Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1038:
Lương Ái Quốc nhận thấy tình hình có gì đó không ổn, thế là ông ấy gọi Tương Uyên với vẻ mặt trắng bệch.
“Thầy Tương!"
Tương Uyên ngước mắt lên, con ngươi đen láy và lạnh như băng khóa chặt lấy Ninh Nhiễm một cách không có cơ chế, giọng nói lạnh lùng, khí thế đáng sợ.
“Cút!”
Cơn gió lớn cuốn đất cát đá vụn ở dưới đất lên, tiếng gió rên rỉ như xen lẫn tiếng khóc đáng thương, khiến người ta nghe đến rợn tóc gáy.
Đám người Lương Ái Quốc nghe thấy thì đương nhiên đám người Tể Tể đã vào thôn cũng có thể nghe được.
Đỗ Văn xoa cánh tay: “Sao tự nhiên gió lại lớn như vậy, hình như trời sắp mưa rồi!”
Tể Tể nói với giọng điệu trẻ con: “Chú Đỗ, đây chỉ là nhìn như muốn mưa thôi, nhưng dù cho có rơi thì đó cũng không phải là nước mưa.”
Đỗ Văn: “Hả?”
Tể Tể mềm mại giải thích: “Đường Hoàng Tuyền chưa bao giờ có mưa.”
Đỗ Văn: “Đường Hoàng Tuyền?”
Tể Tể ngẩng đầu lên nhìn con đường ngập tràn cát vàng và lờ mờ có thể nhìn thấy lá cờ tang bị gió mạnh thổi bay phấp phới ở đằng xa, bé ừm một tiếng.
Bách Minh Tư cau chặt mày, sắc mặt của cậu trông có vẻ nghiêm trọng.
“Trong thôn có người chết oan, ai đó đã làm phép cố mở đường Hoàng Tuyền ra, đường Hoàng Tuyền sắp hợp nhất với thôn này nên mọi người hãy cẩn thận, ghi nhớ lời Tể Tể nói, dù ai có kêu cũng đừng trả lời và càng không được quay đầu lại.”
Đỗ Văn đột nhiên nghe thấy Lục Tây Ba gọi mình.
“Lão Đỗ.”
Đỗ Văn theo bản năng quay đầu lại.
****
Anh ta mới quay đầu lại được một nửa thì Hoắc Tư Cẩn ở bên cạnh đột nhiên kéo anh ta về phía mình.
Cùng lúc đó, Đỗ Văn nhìn thấy thứ đã gọi mình qua khóe mắt.
Một nửa khuôn mặt hiện lên vẻ xám trắng, nửa bên lộ ra xương xẩu, Đỗ Văn lảo đảo suýt té, anh ta không nhịn được thốt ra một câu tinh hoa kinh điển của đất nước.
“Đệt! Cái thứ gì vậy?”
Hoắc Tư Thần cũng cảm thấy cay mắt, nhưng do được Tể Tể huấn luyện nên cậu đã trở nên vô cùng can đảm.
“Quỷ đó!”
Đỗ Văn: “…”
Đỗ Văn đấu tranh đến cùng: “Chắc không phải là… đằng trước có cảnh sát đang xử lý vụ án, nên đó là cái xác vô tình bị bỏ sót chứ?”
Hoắc Tư Tước cười hề hề: “Chú Đỗ, khi thực hiện phẫu thuật ở bệnh viện, liệu chú có để lại băng gạc hay thứ gì đó trong bụng bệnh nhân không?”
Đỗ Văn lập tức đứng thẳng người: “Sao có thể làm vậy được? Với tư cách là một bác sĩ thì chú rất chuyên nghiệp đấy!”
Hoắc Tư Tước cười vui vẻ hơn, vừa kéo anh ta đi về trước vừa cười tít mắt giải thích.
“Thế thì đúng rồi! Các chú cảnh sát cũng rất chuyên nghiệp! Nếu thật sự xuất hiện xác chết ở đây thì sao chú cảnh sát có thể bỏ sót được chứ?”
Đỗ Văn: “…”
Lau mồ hôi!
Đúng là xấu hổ chết đi được!
Nhưng mà… bây giờ là lúc để xấu hổ sao?
Bây giờ…
Ngay khi anh ta vừa nghĩ đến đây thì sau lưng vang lên giọng nói lo lắng của người bạn tốt Lục Tây Ba.
“Lão Đỗ, cậu mau kéo tớ đi, tớ rơi xuống mương rồi!”
Đỗ Văn giật mình, khi anh ta vừa định quay người lại thì Hoắc Tư Cẩn nắm chặt lấy cánh tay của anh ta, và dùng tay còn lại giữ chặt đầu của anh ta.
“Chú Đỗ, chú Lục đang ở bên cháu, an toàn không sao hết.”
Tình trạng của Lục Tây Ba cũng không khá hơn Đỗ Văn là bao, anh ấy luôn nghe thấy Đỗ Văn gọi mình.
Nhưng Tương Tư Hoành đang ở bên cạnh anh ấy và nhắc nhở anh ấy bằng giọng trẻ con.
“Chú Lục, đó là giả, đó là quỷ đấy!”
Lục Tây Ba cứ mãi nuốt nước miếng, nhất thời không nghĩ tới việc người bạn tốt Đỗ Văn của mình có lẽ cũng gặp phải tình trạng như mình.
Anh ấy vội nhìn sang Đỗ Văn: “Lão Đỗ, cậu thế nào? Không có quay đầu lại và không có trả lời đúng chứ?”
Đỗ Văn: “… Mẹ kiếp, tớ suýt nữa thì… dính chiêu rồi!”
Tể Tể cười ngây ngô: “Không, không đâu, chú Đỗ, chú Lục, chúng ta chỉ mới vào thôn thôi, còn cách đường Hoàng Tuyền một đoạn nữa.
Cho dù bây giờ có nghe thấy tiếng quỷ giả vờ làm bạn tốt để gạt nhau, có quay đầu lại cũng không sao, vì chúng không thể qua được, mà chỉ là đang tiễn tập mà thôi.”
Đừng nói là Đỗ Văn và Lục Tây Ba, hai kẻ tay mơ lần đầu tiên gặp phải tình huống này, mà đến cả đám người Hoắc Tư Cẩn cũng sững sờ.
Hoắc Tư Thần chặc lưỡi: “Cái quái gì mà chúng còn đi diễn tập vậy?”
Bách Minh Tư cười nhạt đưa ra câu trả lời.
“Để một phát là trúng phóc!”
Đám người Hoắc Tư Cẩn: “…”
Đỗ Văn và Lục Tây Ba nghe thấy bây giờ còn có thể quay đầu lại nhìn, thế là họ lập tức quay lại nhìn khuôn mặt trắng bệch mới thấy hồi nãy.
Kết quả, đằng sau ngoài con đường lúc đến, bãi cỏ dại bị gió mạnh thổi xiêu vẹo và bầu trời âm u ra thì chẳng có gì cả.
Lục Tây Ba và Đỗ Văn: “…”
Lục Tây Ba hỏi thử Đỗ Văn: “Lão Đỗ, hay là bây giờ chúng ta trở về bên ngoài thôn đi?”
Lục Hoài bẩm sinh có đôi mắt âm dương, cậu ấy nhìn thấy âm khí đã lan đến cửa thôn rồi, thế là cậu ấy lắc đầu và nói như một ông cụ non vậy: “Muộn rồi, cửa thôn đã bị âm khí bao phủ.”
Đỗ Văn: “…”
Lục Tây Ba trở nên lo lắng: “Thế chủ tịch Lương và những người khác…”
Tương Tư Hoành giải thích bằng giọng ngây ngô: “Cha Tương đang ở bên đó, cha chắc chắn sẽ bảo vệ họ thật tốt.”
Do em họ Hoắc Trầm Vân nên Lục Tây Ba cũng quan tâm đến những chuyện của giới giải trí, vì vậy anh ấy đương nhiên cũng biết Tương Tư Hoành thật ra là con trai ruột của ảnh đế Tương Uyên.