Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1040:

“Anh cả, chú út đang ở trong quan tài của cô Hồng Nguyệt! Chúng ta đi tìm chú út trước, sau đó đi đón em bé của cô Khương!”

Hoắc Tư Cẩn hết hồn!

Chú út đến đây từ khi nào vậy, sao họ không biết?

Mà tại sao chú út lại còn nằm trong quan tài của người chết?

****

Tể Tể vừa dùng thần thức giải thích trong đầu cho anh cả vừa hỏi đường.

“Anh cả ơi, Tể Tể cũng không biết vì sao chú út lại ở trong quan tài của cô Nguyệt Hồng nữa, nhưng chú út không gặp nguy hiểm về tính mạng đâu ạ.”

Sắc mặt của Hoắc Tư Cẩn quái quái.

Bởi vì khi anh ấy bế Tể Tể lên, rõ ràng Tể Tể đang hỏi những cô chú ở đây cách để đi đến nhà của Nguyệt Hồng.

Ấy thế mà Tể Tể vẫn có thể giải thích về chuyện của chú út ở trong đầu cho anh ấy.

Thật sự quá... thần kỳ!

Đám người Hoắc Tư Lâm ở cách đó không xa đang muốn đi qua thì lại bị Tương Tư Hoành cản lại.

“Anh à, Tể Tể nói mình hãy đi đón chú út trước rồi mới đi đón em bé của cô Khương.”

Không đợi Hoắc Tư Lâm hỏi, Tương Tư Hoành đã nhanh chóng giải thích bằng chất giọng non nớt của cậu ấy: “Tể Tể lừa mấy người hàng xóm đó, nói em ấy là cháu gái của người chết.”

Hoắc Tư Lâm liếc về phía đó, trong mắt chợt lóe qua một chút khó hiểu, có điều anh ấy phản ứng lại rất nhanh, Tể Tể không phải người thích nói dối, nếu em ấy đã nói thế thì nhất định trong chuyện này có vấn đề.

Anh ấy nhíu mày: “Vậy chúng ta...”

Đội ngũ đưa tang trong đám ma đã đi lướt qua người họ, sau đó tiếp tục đi về phía trước.

Dựa theo tập quán của thôn họ Triệu, nếu người trong thôn mà qua đời thì lúc làm đám tang, đội đưa tang phải đi một vòng quanh thôn, vừa đi vừa khóc, khóc xong thì mới được chôn cất.

Hoắc Tư Lâm vừa mới nói được ba chữ thì đã có một người hàng xóm tốt bụng chạy tới chào hỏi.

“Tôi thấy mấy người đi chung với hai đứa nhỏ bên kia, mấy người cũng là người nhà mẹ đẻ của Nguyệt Hồng hả?”

Đám người Hoắc Tư Lâm đều nghe rõ những gì bà cụ nói trong lúc đang khóc đưa tang, bởi vậy trong lòng càng thêm xót thương cho linh hồn của người đã khuất.

Anh ấy đoán nhất định có uẩn khúc đằng sau cái chết của ba mẹ con này, mà Tể Tể thì đang cần tới nhà của Nguyệt Hồng, bởi vậy quyết định cười gật đầu: “Đúng thế.”

“Thì ra đúng là người nhà mẹ đẻ của Nguyệt Hồng, thật... thật tốt quá!”

Hoắc Tư Lâm nhíu mày: “Cô ấy đã mất rồi mà cũng được xem là tốt ư?”

Hàng xóm tốt bụng vội giải thích: “Qua đời thì cũng xem như là giải thoát rồi còn gì! Gia đình của Triệu Quý Cương có tiếng là trọng nam khinh nữ, người quanh đây ai ai cũng biết, nếu không nhờ Triệu Quý Cương đi làm xa và rước được vợ từ nơi khác về thì với cái nết đó của cha mẹ gã, làm gì có gia đình nào luẩn quẩn trong lòng mà gả con gái nhà mình qua?”

Hoắc Tư Tước cau mày hỏi: “Cho nên.

.. Nguyệt… cô Nguyệt Hồng... không hẳn là tự sát đúng không?”

Hàng xóm tốt bụng lắc đầu: “Là tự sát! Nhảy vào cái hồ sau thôn kia kìa! Cái hồ đó sâu lắm, nếu không phải hôm đó trùng hợp có Vương mặt rỗ uống rượu say khướt té chúi đầu vào bụi cỏ bên cạnh hồ nước và thấy được xác Đậu Đậu nổi lên thì chúng tôi cũng không biết là Nguyệt Hồng dẫn theo con gái lớn và cái thai tám tháng đi nhảy hồ tự sát.”

Hoắc Tư Lâm lập tức phát hiện điểm quan trọng bên trong: “Nghĩa là... không có ai tận mắt nhìn thấy Nguyệt Hồng nhảy hồ tự sát đúng không?”

Hàng xóm tốt bụng lắc đầu: “Chuyện này thì tôi không biết, nhưng người nhà của Triệu Quý Cương vừa vớt xác của ba mẹ con lên xong là khẳng định ngay là họ tự sát.”

Một người đàn ông chợt đi tới kéo người phụ nữ đi, trong giọng nói không che giấu được vẻ khó chịu: “Em nói gì vậy hả? Em cũng biết gia đình của Triệu Quý Cương là hạng người nào mà. Em thấy nhà mình bình yên quá nên muốn bọn họ tới tìm mình kiếm chuyện đúng không!”

Người đàn ông vừa nói vừa kéo vợ mình đi mất.

Hoắc Tư Lâm nhìn quanh bốn phía, phát hiện có mấy người hàng xóm đang đứng hóng hớt, nhưng hình như bọn họ không muốn dây dưa gì với gia đình của Triệu Quý Cương nên vừa thấy anh ấy nhìn qua là vội vàng quay người bỏ đi mất.

Lục Tây Ba vẫn còn nhớ thương Tể Tể, anh ấy vội vàng lên tiếng: “Hay là chúng ta đi tìm Tể Tể và Tư Cẩn trước đi?”

Hoắc Tư Lâm gật đầu, mọi người nhanh chóng đi về hướng mà Hoắc Tư Cẩn và Tể Tể rời đi ban nãy, không qua bao lâu đã đi tới trước một căn tứ hợp viện.

Bên ngoài nhà có treo cờ tang, trên cổng cũng treo không ít vải bố trắng, ngoài ra còn có một cái chảo sắt to mẻ một góc, bên trong đựng tiền âm phủ đang cháy dở sắp tắt.

Đỗ Văn và Lục Tây Ba đều là người trưởng thành, trong nhà cũng từng xử lý đám ma cho người đã khuất nên vừa nhìn đã phát hiện ngay điểm không đúng.

“Sao không ai thắp hương gì hết vậy?”

Hơn nữa cho dù mọi người đều đi khóc đưa tang thì trong nhà cũng nên có người ở lại trông nom chứ, đằng này…

Làm gì có ai làm đám tang như thế chứ?

Tương Tư Hoành đột nhiên chạy vào phía trong, Hoắc Tư Lâm thấy thế cũng dẫn mọi người vào theo.

Chỉ mới bước vào nơi để linh cữu thôi mà Đỗ Văn và Lục Tây Ba đã cảm thấy không khí lạnh hẳn đi, còn Hoắc Tư Lâm, Hoắc Tư Tước, Hoắc Tư Thần, Lục Hoài, Bách Minh Tư và Tương Tư Hoành thì không khỏi hít sâu một hơi.

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free