Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1039:

Về việc tại sao bây giờ cậu ấy lại trở thành con nuôi của Hoắc Trầm Huy, do anh ấy không phải người thích tám chuyện nên anh ấy không có hỏi.

“Tiểu Tương, cha Tương của cháu cũng là người trong Huyền Môn à?”

Tương Tư Hoành lắc đầu: “Không phải.”

Lục Tây Ba: “Vậy…”

Lục Tây Ba còn chưa nói xong thì phía trước không xa truyền đến tiếng khóc lóc thảm thiết.

“Hu hu hu… Nguyệt Hồng ơi, con chỉ mới hai mươi lăm tuổi, con còn trẻ như vậy, tại sao lại ra đi như vậy chứ!”

“Nếu con cảm thấy có gì uất ức thì con nói với mẹ đi… hu hu hu… tại… tại sao con lại nghĩ quẩn như vậy… hu hu hu…”

“Còn Đậu Đậu, và… cả đứa bé trong bụng con cũng được tám tháng rồi… tại sao con có thể nhẫn tâm như vậy?”

“Hu hu hu… có chuyện gì con không thể nói với mẹ thì con có thể nói với chồng con mà!”

“Con ra đi như vậy… thì gia đình này sẽ tan nát đó! Hu hu hu…”

Khi âm thanh càng lúc càng gần thì đội đưa tang dần xuất hiện trong tầm mắt của Tể Tể.

Đội đưa tang không có nhiều người lắm, người đi đằng trước là một người đàn ông trẻ tuổi mặc tang phục, đầu cúi xuống, trông tầm hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi.

Bên cạnh là bà cụ khóc đến thở không ra hơi, trông đã ngoài năm mươi.

Bên cạnh bà cụ là một người đàn ông khoảng hơn sáu mươi tuổi, lưng thẳng tắp, mày cau chặt, trên mặt lộ vẻ chán ghét mất kiên nhẫn.

Bà cụ vốn đang khóc hu hu chợt cau mày lại khi đội đưa tang đi tới bên đây gặp phải nhóm người Hoắc Tư Cẩn.

Khi đám người Hoắc Tư Cẩn nhìn thấy đội đưa tang thì mọi người đều tránh sang một bên nhường đường cho họ.

Bà cụ càng cau chặt mày hơn, bà ta vừa nãy còn khóc lóc thảm thiết, mà ngay khi lên tiếng thì giọng nói của bà ta lại khỏe vô cùng.

“Các người là ai?”

Hoắc Tư Lâm là anh trai lớn nhất trong các anh em nhà họ Hoắc nên anh ấy lập tức đứng ra.

“Chúng cháu đến đây tìm người.”

Hoắc Tư Lâm vừa lên tiếng thì đồng tử của bà cụ khẽ co rút lại, bà ta vô thức nhìn sang người đàn ông trẻ tuổi bên cạnh, người đó là con trai của bà ta.

Người đàn ông trẻ tuổi bên cạnh bà ta gần như ngay lập tức ngẩng đầu lên, đáy mắt hiện lên vài phần hoảng sợ.

Tuy nhiên, sau khi nhìn rõ khuôn mặt của đám người Hoắc Tư Lâm thì vẻ nơm nớp lo sợ dưới đáy mắt nhanh chóng biến mất, trở lại vẻ uể oải vô hồn và chuyện không liên quan đến mình.

Sau khi nhìn thấy vẻ mặt thay đổi của con trai thì đôi mày đang cau chặt của bà cụ cũng thả lỏng theo và trở lại vẻ mặt ôn hòa.

“Tìm người à? Thế mọi người cứ tìm đi, nhưng nhà của chúng tôi đang có tang, nếu không thì tôi còn có thể hỏi giúp cho mọi người.

Ở cách đó không xa, có dân làng đang thấp giọng bàn tán, Tể Tể và Tương Tư Hoành nghe thấy rất rõ ràng.

“Những người đó chắc không phải là người bên nhà mẹ đẻ của Nguyệt Hồng chứ?”

“Nếu đúng là họ thì tốt rồi! Nguyệt Hồng đúng là… tội nghiệp ghê!”

“Đúng vậy! Ôi! Nếu tôi có con gái, tôi thà đánh chết nó cũng sẽ không đồng ý cho con lấy chồng xa! Nhìn Nguyệt Hồng gả cho nhà…”

Nhưng có người lại xúc động than thở: “Cũng không phải nói lấy chồng xa là không tốt, tùy người thôi! Nguyệt Hồng là do số phận không tốt, không những không gặp được người đàn ông tốt mà còn không gặp được nhà chồng tốt, cho nên mới ra đi đáng thương như thế!”

“Ôi! Đúng là tội nghiệp mà! Đứa lớn chưa được ba tuổi, đứa nhỏ ở trong bụng cũng hơn tám tháng, sắp sinh tới nơi rồi, chỉ vì mẹ chồng dẫn đi khám thai và nói lại là con gái, không ngờ mẹ chồng lại muốn kêu con bé đi phá thai!”

“Nghe nói trước kia đã phá mất một đứa rồi, cũng vì không phải cháu trai mà là cháu gái.”

“Giờ đã là thời đại gì rồi mà sao nhất quyết phải là cháu trai chứ? Nhìn đứa con trai ngoan do bà ta dạy dỗ kìa! Nếu con trai của tôi dám động tay động chân với con dâu đang mang thai thì tôi sẽ tự mình gọi cảnh sát đưa nó lên đồn.”

“Đây cũng là do họ ăn hiếp Nguyệt Hồng lấy chồng xa, mà con bé Nguyệt Hồng đó cũng… Ôi! Theo tôi nói thì con bé đi rồi cũng tốt, xem như được giải thoát! Chỉ tiếc cho hai đứa bé! Hai xác ba mạng!”

Khi những người hàng xóm đang thấp giọng bàn tán thì một giọng nói nũng nịu mềm mại vang lên trước mặt họ.

“Cô chú ơi, cô chú có biết nhà của cô Nguyệt Hồng ở đâu không?”

Những người hàng xóm kinh ngạc cúi đầu xuống, khi nhìn thấy trước mặt mình là một đứa bé mũm mĩm thì họ đều cười.

“Cháu là…”

Tể Tể liếc nhìn bầu trời đang dần chuyển sang màu máu mà người bình thường không thấy được rồi nghĩ tới việc tại sao cha nuôi lại nói dối chú Lăng, thế là bé nói dối với vẻ mặt không biến sắc.

“Cô Nguyệt Hồng là cô của Tể Tể, và cô Nguyệt Hồng gọi Tể Tể là…”

Hoắc Tư Cẩn sải bước lao tới lập tức bổ sung.

“Cháu gái!”

Tể Tể đáng yêu gật đầu: “Đúng! Cháu gái!”

Những người hàng xóm cảm thấy dễ thương vô cùng bởi vẻ ngoài đáng yêu của Tể Tể.

Nhưng khi nghĩ tới hoàn cảnh của Nguyệt Hồng thì bầu không khí lập tức đọng lại.

Hoắc Tư Cẩn không hiểu tại sao Tể Tể lại đột nhiên nói dối, và đây cũng là lần đầu tiên anh ấy nghe thấy Tể Tể nói dối.

Khi anh ấy đang thắc mắc thì trong đầu chợt nhớ tới giọng nói ngây thơ mềm mại của Tể Tể.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free