Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1033:

“Súc sinh cũng chưa khốn nạn bằng mày!” Lương Ái Quốc tức giận mắng, lại tát thêm một cú, Lương Hàm lập tức hôn mê.

Nhóm Hoắc Tư Cẩn cau mày.

Bà cụ Triệu?

Là bà cụ Triệu mà họ biết đó hả?

****

Tể Tể cũng nhớ tới bà cụ Triệu, bé thò tay xuống, sờ chiếc khóa trường mệnh nhét trong túi quần, mấy ngón tay nhỏ moi moi móc móc, khiến con quỷ Triệu Duy núp bên trong nghiêng tới ngả lui.

Triệu Duy sợ đại nhân nhỏ bất cẩn, lỡ tay phá hư khóa trường mệnh, vậy thì nó sẽ không còn chốn nương thân, trở thành cô hồn dã quỷ thật sự.

Thế là nó cố gắng thu nhỏ bản thân lại, tránh bị đại nhân nhỏ ngộ thương.

Tể Tể chợt ngẩng đầu hỏi Lương Ái Quốc: “Bác Lương, bác biết bà cụ Triệu là ai không?”

Lương Ái Quốc lắc đầu.

Tể Tể cất giọng non nớt giải thích: “Tể Tể biết nè, Tể Tể từng gặp bà ấy nhiều lần rồi, là một bà cụ vô cùng xấu xa, độc ác.”

Nghe vậy, trái tim Lương Ái Quốc hẫng mất nửa nhịp: “Thế con của Tiểu Ninh…”

Tể Tể bật cười đứng dậy, nói bằng giọng mềm mại của trẻ con: “Bác Lương yên tâm, con của dì Khương vẫn còn trên đời, nhưng dựa theo những gì chú ấy nói ban nãy, có lẽ bà cụ Triệu đã đốt ngày sinh tháng đẻ của con dì Khương xuống Địa phủ, để người dưới Địa phủ ghi nhận con của dì Khương vào dưới tên con trai của bà cụ.”

Lương Ái Quốc nghe mà sững sờ: “Cháu trai còn sống, nhưng rất có thể người dưới Địa phủ đã ghi tên cháu trai vào dưới tên con trai của bà cụ Triệu?”

Rõ ràng từ nào ông ấy cũng hiểu, nhưng khi đặt chúng bên cạnh nhau thì đầu óc cứ choáng váng hết lên, bởi nó hoàn toàn nằm ngoài phạm vi hiểu biết của ông ấy.

Trước giờ ông ấy không tin vào quỷ thần, thế mà cuối cùng lại suýt chết trong tay những thứ ma quỷ đó.

Cũng may là mạng lớn, tình cờ gặp được Tể Tể nên mới còn sống tới giờ.

Mà hiện tại… Rõ ràng cháu trai của ông ấy vẫn còn sống, nhưng đã được Địa phủ lấy số sẵn rồi sao?

Chuyện này…

Huyết áp Lương Ái Quốc dâng cao, giận lắm mà không biết phát tiết đi đâu, cuối cùng lại quay sang đá thằng con đang hôn mê bất tỉnh dưới đất hai phát.

Hai cú đá kia lại trúng ngay mông Lương Hàm, vì tác dụng của bùa đau đớn mà dù hôn mê, Lương Hàm vẫn cảm nhận được mông như bị lưỡi dao sắc bén đâm hai nhát, đau đến tỉnh luôn.

“A! Đau, đau quá! Con sai rồi, con không dám nữa! Đau quá!”

Khương Tiểu Ninh vốn đã chết lặng vừa nghe thấy con mình con sống thì lập tức hoàn hồn, vội quỳ phịch xuống ngay trước mặt Tể Tể.

“Tể Tể, Tể Tể, cầu xin cháu giúp dì, giúp dì tìm con trai về, Khương Tiểu Ninh này nguyện làm trâu làm ngựa cho cháu hết kiếp này, tới kiếp sau, cả kiếp sau sau nữa.

Tể Tể nghiêm mặt nhìn Khương Tiểu Ninh: “Tể Tể không cần dì Khương làm trâu làm ngựa cho Tể Tể, nhưng dì Khương à, nếu dì tự sát thì tới khi xuống Địa phủ sẽ bị phạt nặng đấy.”

Nước mắt Khương Tiểu Ninh lại rơi xuống lã chã.

Lương Ái Quốc thở dài một tiếng, trên mặt hiện rõ vẻ chán nản: “Tể Tể, đều là do người làm cha như bác không biết dạy con, nên mới nuôi ra một tên súc sinh heo chó không bằng như Lương Hàm! Dì Khương của cháu…”

Khuôn mặt nhỏ của Tể Tể vẫn đanh lại như cũ: “Bác Lương, đó không phải lý do để dì Khương trốn tránh sự khiển trách của Địa phủ! Minh…

Cha cháu từng nói, sinh mệnh vô cùng đáng quý, một đời chỉ sống một lần, thế nên phải biết kính sợ sinh mệnh.”

Lương Ái Quốc vội vàng gật đầu: “Tể Tể nói đúng, dì Khương của cháu thật sự không nên chọn cách tự sát.”

Tuy Lương Hàm không bằng heo chó, nhưng người làm cha như ông ấy tự nhân bản thân cũng xem như công bằng, chính trực, thế mà chẳng hiểu sao Lương Hàm và Tiểu Ninh lại nháo nhào tới mức này.

Khương Tiểu Ninh cúi gằm mặt xuống đất, biết vậy chẳng làm.

“Tể Tể, xin lỗi.” Nói đoạn, cô chợt nhớ tới Lục Tây Ba đang đứng cạnh bể bơi lại bị cô ấy kéo xuống nước, vội quay sang nhìn anh ấy, sau đó quỳ xuống, dập đầu thật mạnh với anh ấy: “Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi anh.”

Lục Tây Ba hoảng hốt, nhanh chân bước tới đỡ cô ấy dậy: “Đúng là lúc đó có hơi sợ thật, nhưng giờ tôi đã ổn rồi. Cô Khương à, Tể Tể nói đúng, sinh mệnh chỉ có một, trên đời này không có chướng ngại nào là không vượt qua được.”

Khương Tiểu Ninh mặt đầy nước mắt, mím môi gật đầu.

Không đợi cô ấy mở miệng cầu xin lần hai, Tể Tể bỗng quay sang hỏi Bách Minh Tư: “Anh Minh Tư, anh có bùa truy vết không?”

Bách Minh Tư mỉm cười, lôi từ trong túi ra một xấp bùa, bùa thần hành, bùa truy vết, bùa bình an… cần gì cũng có.

Nhưng Tể Tể chỉ biết có mấy loại, nhìn xấp bùa trong tay Bách Minh Tư, đôi mắt đen lúng liếng của bé trợn trừng, hết nhìn bùa lại quay sang nhìn Bách Minh Tư, sau đó dùng bàn tay nhỏ bé xoa xoa gương mặt phúng phính của mình.

Giọng nói non nớt mới nãy còn vô cùng nghiêm nghị dần hạ thấp, xen lẫn chút buồn bực: “Anh Minh Tư ơi, Tể Tể không biết chữ.”

Bách Minh Tư mỉm cười thật nhẹ, trở tay lấy một lá bùa truy vết đưa cho Tể Tể, sau đó nhét đống bùa còn lại vào túi.

Tể Tể lắc đầu, khẽ từ chối: “Anh Minh Tư ơi, Tể Tể không biết xài cái này, anh Minh Tư làm đi ạ.”

Nếu bé dùng Cửu U Minh Hỏa để đốt bùa truy vết, khả năng cao là bùa truy vết sẽ biến thành đống tro tàn trong nháy mắt mất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free