Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1029:

Hoắc Tư Cẩn chợt nhớ ra một chuyện: “Đây là búp bê mà Tể Tể đưa cho chú Lục sao?”

Tể Tể lắc đầu: “Đây là anh trai của con búp bê kia, nó tới nhắc cho Tể Tể biết chú Lục không nghe lời em, chú ấy muốn đi tới mép nước.”

Hoắc Tư Tước, Hoắc Tư Thần và Bách Minh Tư nhanh chóng đứng dậy: “Vậy bây giờ chú ấy…”

Tể Tể chớp chớp đôi mắt to: “Tạm thời không có việc gì, Tể Tể và búp bê tâm linh tương thông, nếu chú Lục gặp phải chuyện gì nguy hiểm tính mạng thì búp bê sẽ nhanh chóng bốc cháy.”

Tể Tể vừa mới nói xong, búp bê bắt đầu bốc khói.

Bốn người anh: “…. Nó thế này là…”

Tể Tể: “… Muốn bốc cháy!”

Bốn người anh: “…”

Một tay Hoắc Tư Cẩn ôm lấy Tể Tể, dẫn theo ba đứa em xuống lầu, leo lên xe, rồi chạy theo hướng búp bê chỉ.

Hoắc Tư Lâm gọi điện thoại tới, anh ấy vừa lái xe vừa đeo tai nghe bluetooth vào để nghe điện thoại.

“Tư Cẩn, bọn em ở đâu thế? Bọn anh tới nhà hàng nhưng không nhìn thấy các em?”

Lúc Hoắc Tư Cẩn dẫn theo em trai em gái đi ăn có nhắn tin cho Hoắc Tư Lâm, lúc đầu hai người bọn họ dự tính hôm nay sẽ dẫn mấy đứa em đi chơi.

“Anh Tư Lâm, bên chỗ chú Lục đột nhiên có chút việc, Tể Tể dẫn bọn em chạy tới đó.”

Giọng nói trẻ con của Tương Tư Hoành truyền từ bên kia điện thoại tới: “Anh Tư Cẩn, bọn em cũng đi nữa.”

Hoắc Tư Cẩn không hề do dự nói: “Vậy để Tư Tước chia sẻ vị trí cho em, mọi người lái xe nhớ chú ý an toàn.”

“Cảm ơn anh Tư Cẩn.”

Chưa tới hai mươi phút, Hoắc Tư Cẩn đã dừng xe trước một câu lạc bộ.

Búp bê đang ở trong tay Hoắc Tư Thần, lúc này nôn nóng chỉ vào cửa lớn của câu lạc bộ.

“Chúng ta xuống xe đi vào thôi.”

Hoắc Tư Tước ôm lấy Tể Tể, Bách Minh Tư lấy từ trong túi ra ba lá bùa bình an đưa cho bọn họ.

“Mặc dù có Tể Tể ở đây, nhưng vẫn nên đề phòng mọi trường hợp.”

Ba anh em Hoắc Tư Cẩn cười nhận lấy: “Cảm ơn.”

Đồ vật bảo đảm bình an, còn là do Bách Minh Tư đưa, tất nhiên bọn họ sẽ không từ chối.

Cho dù có thể bọn họ không dùng được, nhưng lỡ như người bên cạnh cần dùng tới thì sao?

Sau khi cất bùa bình an vào túi, nhóm năm người nhanh chóng đi vào trong.

Lúc này, trong phòng riêng của câu lạc bộ, Lục Tây Ba và bạn tốt Đỗ Văn đang đi tới chỗ bể bơi.

Đi vài bước, Lục Tây Ba đột nhiên dừng lại, nhớ tới Tể Tể.

Đỗ Văn ở bên cạnh thấy anh ấy dừng lại thì nhướn mày hỏi: “Tây Ba, sao thế?”

Lục Tây Ba bật cười: “Không có gì… Hay là hôm nay chúng ta không đi bơi nữa?”

Đỗ Văn nhìn bể bơi cách đó không xa rồi lại nhìn cả hai đều đã thay đồ bơi xong: “Tớ thay quần áo xong hết rồi cậu lại nói với tớ không bơi nữa à?”

Lục Tây Ba: “…”

Được rồi, được rồi.

Hiếm khi Lục Tây Ba và Đỗ Văn không có lớp, cùng nhau thư giãn một chút, cũng không thể bởi vì một câu của Tể Tể mà không chơi với bạn được.

Nếu thật sự không được thì anh ấy không xuống nước, ở bên bờ ngâm chân thôi.

Lục Tây Ba cười nói: “Tớ đùa một chút thôi, đùa chút ấy mà. Đi nào! Đi bơi thôi!”

Trong hồ bơi không có nhiều người, đa phần là các cô gái xinh đẹp dáng người nóng bỏng.

Hai người đi tới thành bể bơi, Đỗ Văn nhanh chóng xuống nước, Lục Tây Ba còn đang do dự, bỗng nhiên khóe mắt anh ấy nhìn thấy một người yên lặng không tiếng động tới bên cạnh mình, anh ấy vô thức quay qua nhìn.

Đó là một người hơi mập, ăn mặc bảo thủ, tóc uốn xoăn sóng lớn màu nâu, đôi môi đỏ như lửa, không biết đã đi tới bên cạnh anh ấy từ khi nào.

Ánh mắt Lục Tây Ba dừng lại trên mặt cô gái, cũng không chú ý tới chỗ cổ tay cổ chân cô gái, nơi bị ống tay áo và ống quần che đi có chút dị dạng.

“Anh ơi, tôi không biết bơi, anh có thể dạy tôi không?”

Đúng lúc Đỗ Văn ló đầu ra khỏi nước, nghe thế cười ha hả nói: “Tây Ba, người đàn ông lịch thiệp sao có thể từ chối yêu cầu của người đẹp chứ? Dạy cô ấy đi!”

Lục Tây Ba vô thức lắc đầu.

“Tôi…”

Đôi môi đỏ như lửa của cô gái đột nhiên ghé lại gần Lục Tây Ba, rồi đột ngột ôm chặt lấy anh ấy cùng nhau ngã nhào vào trong bể bơi.

****

Đỗ Văn nhìn thấy mà trợn mắt há miệng, sau đó vỗ tay bồm bộp: “Tây Ba, mùa xuân của cậu tới rồi.”

Các vị khách xung quanh cũng nhìn theo, bắt đầu trở nên ồn ào, thậm chí còn huýt sáo!

“À há!”

Chỉ có mỗi Lục Tây Ba bị cô gái kia ôm ngã xuống bể bơi mới nhận thấy có gì không thích hợp.

Tại vì cô gái kia ôm chặt lấy hai cánh tay của anh ấy, thậm chí thể trọng của cô ta còn nằm ngoài dự đoán của anh ấy luôn.

Anh cảm thấy mình như bị cuốn lấy bởi một tảng đá cả trăm cân, cứ thế kéo anh xuống.

Vãi!

Thật là, không nghe theo lời Tể Tể thì mất mạng như chơi!

Búp bê vải mà Tể Tể đưa cho anh ấy thì anh ấy đã để lại ở trong ngăn tủ quần áo. Lúc này trên người anh chỉ có một cái quần bơi, anh ấy có thể tự cứu mình kiểu gì được?

Lục Tây Ba cố sức giãy dụa, dùng hết sức bình sinh mới có thể tránh thoát được cái ôm này.

Nhưng lúc này cô gái kia đã đè anh ấy thật sâu xuống dưới nước. Tại vì cô gái này quá nặng, gần như là anh ấy không thể nào đẩy cô gái này ra được.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free