Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1035:
Lục Tây Ba thấy đó là con cái của nhà họ Hoắc, muốn để cho nhóm người Hoắc Tư Lâm lái xe ở phía trước, bọn họ sẽ bám đuôi.
Tương Tư Hoành nói với chất giọng non nớt: "Chú Lục ơi, chú đi phía trước, chúng cháu theo sau ạ."
Lục Tây Ba muốn nhường đường, nhưng Lục Hoài lại mở miệng giải thích: "Các anh đã nhìn thấy hạc vàng, hạc vàng có âm khí, rất dễ thu hút ma quỷ, đi ở phía sau không an toàn."
Đỗ Văn hé miệng định nói gì đó, nhưng Lục Tây Ba đã đáp lại bằng một nụ cười: "Được rồi, vậy cảm ơn nhé!"
Lục Tây Ba khởi động xe rồi theo sát phía sau.
Đỗ Văn ngồi bên cạnh liếc nhìn chiếc xe đi theo họ qua gương chiếu hậu, phía sau bọn họ là cha con Lương Ái Quốc và Lương Hàm, còn có cả Khương Tiểu Ninh, nối đuôi sau cùng là ba anh em nhà Hoắc Tư Lâm.
Nghĩ đến ba đứa trẻ một lớn hai nhỏ ở trong xe, Đỗ Văn sờ sờ cằm: "Người nhà họ Hoắc này, ai cũng..."
Lục Tây Ba đã từng suýt chết một lần, thế là trực tiếp đứng về phía nhà họ Hoắc: "Lão Đỗ này, thà tin là có chứ đừng không tin như vậy, cẩn thận nghiệp quật đấy!"
Đỗ Văn cứng họng, đừng có tin mấy thứ tà ma đấy chứ!
Nguyên quán của bà cụ Triệu ở nông thôn, cũng không tính là hẻo lánh nhưng cách trung tâm thành phố một khoảng khá xa.
Cả đoàn người đặt chân đến ngôi làng ở quê của bà cụ Triệu thì cũng đã là ba giờ chiều.
Tiết trời hôm nay không được tốt cho lắm, từ giữa trưa thời tiết đã bắt đầu thay đổi, âm u ngột ngạt.
Không khí vô cùng oi bức, hạc vàng bay đến cửa thôn thì không di chuyển về phía trước nữa mà chỉ quanh quẩn ở lối vào của ngôi làng, sau đó nó bỗng biến thành một ngọn lửa, tự bốc cháy và tiêu tán.
Đỗ Văn nhìn chằm chằm hạc vàng, khi thấy hạc vàng đột nhiên biến mất thì tặc lưỡi cảm thán: "Xem ra cũng khá thú vị đấy."
Mọi người trong xe đồng loạt nhìn về phía Bách Minh Tư, cậu ấy lập tức lên tiếng giải thích: "Trong thôn có một đám tang, hạc vàng mang âm khí, không thích hợp để đi tiếp nên nó đã tự thiêu."
Tể Tể chớp chớp đôi mắt to tròn, ánh mắt xuyên qua lớp cửa kính nhìn ra khung cảnh bên ngoài.
Mặc dù bốn phía âm trầm ảm đạm, nhưng bé lại không nhìn thấy nhân viên địa phủ đến để dẫn hồn.
Chẳng lẽ đã đón quỷ hồn đi rồi sao?
Nhưng mà trông lại không giống như vậy, âm khí trong làng đang vô cùng dày đặc, chẳng những thế, dường như còn có rất nhiều oán khí đang không ngừng sinh sôi.
Hoắc Tư Cẩn hỏi Bách Minh Tư: "Em có chắc đứa trẻ đang ở đây không?"
Bách Minh Tư gật đầu không chút do dự: "Hạc vàng trước giờ chưa từng sai."
Hoắc Tư Cẩn đẩy cửa bước xuống xe, hơi nóng ẩm ướt xông lên mặt, anh ấy không kìm được khẽ cau mày.
Nhóm người Bách Minh Tư xuống xe theo, mấy người trong ba chiếc xe con lại cũng bước khỏi xe.
Khương Tiểu Ninh hối hả chạy tới: "Cậu... Cậu Bách, con của tôi..."
Bách Minh Tư vẫn câu trả lời như cũ: "Đứa bé ở trong thôn, nhưng ở đấy đang tổ chức tang lễ, hạc vàng không tiện đi vào tìm cậu bé."
Khương Tiểu Ninh khẩn thiết nhìn nhóm người Bách Minh Tư như đang nhìn một cọng rơm cứu mạng, nước mắt lại trào ra.
Lúc dì ấy vừa định quỳ xuống cầu xin Bách Minh Tư thì cậu ấy đã vội vàng đỡ lấy cánh tay của Khương Tiểu Ninh.
"Dì Khương, chúng ta cứ đi tìm đứa bé trước đã."
Khương Tiểu Ninh vừa gật đầu vừa chảy nước mắt: "Được! Cảm ơn! Cảm ơn mọi người!"
Ngoài việc cảm ơn rối rít ra thì dì ấy cũng không biết phải nói gì nữa cả.
Bách Minh Tư đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên bầu trời phía trên ngôi làng, hàng lông mày đen rậm đột nhiên nhíu lại.
Tể Tể và Tương Tư Hoành, còn có cả Lục Hoài cũng đồng loạt cau mày.
Khuôn mặt Tể Tể tràn đầy nghi hoặc: "Đây là... Có người đang cố mở... Đường Hoàng Tuyền!"
Tương Tư Hoành không hiểu mấy chuyện này, chỉ sốt ruột nhìn sang Tể Tể: "Tể Tể, em đói bụng à?"
Lục Hoài: "Tể Tể, em có muốn ăn chút gì không?"
Nhóm người Đỗ Văn và Lục Tây Ba nói: "... Hể? Gì vậy trời?"
Ăn gì là sao?
Đỗ Văn cố gắng lên tiếng: "Đừng có nói là bây giờ các cháu thấy người ta đang đãi tiệc chia buồn tang lễ, nên muốn chúng ta đi vào nhập tiệc đấy nhé?... Thế này... Có hơi lỗ mãng rồi á?"
Khóe miệng người nhà họ Hoắc giật giật.
Mạch não của bác sĩ Đỗ cũng khác người quá ha.
Tể Tể nghe thấy thế thì vừa nhìn chằm chằm vào bầu trời âm u vừa dùng giọng nói non nớt giải thích: "Chú Đỗ, không phải là đi dự tiệc, bữa tiệc hôm nay mọi người không được ăn, một khi đã ăn xong thì sẽ đến đường Hoàng Tuyền đấy. Anh Tiểu Tương và anh Lục Hoài hỏi Tể Tể có muốn ăn âm khí hay không đấy ạ."
Đỗ Văn: "Hà? Ăn cái gì cơ?"
Tể Tể: "Âm khí á!"
Đỗ Văn: "...”
Thứ đó có thể ăn được sao?
Nó căn bản không tồn tại mà!?
Âm khí mà người bình thường nói đến thực ra là khí lạnh hoặc là không khí xơ xác tiêu điều.
Lúc trước từ này được dùng để chỉ phần khí âm thuộc về phụ nữ, trái ngược với "dương khí", cũng dùng để nói về một trong hai mặt đối lập của sự vật nói chung.
Ở bệnh viện, mọi người thường nhắc đến âm khí có ở trong nhà xác, nhưng cũng là do nhà xác cực kỳ lạnh, không khí xung quanh ẩm ướt lạnh lẽo, trông ảm đạm và âm u, nói trắng ra là do nhát gan nên mới thấy dọa người thôi.