Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1036:
Đối với Đỗ Văn mà nói, âm khí gì gì đó, trên thực tế chỉ là không khí mà thôi.
Chẳng lẽ Tể Tể muốn ăn không khí sao?
Anh ta thật sự không cách nào hiểu được.
Đỗ Văn nghĩ không thông nên dùng cùi chỏ khẽ huých huých cánh tay của người anh em chí cốt - Lục Tây Ba.
Lục Tây Ba nhìn anh ta, hạ thấp giọng: "Nói ít thôi, quan sát nhiều hơn, nhớ kỹ, cầm bùa bình an cho chắc vào!"
Đỗ Văn: "...”
Anh em chí cốt của tui bị tẩy não mất tiêu rồi!
Trong lúc Đỗ Văn còn đang kiên quyết không chịu tin thì Tể Tể đột nhiên nhìn về phía Tương Tư Hoành: "Anh Tiểu Tương, Tể Tể và anh cả đi vào trong đấy, anh ở đây bảo vệ bác Lương và dì Khương được không?"
Tương Tư Hoành muốn đi vào cùng với Tể Tể, nhưng không khí trong làng quả thực có vấn đề, bởi vậy cậu ấy chỉ đành mím môi gật đầu đồng ý: "Thôi được rồi, nếu có nguy hiểm gì thì Tể Tể nhớ gọi anh đấy nhé."
Tể Tể cười híp mắt gật đầu: "Em biết rồi."
Về phần Bách Minh Tư, sau khi nghe thấy Tể Tể nói có người muốn mở đường Hoàng Tuyền, trong lúc Tể Tể đang nói chuyện với Đỗ Văn, cậu ấy đã cắn đầu ngón tay, hì hục vẽ ra một lượt mười lá bùa máu.
Đỗ Văn thoáng sững sờ.
Lục Tây Ba ý thức được chuyện này khá nghiêm trọng nên hạ thấp giọng nhắc nhở người anh em đang nhất quyết không tin bên cạnh: "Lão Đỗ này, đợi lát nữa cậu phải theo sát tôi đấy nhé, nhớ chưa?"
Đỗ Văn: "... Này, cậu... Làm như thảm họa ập đến không bằng luôn đấy.”
Lục Tây Ba: "Dù sao tớ cũng đã suýt chết một lần, tớ càng quý trọng mạng sống hơn là đúng rồi."
Hai người bọn họ hạ thấp giọng nói chuyện chủ yếu là vì Lục Tây Ba sợ Khương Tiểu Ninh khi nghe được sẽ cảm thấy xấu hổ và áy náy.
Đỗ Văn đột nhiên lên tiếng hỏi Tể Tể đang chuẩn bị đi vào thôn: "Tể Tể, bọn chú có thể đi vào cùng với cháu không?"
Tể Tể đáp lại anh ta: "Chú Đỗ, mọi người ở lại đây sẽ an toàn hơn, nếu bọn chú đi vào bên trong... có thể sẽ thấy rất nhiều ma quỷ đấy."
Hiện tại đường Hoàng Tuyền đã lúc ẩn lúc hiện, người ở trong đó cũng được tính là có chút đạo hạnh đấy.
Đỗ Văn vỗ vỗ ngực, ưỡn thẳng lưng lên: "Đường đường là nam tử hán đại trượng phu, đã thế chú còn là là bác sĩ nữa, chú mà sợ mấy thứ đó chắc!"
Tể Tể còn chưa kịp đáp lại thì Hoắc Tư Tước đã lên tiếng trước: "Tể Tể, nhiều thêm hai người có cản trở gì không?"
Tể Tể lắc đầu: "Không có gì đáng ngại thì có dẫn thêm hai trăm người nữa cũng không thành vấn đề, chỉ cần ngày giỗ của bọn họ chưa đến là được, cho dù có đi lạc vào đường Hoàng Tuyền thì Tể Tể cũng có thể tìm họ về.
"
Nói đến đây, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tể Tể lại trở nên nghiêm túc: "Tuy nhiên, nếu thật sự đi lạc vào đường Hoàng Tuyền, anh cả, mọi người nữa, phải nhớ kỹ, bất kể có là ai ở sau lưng gọi mình thì cũng tuyệt đối không được quay đầu nhìn lại, càng không được đáp lại tiếng gọi đấy."
Chẳng qua là do bây giờ địa phủ xuất hiện khe hở, không phải là không thể tìm người về, nhưng mà muốn cứu về quả thật rất phiền phức.
Hoắc Tư Thần lên tiếng: "Tể Tể, nếu như vô tình quay đầu lại hoặc đáp lại tiếng gọi đấy thì sẽ thế nào?"
****
Tể Tể: “Nếu trả lời thì hồn phách sẽ lập tức rời khỏi thể xác và bị cô hồn dã quỷ trên đường Hoàng Tuyền chiếm lấy, sau đó chúng sẽ sống lại, còn anh ba và những người khác sẽ… trở thành cô hồn dã quỷ không thể lên được các chuyến tàu từ số một đến số mười tám trên đường Hoàng Tuyền.”
Hoắc Tư Thần mặt đầy kinh ngạc và cũng vô cùng tò mò.
“... Vi diệu như vậy sao?”
Khóe miệng của Hoắc Tư Tước khẽ co giật: “Thế nào, em có muốn trải nghiệm thử không?”
Hoắc Tư Thần cười hề hề: “Có Tể Tể ở đây, cũng không phải là không thử được!”
Hoắc Tư Cẩn nhỏ giọng nói: “Tư Thần à, lòng tò mò không chỉ có thể hại chết mèo đâu!”
Hoắc Tư Lâm: “Mà còn có thể hại chết người nữa đấy!”
Lục Hoài: “Chẳng hạn như chúng ta!”
Hoắc Tư Thần: “…”
Tương Tư Hoành: “Dù gì em cũng đã ngủm không còn ngủm hơn được nữa, chúng không thể hại được em đâu.”
Dứt lời, Tương Tư Hoành mừng rỡ nhìn Tể Tể.
“Vì vậy, Tể Tể à, anh có thể trả lời và quay đầu tùy thích mà đúng không?”
Tể Tể: “Anh Tiểu Tương, không phải anh ở lại đây để bảo vệ bác Lương và những người khác sao?”
Tương Tư Hoành cười khúc khích: “Anh có thể kêu cha Tương qua đây, vừa nãy cha cứ liên lạc với anh suốt, nói rằng muốn dẫn anh đi chơi.”
Tể Tể: “Hả? Thế anh Tiểu Tương đi chơi với cha Tương của anh đi.”
Tương Tư Hoành lắc đầu, nhìn Tể Tể bằng đôi mắt to lấp lánh.
“Nhưng mà Tể Tể, anh muốn chơi cùng với em và các anh.”
Tể Tể cười khanh khách: “… Thế thì chúng ta cùng chơi nhé.”
Tương Tư Hoành: “Thế bây giờ anh kêu cha Tương đến bảo vệ bác Lương và những người khác nha?”
Tể Tể cười tủm tỉm gật đầu: “Được!”
Bên họ có nhiều người, và đương nhiên sẽ càng tốt hơn khi có thêm một người giúp đỡ.
Thế là Tương Tư Hoành dùng thức hải để liên lạc với cha, sau đó nhờ Hoắc Tư Lâm gửi định vị cho cha mình.
Sau khi nhìn thấy cái tay OK do Tương Uyên gửi đến thì Hoắc Tư Lâm cười nói rằng: “Chú Tương đã đồng ý rồi.”
Cuối cùng Tương Tư Hoành đã được gia nhập vào đội của Tể Tể theo mong muốn, đồng thời cậu ấy còn dẫn theo Hoắc Tư Lâm và Lục Hoài.