Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1043:

Vì sao em gái còn đang ở trong bụng mẹ lại đi ra ngoài rồi?

Hơn nữa lúc cô bé ôm em gái gọi cha với bà nội thì hai người họ lại không nghe thấy? Cũng không nhìn thấy cô bé và em gái?

Vì sao bọn họ lại nhìn mẹ với ánh mắt chán ghét, còn mắng mẹ lúc đó đang nằm trong hộp còn nhiều hơn bình thường nữa.

Sau đó khi có người tới thì bà nội lại khóc.

Bà nội nói mẹ tuổi còn nhỏ, nghĩ bậy nên đã mang theo Đậu Đậu và em gái đi cùng.

Bà nội khóc rất thảm thương, khóc rất to, hai mắt sưng húp cả lên.

Người khác không thấy, nhưng mà cô bé lại thấy rất rõ, bà nội dùng củ hành tây chà lên ống tay áo, rồi lại dùng ống tay áo xoa lên mắt, nước mắt lập tức tuôn trào.

Đúng rồi.

Cô bé tên là Đậu Đậu.

Đậu Đậu sốt ruột: “Chị ơi, mẹ em đâu rồi?”

Tể Tể cũng không biết.

Tể Tể chia một nửa sức mạnh đưa ra ngoài, bao vây toàn bộ những người bình thường ở trong thôn vào trong kết giới của mình, làm như vậy thì dù đường Hoàng Tuyền và đường làng bị nhập thành một thì những người bình thường ở trong thôn cũng sẽ không bị ảnh hưởng.

Đường Hoàng Tuyền vừa xuất hiện, toàn bộ thôn xóm đã bị bao phủ bởi âm khí, phương hướng sẽ bị rối loạn, đường làng bây giờ không còn giống như trước.

Nếu như ở trên người chú út không có máu Minh Vương của Tể Tể thì bé và anh cả đã không thể tìm được chú út nhanh như vậy được.

Nhưng mà vẫn không tìm được con của cô Khương.

Bởi vì bà cụ Triệu và cô Bàng đều là người bình thường, cho nên Tể Tể cũng không thể dùng phép sưu hồn để lục ký ức của hai người họ như cha Minh Vương được.

Nếu như bây giờ Tể Tể mà dùng phép sưu hồn người bình thường ở đường Hoàng Tuyền thì cũng tương đương với việc giết bọn họ.

Mặc dù quy mô tổng thể của thôn xóm không đổi, nhưng mà những chi tiết nhỏ và phương hướng đều bị thay đổi.

Cho nên tạm thời Tể Tể không thể tìm được mẹ của Đậu Đậu, cũng chính là xác của Nguyệt Hồng ở đâu cả.

Tể Tể lắc đầu: “Tạm thời chị không tìm được thân xác của mẹ em, nhưng mà bây giờ chúng ta đi tìm chắc là sẽ thấy.”

Đậu Đậu ôm chặt em gái đang muốn thoát ra khỏi người cô bé, còn đang nhe răng trợn mắt với Tể Tể.

“Chị ơi, chị có thể giúp em tìm mẹ được không? Mẹ em rất sợ tối, bây giờ trời tối như thế, mẹ em sẽ sợ chết mất. Nhỡ may mẹ em không tìm được đường về nhà thì sao bây giờ?”

Đôi mắt to tròn của Tể Tể động đậy, bé nghĩ tới con của cô Khương.

“Em gái, em tên là gì?”

Đậu Đậu: “Em tên là Đậu Đậu.”

Tể Tể hơi do dự một chút: “Em gái Đậu Đậu, Tể Tể cũng muốn giúp em tìm mẹ, nhưng mà Tể Tể phải tìm con của cô Khương trước đã.

Đậu Đậu và mẹ cùng với em của cô bé đều đã chết.

Nhưng mà con của cô Khương thì còn sống.

Phải cứu người còn sống trước rồi mới đi xử lý ma quỷ được.

****

Đôi mày nhỏ nhắn của Đậu Đậu cau lại.

“Em bé của cô Khương ấy ạ? Em có thấy qua bé ấy chưa?”

Tể Tể nói: “Tể Tể cũng không biết nữa, nhưng hẳn là bé ấy đang ở nhà của bà Triệu á.”

Đậu Đậu lập tức nhớ ra: “À, là em bé nhà bà Triệu sao? Em nhớ bé ấy nè, bé ấy tên là Đông Đông, mẹ nói bé ấy chỉ mới được ba tháng thôi, còn chưa biết đi nữa.”

Tể Tể vội gật đầu: “Đúng rồi đó, nhưng Tể Tể không tìm được Đông Đông ở nhà bà Triệu.”

Đậu Đậu muốn nhờ Tể Tể giúp mình tìm mẹ, cho nên sau khi biết em bé mà Tể Tể cần tìm là ai xong thì cô bé lập tức nói tiếp: “Chị Tể Tể ơi, mẹ em nói nhà bọn họ lạ lắm, có một ngày bà Triệu ôm Đông Đông đến một ngọn đồi xong bày một mâm cỗ, em siêu tò mò luôn nhưng mẹ lại không cho em đi xem.”

Đôi mắt của Tể Tể càng sáng hơn: “Em Đậu Đậu, em còn nhớ ngọn đồi đó ở đâu không?”

Đậu Đậu gật đầu: “Nhớ ạ! Ở phía Đông của thôn, nằm sau rừng táo, mỗi mùng một và mười lăm âm lịch là bà Triệu sẽ đi qua đó, mẹ nói là bà ấy đi viếng mồ mả.”

Đậu Đậu hoàn toàn không hiểu viếng mồ mả là gì, bởi vì mẹ không cho hỏi nhiều nên cô bé cũng không hỏi gì thêm.

Tể Tể vừa định nói tiếp thì bào thai quỷ trong ngực của Đậu Đậu đột nhiên cúi đầu cắn mạnh lên cánh tay của cô bé.

Đậu Đậu đau đến mức thét lên một tiếng, bào thai quỷ nhân cơ hội này chuồn ra khỏi vòng tay của cô bé.

Dường như nó biết mình tạm thời không đánh lại Tể Tể, bởi vậy sau khi chui ra lập tức hóa thành một làn sương đen muốn chui qua khe cửa.

Tể Tể nhanh chóng giơ tay, bàn tay múp míp lập tức kéo dài ra túm lấy làn sương đen kia, thoạt nhìn chẳng khác nào đang xách một con gà con cả.

Chờ đến khi tay Tể Tể trở về như thường, bào thai quỷ cũng đã biến lại thành bộ dáng trẻ mới sinh.

Tuy đứa bé này không biết nói nhưng nó lại biết được cách để khiến người ta mủi lòng.

Sau khi bị Tể Tể bắt lấy, nó nhanh chóng quay đầu nhìn về phía Đậu Đậu, đôi mắt to lập tức chảy ra hai hàng nước mắt máu, trong cổ họng bật ra tiếng khóc nỉ non nghe vô cùng đáng thương.

“Oe oe oe...”

Đậu Đậu đau lòng.

“Chị Tể Tể ơi, em gái của em...”

Tể Tể vừa nhào nặn nó vừa mềm giọng giải thích với Đậu Đậu: “Em Đậu Đậu, nó đã không còn là em gái của em nữa rồi, nó đang giữ sinh hồn của vài cô chú trong thôn đấy, chị Tể Tể sẽ không tha cho nó đâu.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free