Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1037:
Đỗ Văn: “…”
Tại sao anh ta lại cảm thấy mình như đứa thiểu năng vậy? Anh ta biết và hiểu hết từng chữ trong lời nói của Tể Tể và cậu bé trông tầm bốn năm tuổi đó, nhưng khi những từ đó kết hợp lại với nhau thì anh ta chả hiểu mô tê gì cả.
Anh ta thấp giọng hỏi Lục Tây Ba: “Ngủm không còn ngủm hơn được nữa mà Tiểu Tương nói có nghĩa là gì vậy?”
Lục Tây Ba cũng mù tịt.
Trong sự hiểu biết của anh ấy là bây giờ anh ấy đã tin rằng trên thế giới này có ma quỷ, Tể Tể và Bách Minh Tư chắc hẳn là đệ tử Huyền Môn biết thuật pháp Huyền Môn trong lời đồn.
Nhưng… anh ấy chưa từng nghe nói đến việc đệ tử Huyền Môn sẽ ngủm không còn ngủm hơn được nữa.
Hai anh em cứ thế ngẩn ngơ không biết gì.
Sau khi Tương Uyên đến, Đỗ Văn với suy nghĩ không tin là thật kéo Lục Tây Ba, người bạn tốt của mình gia nhập đội quân vào thôn.
Tương Uyên ngước mắt lên nhìn thôn làng ngập tràn ám khí, sau đó nhìn sang Đỗ Văn và Lục Tây Ba rồi cau mày.
“Đây là nóng lòng muốn tìm đến cái chết sao? Bộ nhân gian không còn gì đáng để họ lưu luyến đến vậy à?”
Lương Ái Quốc nãy giờ luôn im lặng chợt ho khan một tiếng: “Anh Tương…”
Khi nhìn rõ khuôn mặt của Tương Uyên thì Lương Ái Quốc trợn to mắt với vẻ mặt không dám tin.
“Thầy Tương?”
Tương Uyên nhìn chằm chằm vào Lương Ái Quốc một hồi, nhưng anh ấy mãi không nhớ ra ông lão với vẻ kinh ngạc ở trước mặt mình là ai.
Lương Ái Quốc lộ vẻ mặt đầy phấn khích.
“Thầy Tương, tôi là Lương Ái Quốc, thanh niên suýt chết đuối bên cầu Lãnh Thủy và đã được thầy cứu vào ba mươi năm trước.”
Tương Uyên: “…”
Thành thật mà nói thì anh ấy thực sự không nhớ ra chuyện này.
Anh ấy đã tầm tuổi này rồi, do bôn ba khắp nơi để tìm con nên có quá nhiều trường hợp anh ấy thỉnh thoảng ra tay cứu vớt những người vô tình rơi xuống nước.
“À… ông là… Lương Ái Quốc.”
Lương Ái Quốc vô cùng phấn khích, lập tức nắm lấy tay của Tương Uyên.
“Đúng vậy, thầy Tương, tôi là Lương Ái Quốc. Tôi đã tìm kiếm thầy suốt mấy năm nay, nhưng… mãi không tìm được, không ngờ lại gặp được thầy ở đây.”
“Thầy Tương, tay của thầy… sao lại lạnh như vậy, thầy lạnh quá… không, tay của thầy…”
Tương Uyên lặng lẽ rút tay lại.
Tay của anh ấy không chỉ là lạnh, mà còn là lạnh như băng.
Dù sao con trai cũng sai anh ấy như vệ sĩ, và cũng dùng thức hải để nói với anh ấy rằng những người được bảo vệ đều biết họ không phải là người bình thường.
Bây giờ xem ra đám người Lương Ái Quốc được bảo vệ này hoàn toàn không biết họ không phải là con người.
Tương Uyên nhếch khóe miệng, bình tĩnh lùi về phía sau hai bước để kéo giãn khoảng cách với Lương Ái Quốc.
Anh ấy còn chưa kịp giải thích về nhiệt độ cơ thể của mình thì Lương Ái Quốc đã giơ ngón tay lên chỉ vào mặt anh ấy, môi run run.
“Thầy Tương, mặt của thầy…”
Tương Uyên sờ vào “khuôn mặt già nua” của mình: “Sao vậy?”
Lương Ái Quốc: “Thầy Tương, ba mươi năm trước, thầy có vẻ ngoài như hiện giờ, nhưng ba mươi năm sau mà thầy…”
Tương Uyên ho một tiếng: “Tôi đã đi căng da và làm phẫu thuật thẩm mỹ.”
Nhưng Lương Ái Quốc lắc đầu: “Điều đó cũng không đúng, cho dù phẫu thuật thẩm mỹ và căng da có lợi hại đến mấy thì cũng…”
Ngay khi Lương Ái Quốc vừa nói đến đây thì Lương Hàm, người mặt mũi sưng vù mãi không dám ló đầu ra chợt kinh ngạc kêu lên.
“Cha ơi, cha nhìn người phụ nữ kia kìa.”
Lương Ái Quốc và Khương Tiểu Ninh nhìn qua đó thì thấy một người phụ nữ mặc váy đỏ đứng ở cửa thôn không biết đã xuất hiện từ bao giờ và đang mỉm cười ma mị với họ.
Ngay khi nhìn thấy người phụ nữ mặc váy đỏ thì Lương Ái Quốc lập tức chắn ở trước mặt Khương Tiểu Ninh, đồng thời còn mắng đứa con trai út của mình.
“Lương Hàm, nếu con không muốn cha đá con ra khỏi gia phả của nhà họ Lương thì cho dù hôm nay con có chết ở đây, thì con cũng phải bảo vệ Tiểu Ninh bình an vô sự!”
Vừa dứt lời, ông ấy phát hiện đứa con trai út bỗng nhiên nhấc chân đi vòng qua mình để đi về phía người phụ nữ mặc váy đỏ ở đối diện cách đó không xa như một con rối vậy.
Lưng của Lương Ái Quốc đổ đầy mồ hôi và lộ vẻ mặt kinh hoàng.
“Lương Hàm! Con đứng lại đó!”
Người phụ nữ mặc váy đỏ nở nụ cười yêu kiều.
“Hóa ra tên của anh không phải là Lương Vĩnh Phong, mà tên là Lương Hàm. Chẳng trách sao tôi tìm anh suốt mười năm qua mà vẫn không tìm được, thì ra đến tên của anh cũng là giả!”
Lương Ái Quốc bối rối.
Người phụ nữ mặc váy đỏ với sắc mặt xám xanh chỉ có người chết mới có này, rõ ràng không giống người bình thường.
Nhưng Khương Tiểu Ninh lại kinh ngạc kêu lên: “Chị Nhiễm Nhiễm?”
Ánh mắt lạnh lùng và đầy sát khí của người phụ nữ mặc váy đỏ nhìn về phía Khương Tiểu Ninh, nở nụ cười nham hiểm.
“Khương Tiểu Ninh à? Ha ha ha ~ Có phải cô cũng bị tên tra nam này lừa không? Nhưng tại sao cô lại không chết chứ? Tại sao người chết lại là tôi?”
Cùng với giọng chất vấn nghiêm nghị của Ninh Nhiễm, bầu trời ở cửa thôn đột nhiên trở nên tối sầm.
Bầu trời mây đen bao phủ, gió lớn gào thét, đất vàng bay đầy trời, cỏ dại và bụi gai ở ven đường phát ra tiếng ma sát xào xạc, như thể cơn mưa lớn sẽ trút xuống vào giây tiếp theo vậy.