đờ người lại.
“Còn phải cởi cả quần nữa hả?”
Tể Tể chớp đôi mắt to, gật gật đầu: “Đúng thế, anh cả, anh mau cởi hết đồ ra nhanh đi, không thì… đợi lát nữa sinh hồn bị cái bào thai quỷ kia bóp nát thì mùi trên người của anh cả không thể thu hút nó được nữa.”
Chưa bao giờ Hoắc Tư Cẩn bối rối như bây giờ.
Nhưng mà ai bảo người bắt anh ấy cởi quần lại là Tể Tể cơ chứ, thôi thì… cởi thôi.
Hoắc Tư Cẩn cắn răng, nhanh chóng cởi hết quần áo trên người chỉ còn chừa lại một cái quần lót.
Anh ấy vội vàng cúi đầu nhìn, mặc dù trên mặt không có vẻ gì nhưng trong lòng lại thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Cũng may là hôm nay anh ấy mặc một cái quần lót màu đen rộng hình tứ giác, không biết lúc đó anh ấy nghĩ gì mà còn mặc thêm một cái quần lót đen lớn, không thì bây giờ… xấu hổ chết mất.
Thấy Tể Tể nhìn cái quần lót màu đen trên người mình, người luôn luôn ôn hòa nhưng xa cách Hoắc Tư Cẩn ho nhẹ một cái, vội vàng nói với bé.
“Tể Tể, anh không thể cởi được nữa.”
Tể Tể dùng phép nhìn xuyên tường, thấy ở bên ngoài đường tới Hoàng Tuyền đã bị nhập thành một với đường làng, ma quỷ đang lang thang khắp nơi tìm kiếm.
“Được rồi, thế giờ anh đi ra ngoài đi.”
Bởi vì ở ngoài kia chủ yếu là nữ quỷ, cho nên Tể Tể dặn dò Hoắc Tư Cẩn.
“Anh cả, sau khi ra khỏi đây thì anh nhớ đi từ từ, phải nhớ là không được quay đầu lại, ai gọi cũng không được trả lời, sau khi làm cho bọn nó chú ý thì cứ đi về phía trước là được, đến lúc đó Tể Tể sẽ đi đón anh cả.”
Hoắc Tư Cẩn: “… Được rồi.”
Tể Tể sợ anh cả sợ hãi nên lập tức nói thêm.
“Anh cả cứ yên tâm, trên người anh có máu Minh Vương mà Tể Tể đã cho, chỉ cần anh không quay đầu lại khi bị gọi thì đám quỷ kia sẽ không thể hại anh được.”
Hoắc Tư Cẩn: “…”
Hoắc Tư Cẩn bây giờ chỉ muốn hỏi Tể Tể vì sao anh ấy phải cởi hết đồ chỉ còn mỗi cái quần lót rồi đi ra ngoài?
Còn để cho anh ấy thu hút quỷ nữa?
Nhưng thấy Tể Tể chạy xung quanh chú út, hình như đang vẽ vòng bảo vệ cho chú út, anh ấy mím môi nén xuống sự nghi ngờ của mình, nói với Tể Tể một câu rồi bước đi ra ngoài.
Sau khi Hoắc Tư Cẩn rời khỏi nơi này, Tể Tể xác nhận lại một lần nữa rằng chú út sẽ không gặp nguy hiểm nữa thì lại nhìn sang bà cụ Triệu đang ngất xỉu cùng với Bàng Lê Chi và người phụ nữ bên cạnh cô ta.
Tể Tể không thèm quan tâm tới ba người họ, vỗ tay phủi bụi rồi nhanh chóng đi ra ngoài.
Toàn bộ linh đường kể cả Triệu Quý Cường cùng với toàn bộ tứ hợp viện đen thui, sức mạnh của bào thai quỷ tăng rất nhanh, biến toàn bộ tứ hợp viện thành chỗ ở của mình.
Tể Tể là người ngoài, vừa bước vào thì nó đã lập tức nhào tới chỗ bé, vốn nó đang định tấn công Tể Tể thì đột nhiên nó hét lên một tiếng đau đớn.
“Oa oa oa!!!”
Tể Tể đi nhà trẻ nghe đám con nít khóc đã đủ nhức đầu, tiếng khóc của bào thai quỷ còn to và chói tai hơn nữa, Tể Tể vừa nghe thì lập tức đưa tay tát một cái.
“Không được khóc!”
Bào thai quỷ bị Tể Tể tát một cái lập tức bay tới nắp quan tài, thân xác của nó lắc lư một cái sau đó nhào vào trong lòng ngực của chị gái mình, đó là một cô bé tầm ba tuổi.
Cô bé ba tuổi vội vàng ôm lấy bào thai quỷ, từ lúc Tể Tể dẫn Hoắc Tư Cẩn vào thì nó đã đánh với Tể Tể một trận, bị thua rất thảm, nên giờ vừa mới thấy Tể Tể thì nó cũng rất sợ.
“Chị ơi, xin chị hãy tha cho em gái của em, con bé còn nhỏ quá, nó không biết gì hết.”
Tể Tể nói thẳng những tội lỗi của nó.
“Nó đã giết người, hơn nữa còn bị người điều khiển, đã không còn là em gái của em nữa rồi, em gái của em đã chết cùng với mẹ của em rồi.”
Cô bé ba tuổi đột nhiên la lớn.
“Mẹ của em chưa chết. Bà ấy sẽ không chết! Mẹ đã nói sẽ mang em và em gái về nhà ngoại, bọn em chưa từng về nhà ngoại, mẹ sẽ không chết.”
Tể Tể đi vòng quanh quan tài: “Nếu như mẹ của các em chưa chết thì vì sao các em lại đang ngồi trên nắp quan tài này chứ? Vì sao bà ấy còn chưa tới đón các em?”
Cô bé kia bị hỏi không trả lời được.
Đúng vậy, vì sao bọn họ không thể rời khỏi đây được?
Cô bé nhớ rõ ràng cha và bà nội đã bỏ mẹ cô bé vào trong cái hộp gỗ vừa to vừa dài này, nhưng mà cô bé đã dậy rồi, sao không thấy mẹ đâu hết?