Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1027:

Minh Vương bỗng thấy nghẹn họng.

“Tể Tể, chẳng phải con đã đi học mẫu giáo rồi sao, ở trường mẫu giáo có giáo viên mà.”

Tể Tể cất giọng nói non nớt giải thích: “Nhưng mà cha ơi, những gì mấy giáo viên ở trường mẫu giáo của Tể Tể dạy khác với những gì các giáo viên của ba anh trai dạy.

Từ đó có thể thấy, những gì giáo viên của anh Minh Tư dạy cũng khác với giáo viên của anh Tư Thần dạy đó.”

Cái đầu nhỏ của Tể Tể hoạt động cực kỳ linh hoạt: “Thế nên cha ơi, anh Minh Tư nhất định có thể dạy Tể Tể mà.”

Minh Vương: “...”

Nói thì nói như vậy không sai, có điều…

Minh Vương đưa mắt nhìn về phía ba cậu bé nhà họ Hoắc.

“Con còn có anh cả, anh hai, anh ba nữa mà, thiếu đi một Bách Minh Tư thì có đáng là gì!”

Tể Tể lại không nghĩ vậy, cất giọng non nớt nghiêm túc giải thích với cha Minh Vương.

“Cơ mà cha à, anh cả là anh cả, anh hai là anh hai, anh ba là anh ba, anh Minh Tư là anh Minh Tư, họ đều là chính bản thân họ, đều là anh trai của Tể Tể, nhưng đều là các anh trai không giống nhau, là các anh trai không thể thay thế được!

Minh Vương: “...”

Những gì Tể Tể nói có lý thật đó, ông ấy không còn lời nào để phản bác.

Đối mặt với con gái mình, Minh Vương luôn không giữ nổi nguyên tắc.

“Được rồi, được rồi, cha không dẫn thằng nhóc đó đi nữa.”

Tể Tể cười híp mắt nhìn cha Minh Vương rút tay về, đoán vết thương của cha nuôi đã lành, bé nhanh chóng bò ra khỏi vòng tay của cha nuôi.

“Cha, cha đã khỏi bệnh chưa ạ?”

Từ nãy đến giờ Hoắc Trầm Lệnh im lặng cảm nhận tình trạng cơ thể của mình, ông mím chặt môi bởi vì vết thương ngay thắt lưng của ông dường như... đã khỏi hẳn rồi.

Sau khi Tể Tể leo xuống, Hoắc Trầm Lệnh cũng không nói gì, mà chỉ nhẹ nhàng ngồi dậy mà không tốn chút sức lực nào, trực tiếp dùng hành động chứng minh tình trạng sức khoẻ của mình.

Hoắc Tư Thần thẳng thừng nói ra một câu "tinh hoa" của Hoa Quốc.

“Đệt! Cha, vết thương của cha đã lành hẳn rồi à?”

Hoắc Trầm Lệnh lập tức đen mặt.

Ông còn chưa kịp mắng cho đứa con trai út một trận thì cậu nhóc đã tiếp tục nói không ngừng nghỉ.

“Aaa! Bác Minh, bác đỉnh thật đó! Cứ như thần y vậy!”

Minh Vương xoa đầu Hoắc Tư Thần: “Bổn tọa là Phong Đô Đại Đế, là chủ nhân của địa phủ! Một vết thương nhỏ như thế kia, đúng là chuyện dễ như trở bàn tay!

Nếu không phải lúc đầu cha của nhóc không chịu hợp tác thì cậu ta đã khỏi sớm hơn được nửa phút rồi!”

Hai mắt của Hoắc Tư Thần sáng lấp lánh: “Đệt! Phong Đô Đại Đế, bác đỉnh thật đấy!”

Tể Tể cũng học theo: “Đệt! Cha Minh Vương, cha đỉnh thật đấy!”

Khuôn mặt điển trai của Minh Vương bỗng vặn vẹo.

“...

Đệt?”

Tể Tể chớp chớp đôi mắt to tròn, đen láy và trong trẻo của mình, cất giọng nói non nớt giải thích.

“Phải á cha, đệt! Cha đỉnh thật! Anh ba nói như vậy trông cha khá là vui vẻ nên Tể Tể cũng học theo! Đệt, cha, cha đỉnh quá!”

Minh Vương bỗng chốc lạnh lùng nhìn Hoắc Trầm Lệnh, trên khuôn mặt tái nhợt đến mức có hơi không bình thường của ông ấy dường như đang viết mấy chữ lớn — Nhìn đứa con ngoan mà cậu đã nuôi nấng kìa!

Hoắc Trầm Lệnh: “...”

Hoắc Trầm Lệnh mím môi, giọng nói trầm thấp khàn khàn.

“Chẳng lẽ anh không nghe thấy câu đầu tiên mà thằng bé nói à?”

Minh Vương: “Nghe thấy rồi, nó rất ngạc nhiên vì cậu đã khỏi thật.”

Hoắc Trầm Lệnh lạnh nhạt nhắc nhở Minh Vương: “Chữ đầu tiên mà vừa nãy thằng bé mới nói anh Minh không nhớ sao?”

Minh Vương: “... Đệt?”

Hoắc Trầm Lệnh: “Ha!”

Minh Vương: “...”

Hoắc Tư Cẩn vội vàng đứng ra: “Xin lỗi bác Minh, Tư Thần nhất thời lỡ lời, mong bác đừng để trong lòng.”

Tể Tể chớp chớp mắt, cất giọng non nớt hỏi Hoắc Tư Cẩn: “Anh cả ơi, anh ba lỡ lời hồi nào vậy? Anh ba khen cha Minh Vương đỉnh là đúng mà. Cha Minh Vương quả thật là rất đỉnh luôn.”

Hoắc Tư Cẩn: “...”

Tất nhiên, Tể Tể không quên chuyện cha nuôi đang ở trước mặt, thế là lại học theo giọng điệu ấy khen ngợi cha nuôi.

“Đệt! Cha Hoắc, cơ thể của cha đỉnh thật. Mới đây mà đã khỏi hẳn rồi!”

Hoắc Trầm Lệnh: “...”

“Đệt! Thông thường những con quỷ dưới địa phủ bị thương, có những lúc ngay cả khi cha Minh Vương đã ra tay mà những con quỷ đó cũng không khỏi nhanh như cha Hoắc đâu.”

Khóe miệng của Hoắc Trầm Lệnh co giật dữ dội.

Minh Vương: “...”

Minh Vương phớt lờ luôn chữ “Đệt” mà cô con gái cưng đã nói nãy giờ.

Ông ấy ra tay cứu những con quỷ đó?

Phàm là ông ấy ra tay chữa cho con quỷ nào đó, dù con quỷ đó có khỏi nhanh đến đâu thì cũng phải mất mười ngày đến nửa tháng, dù sao thì sức mạnh của chủ nhân địa phủ không phải là thứ mà bất kỳ con quỷ nào cũng có thể chịu được.

Sở dĩ cha nuôi người trần gian này của Tể Tể có thể hồi phục nhanh như vậy, thứ nhất là vì vết thương không nghiêm trọng, thứ hai là vì thể chất của Hoắc Trầm Lệnh quả thật khá tốt, đương nhiên, nguyên nhân quan trọng nhất là vì cha nuôi người trần gian này của Tể Tể là con cưng của trời.

Nếu không thì... Hơ hơ hơ!

Minh Vương luôn hướng tới từ cái chết để tìm ra con đường sống!

Điều đầu tiên mà Hoắc Trầm Lệnh cảm nhận được không phải là cảm giác lạnh thấu xương mà là đi dạo một vòng trên đường Hoàng Tuyền.

Hoắc Trầm Lệnh: “...”

Hoắc Trầm Lệnh tức giận trừng mắt nhìn Minh Vương, trên mặt viết đầy chữ - coi anh dạy con gái kìa!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free