Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1034:
Sức mạnh của Cửu U Minh Hỏa quá lớn, dù có là bùa do anh Minh Tư vẽ cũng chịu không nổi.
Bách Minh Tư mỉm cười gật đầu: “Được.”
Bách Minh Tư đi đến trước mặt Khương Tiểu Ninh: “Dì Khương, dì có thể cho cháu một giọt máu ở đầu ngón tay không?”
Khương Tiểu Ninh không chút do dự cúi đầu, cắn ngón tay, máu tươi lập tức chảy ra.
Bách Minh Tư ra hiệu cho cô ấy nhỏ máu vào lá bùa truy vết, sau đó nhắm mắt lại bắt đầu niệm chú phát động bùa truy vết.
Trong nhóm Hoắc Tư Cẩn ai cũng có mắt Âm Dương, nên có thể nhìn rõ mồn một bùa truy vết tự bốc cháy giữa không trung, kế tiếp, máu tươi nơi đầu ngón tay của Khương Tiểu Ninh bắt đầu tản ra, biến thành một lá bùa máu khổng lồ.
Khi Bách Minh Tư nhẹ nhàng thốt ra một từ “Truy”, bùa máu lập tức tan biến, hóa thành vô số sương máu xuyên tường bay ra ngoài.
Ba anh em Hoắc Tư Cẩn đoán bùa máu tiêu tán là để đi tìm con của Khương Tiểu Ninh.
Lục Tây Ba thì sững sờ, không kịp phản ứng.
Nhưng vẫn còn một người hoang mang hơn cả anh ấy, đó là Đỗ Văn lần đầu tiên trong đời được tiếp xúc với thuật pháp Huyền Môn.
Đỗ Văn há hốc miệng, to đến nỗi có thể nhét vừa một quả trứng, mắt cũng trợn trừng hết lên.
Khi thấy lá bùa vàng tự bốc cháy giữa không trung, điều đầu tiên anh ta nghĩ tới là chắc cậu nhóc đó đã rải phốt pho trắng lên lá bùa.
“Tây Ba, thằng nhóc đó… nhìn như mới học cấp hai mà sao trông lạ lùng điên khùng quá vậy?”
Mà đâu chỉ mình Bách Minh Tư kỳ lạ, những lời Tể Tể ba tuổi rưỡi nói trước đó cũng quái gở lắm luôn. Gì mà còn sống, nhưng bị Địa phủ ghi dưới tên của con trai bà cụ Triệu… anh ta nghe mà lùng bùng hết cả lỗ tai.
Không tài nào tưởng tượng nổi, còn cảm thấy… thật quá vớ vẩn.
Vấn đề là… rõ ràng cả Lương Ái Quốc lẫn Khương Tiểu Ninh, thậm chí là nhóm Hoắc Tư Cẩn đều tin sái cổ, không chút nghi ngờ.
Đỗ Văn lấy cùi chỏ huých nhẹ tay Lục Tây Ba, nhỏ giọng trào phúng: “Tây Ba, có phải tất cả bọn họ… đều bị tâm thần hết rồi không?”
Lục Tây Ba: “... Cuối khoa học… có thể là huyền học thật!”
Khóe miệng Đỗ Văn giật giật: “Tây Ba, chúng ta là bác sĩ! Là bác sĩ đó!”
Lục Tây Ba: “Chẳng phải tớ đã nói với cậu rồi sao? Hôm nay, trước khi tớ suýt chết đuối dưới hồ bơi, Tể Tể đã cho tớ một con búp bê vải, còn dặn trong vòng ba ngày không được tới những nơi có nước, chỉ là tớ không nghe, kết quả thì…”
Khóe miệng Đỗ Văn lại co giật mãnh liệt: “Cậu… cậu đừng như vậy chứ, cậu mà vậy… thì tam quan của tớ phải làm sao đây?”
Hiện tại Lục Tây Ba không còn nghi ngờ Tể Tể, trái lại vô cùng tin tưởng, dù bản thân không nhìn thấy gì hết.
“Sụp thì tự xây lại đi.”
Đỗ Văn: “...”
Ngay lúc Đỗ Văn định nói thêm gì đó, Bách Minh Tư bỗng mở to mắt: “Tìm thấy rồi.”
Đỗ Văn híp mắt: “Không thể nào?”
Tể Tể cất giọng non nớt hỏi Bách Minh Tư: “Anh Minh Tư ơi, ở đâu thế ạ?”
Bách Minh Tư lấy từ trong túi ra một tờ giấy origami màu vàng, ngón tay tung bay, chỉ lát sau, một con hạc giấy màu vàng đã xuất hiện trong lòng bàn tay cậu ấy.
“Đi theo hạc vàng là được.” Vừa dứt câu, hạc vàng lập tức vỗ cánh, bay về phía cửa.
Đỗ Văn trơ mắt nhìn hạc vàng bay xuyên qua cánh cửa. Anh ta không tin, vội đứng dậy đuổi theo, vừa mở cửa đã nhìn thấy con hạc vàng kia đang bay về phía thang máy.
Đỗ Văn: “...”
Mẹ ơi!
Tam quan của anh ta!
Thấy mọi người trong phòng chạy ra ngoài đuổi theo hạc vàng, Đỗ Văn ngẫm ngợi vài giây, sau đó kéo tay anh em tốt, vừa vuốt mặt vừa giãy chết nói: “Tây Ba, đi thôi, không thấy tận mắt nó tìm được người tớ sẽ không tin.”
Lúc Bách Minh Tư đi lướt qua người họ, còn tốt bụng tặng cho mỗi người một lá bùa bình an: “Chú Lục, những nơi hạc vàng đi qua sẽ để lại âm khí, dễ thu hút ma quỷ tới, hai người nhận lấy lá bùa bình an này đi, biết đâu lại cần tới.”
Đỗ Văn: “Tôi không tin có ma quỷ trên đời đâu! Tôi là bác sĩ đấy.”
Đúng lúc Hoắc Tư Tước đi ngang qua, híp mắt cười bảo: “Không sao, chú Đỗ à, lát nữa chú sẽ tin ngay thôi! Đến lúc đó nhớ bình tĩnh một chút ha!”
Đỗ Văn cười khẩy! Anh ta làm việc ở bệnh viện, còn từng có thời gian lăn lộn trong tổ chuyên án, kiểu thi thể gì mà chưa từng nhìn thấy chứ?
Đám nít ranh miệng còn hôi sữa này mà cũng dám hù anh ta hả?
****
Đỗ Văn căn bản là không tin, thực tế rất nhanh đã bị vả mặt!
Lúc hạc vàng ở trong câu lạc bộ cũng chẳng bay nhanh lắm, nhưng ngay khi vừa ra khỏi câu lạc bộ, chờ sau khi Hoắc Tư Cẩn và những người khác lên xe, hạc vàng bỗng đột ngột tăng tốc.
Vừa lúc Hoắc Tư Lâm kịp dẫn Lục Hoài và Tương Tư Hoành chạy tới bên này, hai nhóm người nhìn nhau qua tấm kính xe.
Lục Hoài và Tương Tư Hoành vội hét lớn: "Anh Tư Cẩn!"
Hoắc Tư Cẩn đang cầm tay lái mỉm cười gật đầu: "Bọn anh còn phải đến một chỗ nữa, mấy đứa em..."
Lục Hoài và Tương Tư Hoành vô thức nhìn sang Hoắc Tư Lâm, bốn mắt của hai đứa trẻ tràn ngập sự mong đợi.
Hoắc Tư Lâm thấy thế thì buồn cười nói: "Vậy tụi em đi trước đi, bọn anh đuổi theo phía sau."
Hoắc Tư Cẩn khẽ mỉm cười: "Đi thôi!"
Đỗ Văn và Lục Tây Ba ngồi chung một xe.