Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1028:
Minh Vương nhìn sang với khuôn mặt gian trá.
—Không phải là do con trai cậu dạy à?
Khuôn mặt của Hoắc Trầm Lệnh không có chút cảm xúc.
—Còn không phải là do anh không ngăn cản?
Minh Vương nhướng mày.
—Đó là con trai của cậu, tôi dạy được chắc?
Toàn thân của Hoắc Trầm Lệnh toả ra khí lạnh.
—Tể Tể coi chúng tôi như người nhà, thế mà anh lại coi chúng tôi như người dưng? Để tôi nói chuyện này cho Tể Tể biết nhé?
Minh Vương nắm chặt tay, nghiến răng nghiến lợi.
Ba anh em nhà họ Hoắc và Bách Minh Tư nhìn Hoắc Trầm Lệnh rồi lại nhìn Minh Vương, nhận thấy bầu không khí dần trở nên kỳ lạ, Hoắc Tư Thần hiếm khi thông minh được một lần, tóm Tể Tể chạy ra ngoài.
Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước và Bách Minh Tư nhìn nhau một cái rồi cũng nhanh chóng đi theo, tiện tay đóng cửa lại cho hai người cha.
Cãi tiếp đi!
Dù sao thì họ cũng lớn hết rồi nên dù có cãi đến đâu thì cũng không thể không có chừng mực như con nít được.
****
Trong phòng bệnh, Minh Vương và Hoắc Trầm Lệnh đồng thời lên tiếng la lên: “Tể Tể!”
Tể Tể nhìn qua bốn người anh trai, bốn ông anh trai đều đang cười vui vẻ, cùng nhau lắc đầu với bé, Tể Tể cũng cong môi mỉm cười.
“Cha Hoắc, cha Minh, hai cha nói chuyện đi, Tể Tể đi chơi với các anh trước đây!”
Tể Tể nói xong, Hoắc Tư Tước sợ cha ruột mình nhớ tới chuyện cậu ấy chụp lén, vội vàng ôm lấy Tể Tể trong lòng em mình rồi nhanh chóng xoay người rời đi.
Hoắc Tư Thần nhìn Tể Tể bị cướp đi, la lối nhanh chóng đuổi theo.
“Anh hai, anh trả Tể Tể lại cho em, rõ ràng em ôm bé trước mà!”
Hoắc Tư Tước đã ôm Tể Tể đi vào thang máy: “Em đã ôm rồi, giờ tới lượt anh.”
Tể Tể ôm lấy cổ anh hai, cười khanh khách: “Anh ba đừng nóng, chúng ta đang trong thang máy, để Tể Tể cho thang máy dừng, anh hai sẽ không ôm được Tể Tể nữa.”
Hoắc Tư Tước cảm thấy trước ngực có một cái lỗ lớn, không ngừng bị gió tràn vào.
“Tể Tể, anh có còn là anh hai của em nữa không?”
Hoắc Tư Thần mừng rỡ cười ha hả, nhanh chóng đi vào thang máy.
Tể Tể vội vàng ngẩng đầu nhìn anh hai, cái đầu nhỏ ghé lại gần, hôn cái bẹp lên mặt anh hai một cái.
“Anh hai là anh hai của Tể Tể, Tể Tể đều thương!”
Trong chớp mắt Hoắc Tư Tước rất vui vẻ.
Hoắc Tư Thần muốn nhân lúc anh hai đang vui vẻ cướp Tể Tể về, không ngờ một bàn tay lớn vòng qua đỉnh đầu cậu, cứ thế ôm lấy Tể Tể đi.
“A! Tể Tể!”
Tể Tể nhìn thấy anh cả ôm mình thì cười hở cả răng, không thấy mắt: “Anh cả ~ Moa! (*╯3╰)”
Hoắc Tư Cẩn cưng chiều dùng mặt mình cọ cọ lên mặt Tể Tể, chờ Bách Minh Tư ở đằng sau đi vào thì nhấn số tầng cần xuống.
“Đi nào, chúng ta đi thăm ông Cố trước, sau đó anh cả dẫn Tể Tể đi ăn cơm.”
Hoắc Tư Thần: “… Tể Tể, hôn hôn của anh ba đâu?”
Tể Tể nhanh chóng cúi xuống hôn lên đầu anh ba một cái bẹp.
Hoắc Tư Thần: “…”
Được rồi!
Đầu cũng là của cậu, hôn đầu cậu cũng coi như hôn cậu vậy.
Tể Tể ngẩng đầu nhìn lên, vừa vặn đối diện với ánh mắt đầy ý cười của Bách Minh Tư.
Đôi mắt to đen láy xoay vòng, Tể Tể vặn vẹo uốn éo người về phía Bách Minh Tư.
“Anh Minh Tư.”
Hoắc Tư Tước nhanh chóng lên tiếng, tay bẹp một phát che miệng Bách Minh Tư lại.
“Tể Tể, hôn gió một cái là được rồi!”
Tể Tể vội vàng gật đầu, cười hì hì, giơ tay nhỏ của mình lên cho Bách Minh Tư một nụ hôn gió.
Nụ cười của Bách Minh Tư càng tươi hơn: “Cảm ơn Tể Tể.”
Thang máy nhanh chóng tới nơi, Hoắc Tư Cẩn dẫn em trai em gái đi thăm ông cụ Cố trước.
Tinh thần ông cụ Cố rất tốt, chỉ là gãy xương nên không tiện hành động, chỉ có thể nằm một chỗ.
Sau khi chơi với ông cụ Cố một lát, Hoắc Tư Cẩn lại dẫn các em trai em gái xuống lầu, tới tòa nhà cao tầng gần bệnh viện Số Một tìm chỗ ăn cơm.
Suy xét cho cái động không đáy của Tể Tể với sức ăn không giống người thường, Hoắc Tư Cẩn thẳng tay lấy thẻ đen của cha ruột ra bao hết, đồng thời còn nói người phụ trách đem tất cả nguyên liệu nấu ăn chuẩn bị sẵn cho cả ngày ra nấu hết.
Mặc dù người phụ trách kinh ngạc, nhưng sau khi nghe thấy bọn họ họ Hoắc thì lập tức cười không thấy mặt trời mà đồng ý.
“Vâng, cậu chủ Hoắc yên tâm, để tôi dặn phòng bếp bắt đầu nấu nướng.”
Hoắc Tư Cẩn cười nhạt: “Cảm ơn.”
“Vâng, vâng.”
Người phụ trách nhà hàng vui tươi hớn hở xuống bếp.
Tốc độ lên món rất nhanh, mỗi một phần đồ ăn đều có khẩu phần khá lớn.
Mùi vị không tệ, Tể Tể ăn tới cười híp cả mắt.
Hai tiếng sau, tất cả nguyên liệu nấu ăn trong nhà hàng đều đã dùng hết, Tể Tể dùng giọng trẻ con nói với bốn người anh.
“Anh cả, anh hai, anh ba, anh Minh Tư, các anh ăn no chưa?”
Bốn người anh gật đầu, trăm miệng một lời hỏi Tể Tể: “Tể Tể, em ăn no chưa?”
Tể Tể cười hì hì nói: “Vẫn ổn, lát nữa Tể Tể ăn thêm một bữa nữa là được.”
Bốn người anh: “Đi đâu ăn thêm?”
Tể Tể trượt xuống khỏi ghế, giơ cái chân nhỏ lên.
Trên mu bàn chân của bàn chân nhỏ không biết đã có thêm một búp bê từ lúc nào, lúc này đang ôm lấy mắt cá chân nho nhỏ trắng nõn của bé cọ cọ.
Nó vừa cọ vừa giơ cánh tay nhỏ không có ngón tay nào lên, chỉ về một phương hướng.