Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1032:
“Khương Tiểu Ninh, mẹ kiếp, muốn chết sao không kiếm chỗ nào xa một chút, mắc gì lại nháo nhào tới độ ai cũng nhìn thấy vậy hả?”
Vừa nói, gã vừa bước nhanh tới trước mặt Khương Tiểu Ninh, giơ tay muốn tát cô ấy.
Hình như Khương Tiểu Ninh rất sợ gã, hoảng loạn hét toáng lên, ôm mặt lùi vào một góc.
Lương Ái Quốc đứng bật dậy, quăng cho con trai út một bạt tai vang dội vào mặt: “Đồ khốn kiếp!”
Tể Tể nhìn gã đàn ông mới xông vào, lại quay sang ngó Khương Tiểu Ninh, rồi phát hiện cuối cùng mình cũng tìm thấy lý do đường hôn nhân của họ lại rối như mớ bòng bong.
“Chú chính là kẻ khiến dì Khương đeo tạ, nhảy xuống hồ bơi tự sát đúng không?”
Lương Hàm không chỉ bị cha ruột tát một cái đau điếng, còn bị một đống người lạ mặt nhìn thấy, lửa giận tức khắc xộc lên não, thế là không chút do dự vung tay tính tát Tể Tể.
“Ông đây đánh chết mày… A!”
Từ lúc Lương Hàm xoay người giơ tay, đến khi gã tức giận há miệng mắng Tể Tể, chừng đó thời gian đã đủ để mọi người trong phòng phản ứng lại, ngoại trừ Khương Tiểu Ninh và Tể Tể.
Hoắc Tư Thần xông lên tựa đạn pháo, thẳng chân đá mấy phát: “Này thì dám bắt nạt Tể Tể nhà tao!”
Hoắc Tư Tước cũng vung nắm tay đấm liên hồi.
“Tưởng Tể Tể nhà này không có ai che chở hả?” Giọng Bách Minh Tư cực kỳ lạnh, cậu đứng dậy, rút bùa đau đớn ra.
Khoảnh khắc lá bùa được dán lên lưng Lương Hàm, anh ta lập tức phát ra tiếng kêu thảm thiết như heo bị làm thịt: “A a a! Đau, đau quá!”
Hoắc Tư Cẩn thì điềm đạm hơn, chỉ đá gã một cú, nhưng lại khiến Lương Hàm ngã bịch xuống đất, do công hiệu của bùa đau đớn nên cơn đau của gã lập tức nhân lên gấp bội, cảm giác như thể mông từ hai nửa vỡ thành tám nửa, hơn nữa vẫn đang tiếp tục phân liệt.
Về phần Lương Ái Quốc, hiện ông ấy chỉ hận không thể nhét thằng con trời đánh này về lại bụng vợ, coi như chưa từng sinh nó ra.
Chưa bàn tới chuyện Tể Tể là ân nhân cứu mạng của ông ấy và Khương Tiểu Ninh, mỗi việc Tể Tể chỉ là một đứa nhóc ba tuổi rưỡi, vậy mà thằng con trai hơn ba mươi tuổi kia có thể xuống tay với cả một đứa bé, có còn là con người nữa không?”
Lương Ái Quốc giận sôi máu, mặc kệ đứa con ngã trên đất, ông ấy vẫn xông tới, xắn tay áo đánh thằng con trời đánh một trận ra trò.
Vừa đánh, ông ấy vừa mắng: “Hơn ba mươi tuổi đầu mà dám đánh cả một đứa con nít ba tuổi rưỡi! Mày có còn tính người không vậy? Thằng súc sinh! Mất nết, vô liêm sỉ!
Năm đó sao tao không bắn mày lên tường cho xong nhỉ? Tới cả con mình mà cũng không cần, sao tao lại sinh ra một thằng lòng lang dạ sói, âm hiểm độc ác như mày chứ?! Thằng đốn mạt, tao đánh chết mày!”
***
Lương Ái Quốc không nương tay chút nào!
Ông ấy đánh tới độ Lương Hàm bắt đầu kêu cha gọi mẹ, gào khóc thảm thiết.
Ban đầu gã còn cứng miệng la lối, dần dần vì quá đau, cộng thêm Lương Ái Quốc đánh rất nghiêm túc, phát nào ra phát nấy, như muốn đánh chết gã luôn.
Thậm chí, tới phút cuối, ông ấy thẳng tay rút dây lưng quất tới tấp, dọa Lương Hàm sợ chết khiếp.
Gã đau đớn quằn quại trên đất, gào khóc cầu xin tha thứ: “Cha, cha ơi, con sai rồi, con biết lỗi rồi, con không dám nữa đâu!”
Nhưng Lương Ái Quốc vẫn không thu tay lại: “Mày biết sai thì có ích gì? Con của mày và Tiểu Ninh có thể sống lại không? Ông bà sui bị mày chọc tức chết có thể sống lại không?
Nếu hôm nay không nhờ nhóm Tể Tể xuất hiện đúng lúc cứu Tiểu Ninh thì nó cũng bị mày ép chết rồi đấy!
Tao giữ lại thằng con trời đánh như mày thì có ích gì? Đánh chết quách cho rồi!”
***
Lương Ái Quốc thở dốc, cảnh vật trước mắt biến thành màu đen.
Càng mắng ông ấy càng thấy tức, nên xuống tay càng thêm ác, nếu không phải Hoắc Tư Cẩn thấy tình hình không ổn, chạy tới tách hai người ra thì có khi Lương Hàm sẽ bị Lương Ái Quốc đánh chết tại chỗ thật.
Lương Ái Quốc được kéo ra ngoài, hai mắt đỏ ngầu, nhưng vẫn không quên Khương Tiểu Ninh mặt mày tái mét, chết lặng ngồi trong góc.
“Tiểu Ninh.” Lương Ái Quốc bỗng xoay người, quỳ rạp xuống trước mặt cô ấy.
“Tiểu Ninh, là bác Lương có lỗi với cháu!”
Khương Tiểu Ninh đang im lìm bỗng run lên, thấy người quỳ trước mặt mình là Lương Ái Quốc thì vội khụy gối đỡ dậy: “Bác Lương, không liên quan gì tới bác hết, là Lương Hàm, là lỗi của Lương Hàm, không phải của bác.
Không, là cháu… là cháu có mắt không tròng, là cháu… quá đê hèn, là cháu… hu hu hu, là cháu hại chết cha mẹ mình, hại chết đứa con trong bụng… hu hu hu…”
Dứt lời, Khương Tiểu Ninh gào lên nức nở, Lương Ái Quốc liên tục vỗ lưng cô ấy an ủi.
Tể Tể nhìn hai người họ, lại nhìn Lương Hàm đang nằm trên đất khóc lóc thảm thiết, cả người co giật liên hồi, sau đó cất giọng non nớt: “Dì Khương này, con của dì vẫn còn sống đấy.”
Khương Tiểu Ninh đang khóc lóc cứ tưởng mình nghe lầm, ngơ ngác nhìn Tể Tể.
Tể Tể chớp đôi mắt to tròn, đen láy, nghiêm túc khẳng định: “Thật đó ạ, chú này biết nè!”
Không đợi Khương Tiểu Ninh mở miệng, Lương Ái Quốc lập tức xoay người, đá một cú vào bụng con trai: “Nói mau, con của Tiểu Ninh đang ở đâu?”
Lương Hàm ôm bụng, cong người lại như con tôm, sau đó cất giọng mỏng manh: “Nhà… nhà họ Triệu! Bà cụ Triệu bảo muốn tìm một đứa nhỏ về nối dõi tông đường, con thì không thiếu… không thiếu con cái, nên…”