Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1030:

Lúc này Lục Tây Ba vô cùng khủng hoảng nhưng lại cố gắng để cho bản thân mình bình tĩnh lại.

Tể Tể bảo anh ấy rằng búp bê sẽ giúp anh ấy phòng chống tai nạn, nhưng giờ anh lại không mang, không biết búp bê vải có thể giúp anh hay không?

Anh ấy chỉ cần không mất lý trí, vội vàng vùng vẫy bên trong nước không để cho nước tiến vào trong phế quản, không chừng lại có thể cứu chữa được.

Lục Tây Ba từ bỏ giãy giụa, nín thở lấy hơi.

Sau đó anh ấy nhận ra cánh tay cô gái đang ôm anh ấy bỗng nhiên động đậy mãnh liệt.

Anh vội nhìn về phía cô gái. Sắc mặt cô gái vô cùng thống khổ, nhìn vô cùng dữ tợn.

Lục Tây Ba nhân lúc cơ thể cô gái kia hơi động đậy thì tính luồn lách ra. Nhưng lại nhận thấy có gì đó túm lấy chân mình.

Anh ấy vội nhìn xuống.

Tại vì sợ hãi, theo bản năng miệng sẽ mở ra nên cả đống nước cứ thế ọc luôn vào miệng anh ấy.

Lục Tây Ba: “…”

Tuy búp bê vải đang túm lấy chân anh ấy không biết nói nhưng nhìn thấy anh ấy đột nhiên nuốt phải nhiều nước như thế thì cũng gấp gáp tới độ khoa tay múa chân.

Lục Tây Ba: “…”

Mẹ nó!

Anh ấy chắc chắn là Tể Tể đưa cho anh ấy búp bê vải mà.

Nhưng búp bê vải là búp bê vải thôi chứ sao nó lại có thể túm lấy chân anh, còn biết quơ chân múa tay nữa?

Con búp bê đó… trông như vẫn còn sống thế?

Búp bê vải: “…”

Nếu như búp bê vải mà nói được thì có khi nó đã mắng hết hai con phố rồi đó!

Đù!

Lúc này còn quan tâm ông đây còn sống hay không à?

Trong khi ông đây thì lo anh có chết hay không đấy?

Anh muốn chết chứ ông đây thì không nhé, quay về bị công chúa nhỏ nghịch chết luôn đó!

Đù đù đù!

Có biết nhắm mắt nhắm miệng vào không hả?

Nước bể bơi uống ngon thế cơ à?

Hai phút trước mới có thằng nhóc lười không muốn vào phòng vệ sinh nên tè bậy trong bể bơi đó!

Nếu không phải vì giữ mạng cho anh thì tôi có đến nỗi phải ngâm mình trong nước tiểu như thế này không?

Búp bê vải vô cùng giận dữ!

Á á á!

Tôi không còn sạch sẽ nữa rồi!

Búp bê vải cũng không thèm quan tâm xem đối phương có chịu nổi sức lực của nó hay không, hai chân đạp đạp ôm lấy chân Lục Tây Ba, đầu chống lại cô gái đang muốn đè xuống kia, dùng hết khí lực hồng hoang mà kéo Lục Tây Ba ra bên ngoài.

Ở bể bơi, không ai chú ý tới sự khác thường của Lục Tây Ba.

Kể cả Đỗ Văn cũng không nhận ra, chỉ cho rằng Lục Tây Ba bỗng gặp được mùa xuân của đời mình, anh ta trêu ghẹo thì trêu ghẹo thế thôi nhưng cũng thức thời mà tránh xa ra một chút để cho người anh em của mình có đủ không gian.

Nào có biết bạn tốt của mình sắp bị dìm chết đuối dưới đáy hồ.

Đỗ Văn thích hóng hớt, nhưng đợi một phút không thấy bạn đâu thì cũng thấy là lạ nhưng anh ta biết Lục Tây Ba bơi giỏi nên cũng không qua ngay.

Lại chờ thêm nửa phút vẫn không thấy có người nào ngoi lên. Nhưng lạ là chỗ mà Lục Tây Ba và cô gái kia ngã xuống lại có từng gợn nước nhộn nhạo bề mặt, anh ta nhìn mà khóe miệng run run.

Đù!

Người anh em tốt của anh ta lại phóng khoáng tới mức làm tình với con gái nhà người ta dưới nước luôn đấy à?

Anh ta nhìn quanh thấy bể bơi còn mấy vị khách khác cũng đang tò mò ngó qua bên này.

Nước hồ trong có thể thấy được tận đáy, nhìn từ hướng của bọn họ thì có thể thấy người nữ đang đè lên người nam, người nam lại duỗi tay siết chặt lấy eo của người nữ.

Chân của người nam còn đang không ngừng nhúc nhích…

Các khách nữ nhìn thấy thì vội che mắt hoảng hốt la lên.

“Đúng là… không biết xấu hổ!”

“Đúng thế, đúng thế! Có thể đóng tiền phí hội viên nhưng lại không có tiền thuê phòng, lại còn không nhịn được như thế cơ à?”

Những người khách nam khác cũng xem nhưng không có lảng tránh.

Người ta đã hào phóng tới mức không thu vé mà cho bọn họ được coi phim miễn phí như thế này, mắc gì họ phải ngượng ngùng?

Kịch liệt lên chút nữa!

Thêm chút nữa đi!

Đỗ Văn không nhìn được nữa, lặn xuống hồ bơi tiến tới chỗ đó.

Đúng lúc này đám người Tể Tể cũng tới nơi, Hoắc Tư Cẩn xác định được vị trí của Lục Tây Ba xong thì quần áo cũng không thèm cởi mà nhảy luôn xuống bể bơi cứu người.

Tại vì đã có búp bê vải hỗ trợ, bên cạnh còn có thêm Đỗ Văn nữa nên chẳng mấy chốc Lục Tây Ba đã được cứu lên khỏi đáy hồ.

Anh ấy như con chó suýt chết nằm bẹp dí bên cạnh hồ hơi, thở dốc từng đợt.

Tể Tể vội tiến tới.

“Chú Lục, chú sao rồi ạ?”

Lục Tây Ba hối hận muốn chết!

Anh ấy kéo tay Tể Tể, lắp bắp xin lỗi.

“Tể Tể… chú xin lỗi… Chú Lục không nghe lời cháu nói.”

Bé cười tủm tỉm: “Chú Lục không sao là tốt rồi.”

Lục Tây Ba lại càng xấu hổ muốn chết.

Hoắc Tư Cẩn mới nhảy xuống lại ngoi lên nói: “Có người chết đuối, đeo vòng trọng lực bên người, mọi người mau tới hỗ trợ!”

Vốn dĩ ở bể bơi này có huấn luyện viên, chỉ là trước đó tưởng là Lục Tây Ba có quen cô gái kia nên không tiến tới xem xét.

Nghe thấy tiếng la của Hoắc Tư Cẩn, hai huấn luyện viên vội nhảy xuống nước cứu người.

Một phút sau, cô gái kia được vớt lên.

Người con gái này đã hôn mê, cũng may huấn luyện viên có nhiều kinh nghiệm nên đã cấp cứu tại chỗ.

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free