Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1041:

Nơi để linh cữu được bày biện khá đơn sơ, thậm chí còn chẳng có cái chậu than để đốt vàng mã nữa.

Nhưng đây không phải lý do khiến cả đám hít sâu một hơi như ban nãy, lý do thật sự là vì hai đứa bé một lớn một nhỏ đang ngồi trên nắp quan tài đen nhánh.

Đứa lớn là một cô bé chừng ba tuổi tóc tai bù xù, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng biến thành màu xanh đen.

Đứa nhỏ thì hẳn là chưa đủ tháng, khuôn mặt trắng bệch hơi ngả sang màu xanh tím, hai mắt đỏ au, cả người tản ra lệ khí cuồn cuộn.

Vừa thấy bọn họ tới, nó đột nhiên khóc ré lên một cách thảm thiết, tiếng khóc vô cùng chói tai.

“Oe oe oe!!!”

Âm khí trong nơi để linh cữu rất dày, nó đậm đặc tới nỗi hai người không có mắt Âm Dương như Đỗ Văn và Lục Tây Ba vẫn có thể mơ hồ thấy được hai đứa bé đang ngồi trên nắp quan tài.

Đỗ Văn và Lục Tây Ba hít một hơi: “Hai đứa bé đó...”

Ánh mắt của đứa trẻ đang khóc “oe oe” đột nhiên lộ ra ánh sáng hung ác, nó rít lên một tiếng rồi bổ nhào về phía bọn họ.

Thân thể của Đỗ Văn và Lục Tây Ba lập tức cứng còng, cả hai vội nắm chặt lá bùa bình an mà Bách Minh Tư cho bọn họ.

Cô bé lớn hơn đột nhiên ôm chặt lấy đứa bé mới sinh, rõ ràng chỉ mới ba tuổi nhưng cách nói chuyện của cô bé lại u ám khiến người ta sởn hết gai ốc.

“Bà Triệu mà mấy người muốn tìm đang ở trong nhà, đi vào cánh cửa nhỏ bên phải một hồi là thấy!”

Đứa bé nhỏ hơn lại tiếp tục rít lên muốn nhào sang bên này, cô bé thấy thế vội ôm nó và dỗ dành.

“Em gái ngoan nè, đừng quậy ha, bọn họ không phải người hại chết mình, mình cũng không đánh lại bọn họ đâu cho nên cứ để bọn họ đi đi, mình ở đây chờ bà nội và cha trở về!”

Đám người Hoắc Tư Lâm nghe xong kiểu: “...”

Bọn họ lập tức hiểu được, hai “đứa bé” này hẳn là hai đứa con mà Nguyệt Hồng dẫn theo cùng tự sát.

Một đứa chừng ba tuổi, một đứa còn chưa được sinh ra, hơn nữa do chết từ trong bụng mẹ cho nên oán khí của nó rất nặng, bởi vậy mới hóa thành bào thai quỷ.

Bách Minh Tư nghiêm mặt, cậu ấy đoán được lý do vì sao hai đứa bé lại không ra tay, khả năng cao là vì Tể Tể đã cho bọn họ máu Minh Vương.

Tương Tư Hoành đột nhiên lớn tiếng kêu: “Tể Tể!”

Giọng nói non nớt của Tể Tể truyền tới từ phía ngoài của vách tường bên phải: “Anh Tiểu Tương, bọn em ở đây.”

Tương Tư Hoành vội vàng nắm lấy bàn tay của Hoắc Tư Lâm, cậu ấy nhìn thoáng qua nơi để linh cữu đang ngập trong âm khí và oán khí, cuối cùng dẫn bọn họ chạy nhanh về phía Tể Tể.

Mới đi được chưa tới hai bước, Tương Tư Hoành bất ngờ ngừng lại, bởi vì bào thai quỷ đang bị cô bé ba tuổi ôm chặt đột nhiên vùng ra khỏi vòng tay của chị mình và hung hăng lao về phía bọn họ.

Bách Minh Tư nhanh chóng giơ một lá bùa đuổi quỷ ra, ngay lúc lá bùa đuổi quỷ phực lửa thì toàn bộ nơi này đột nhiên hóa thành màn đêm đen nhánh.

Tiếng khóc thê thảm của bào thai quỷ vang vọng mãi không dứt.

“Oe oe oe!!!”

“Oe oe oe!”

Tể Tể đứng bên ngoài nghe được tiếng bào thai quỷ khóc “oe oe” thì không khỏi nhíu mày.

“Sao lại khóc nữa rồi?”

Nhìn chú út đang hôn mê được bọn họ cứu ra từ trong chiếc quan tài do bà cụ Triệu tự mình chuẩn bị, Hoắc Tư Cẩn cũng nhíu mày.

Người hôn mê không chỉ có chú út mà còn có cả bà cụ Triệu và Bàng Lê Chi, hai người này đang ngã quỵ ở dưới chân tường cách đó không xa, ngoài ra còn có một người phụ nữ có gương mặt hơi giống Bàng Lê Chi nữa.

“Tể Tể, bào thai quỷ kia...”

Tể Tể nhìn kết giới do bào thai quỷ bày ra, biểu cảm trên gương mặt cũng nghiêm túc hơn rất nhiều.

“Sức mạnh của nó lại tăng lên rồi! Có người đang thuyên chuyển sức mạnh sang cho nó để thúc đẩy quá trình trưởng thành của nó!”

Hoắc Tư Cẩn không hiểu mấy thứ này, nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Tể Tể, cậu ấy cũng cảm thấy chuyện này sẽ rất khó giải quyết.

“Tể Tể, hay để anh cả chăm sóc chú út cho, em đi giải quyết nó được không?”

Đôi mắt nhỏ của Tể Tể cực kỳ lạnh lùng, thậm chí còn lộ ra vẻ tức giận.

“Anh cả, cả thôn đã hòa làm một với đường Hoàng Tuyền rồi, tuy Tể Tể có thể nuốt nó nhưng Tể Tể lại không thể nuốt sinh hồn được.”

Hoắc Tư Cẩn khó hiểu: “Sinh hồn?”

Giọng nói của Tể Tể vô cùng mềm mại: “Là hai hồn một phách của bà Triệu và cô Bàng á, còn có hồn phách của một vài người trong thôn bị nó bắt đi nữa.”

Hoắc Tư Cẩn sầm mặt xuống.

Một bào thai quỷ mới sinh chắc chắn sẽ không hiểu mấy thứ này, trừ khi có ai đó âm thầm chỉ dẫn cho nó.

Cho dù Tể Tể có mạnh cách mấy thì bé cũng không thể nuốt sinh hồn được.

Mà bào thai quỷ này lại cố tình tích trữ sinh hồn... Chẳng lẽ người đứng sau bào thai quỷ đang muốn nhắm vào Tể Tể ư?

****

Hoắc Tư Cẩn càng nghĩ càng lo lắng cho Tể Tể, mặc dù bây giờ Tể Tể đã rất mạnh, nhưng chẳng lẽ Phong Đô Đại Đế không mạnh sao?

Dù cho bây giờ trông ông ấy không mạnh lắm.

Ở nhân gian, cha cậu ấy cũng được xem như là người đứng đầu của gia tộc số một cả nước, nhưng mà trước khi Tể Tể tới nhà họ Hoắc thì cũng xém chết đó thôi.

Hoắc Tư Cẩn nghĩ tới đó thì nhíu mày.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free