Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1026:
Tể Tể vội vàng ôm lấy cổ của cha Minh Vương, thân thiết rúc người vào vòng tay của ông ấy.
“Cha làm việc ngày càng có năng suất đấy, lão Mặc có phải muốn chết mà mãi không chết được không?”
Đám người Hoắc Trầm Lệnh đều nhìn Minh Vương, Minh Vương gật đầu.
“Tất nhiên rồi! Khi tuổi thọ chưa hết, người khác có quyền chọn kết thúc bằng cách tự sát, còn ông ta… cha đã thu hồi lại rồi!”
Tể Tể vui vẻ cười khúc khích.
“Cha thật lợi hại!”
Minh Vương lập tức cười hớn hở khi được con gái cưng khen.
Ông ấy vừa vui mừng vừa nhướng mày nhìn Hoắc Trầm Lệnh đang nằm trên giường bệnh, thế là ông ấy lập tức bế Tể Tể bước qua đó đứng trước giường bệnh, ánh mắt của ông ấy quét quanh cơ thể của Hoắc Trầm Lệnh giống như chụp X quang vậy.
Khóe miệng của Hoắc Trầm Lệnh khẽ co giật: “Anh nhìn cái gì vậy?”
Ánh mắt của Minh Vương rơi chính xác vào phần eo của Hoắc Trầm Lệnh, sau đó mỉm cười và nói với giọng uể oải.
“Tôi đang xem coi vết thương ở eo của cậu có nghiêm trọng không.”
Hoắc Trầm Lệnh tối sầm mặt lại: “Anh đâu phải là bác sĩ!”
Minh Vương vẫn tươi cười, tâm trạng rất tốt.
Ông ấy không đáp lời, mà đột nhiên đặt cái tay không có làm gì lên phần eo gần hông của Hoắc Trầm Lệnh. Hoắc Trầm Lệnh giật mình, vô thức lùi về sau.
“Phong Đô!”
Ba anh em Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần vội vàng đi tới.
“Bác Minh, bác…”
Minh Vương nở nụ cười trấn an với họ, bàn tay to lớn của ông ấy lại đặt đúng vào vết thương của Hoắc Trầm Lệnh, sức mạnh ở tay tập trung lại rồi nhanh chóng chữa khỏi vết thương phần eo của Hoắc Trầm Lệnh bằng tốc độ không thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Hoắc Trầm Lệnh bỗng nhiên thấy phần eo lạnh thấu xương, sau đó lại nóng rực, sắc mặt của ông trở nên cứng ngắc và vô thức muốn đứng dậy đẩy Minh Vương ra.
Tể Tể thấy cha nuôi muốn cử động, thế là bé vội vàng chui ra từ vòng tay của cha Minh Vương, kêu lên một tiếng rồi nằm thẳng xuống ngực của cha nuôi, dùng hai tay ôm lấy cổ của cha nuôi và giải thích thay cho cha Minh Vương bằng giọng điệu trẻ thơ.
“Cha đừng nhúc nhích, cha Minh Vương đang chữa lành vết thương cho cha đấy.”
Hoắc Trầm Lệnh: “…”
Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước, Hoắc Tư Thần và Bách Minh Tư: “…”
Không được!
Biểu cảm của cha (chú hai Hoắc) xuất sắc ghê!
Hoắc Tư Tước lộ ra vẻ gian xảo, lặng lẽ lấy điện thoại của anh cả từ trong túi quần ra, nhắm thẳng vào cha rồi nhanh chóng chụp hình.
“Tách” một tiếng, Hoắc Tư Tước ngay lập tức trở thành tâm điểm của sự chú ý.
Hoắc Tư Tước: “…”
Cậu ấy khẽ ngước mắt lên, quả nhiên bắt gặp ánh mắt đầy sát khí của cha.
Hoắc Tư Tước: “…”
[Tình tiết nhỏ: Hoắc Tư Tước: Anh cả, sao điện thoại của anh chụp hình mà không tắt tiếng vậy? Hoắc Tư Cẩn giận đến bật cười: Lấy điện thoại của anh chụp lén rồi còn chuẩn bị sẵn đổ tội cho anh khi sự việc bại lộ, thế mà còn chê tư thế của người gánh tội này không đúng à?]
****
Hoắc Tư Tước vội vàng nhìn anh cả với ánh mắt cầu cứu.
Hoắc Tư Cẩn mím môi nhịn cười, sau đó nhanh chóng lên tiếng.
“Cha, nếu vết thương của cha thật sự có thể lành hẳn thì tốt rồi, như vậy thì Tể Tể sẽ không cảm thấy áy náy nữa.
Với cả chuyện của nhà họ Mặc khá rầm rộ, nhà họ Mặc lại là gia đình có lịch sử lâu đời trong Huyền Môn, bất kể làm gì thì cũng có thể ảnh hưởng đến nhà họ Hoắc chúng ta, vậy nên nếu cha khỏi bệnh thì vừa lúc có thể quay về bảo vệ công ty rồi.”
Hoắc Tư Tước vội vàng gật đầu: “Đúng vậy, đúng vậy! Cha, anh cả nói đúng đó.”
Hoắc Trầm Lệnh vừa ép bản thân không để ý đến luồng khí nóng trên thắt lưng, vừa nhìn chằm chằm hai đứa con trai với ánh mắt sắc bén.
“Chuyện này có liên quan gì đến việc con chụp lén?”
Hoắc Tư Tước: “...”
Bách Minh Tư ho khan một tiếng, bước lên trước một bước.
“Chú hai Hoắc, thật ra... là do cháu ngưỡng mộ chú và chú Minh đã lâu nên mới nhờ Tư Tước chụp giúp một tấm có cả hai người trong đó ạ.”
Minh Vương đã rút tay về, nghe vậy ông ấy đứng thẳng người nhìn về phía Bách Minh Tư.
“Nhóc Minh Tư, nhóc có chắc rằng máy ảnh của con người có thể chụp được diện mạo thật của tôi hay không?”
Bách Minh Tư nỗ lực khiến bản thân không né tránh ánh mắt của ông ấy, cười khiêm tốn giải thích.
“Đương nhiên không thể chụp rõ được, nhưng mà không sao, ít nhất là cháu cũng có thấy được những đường nét mờ mờ, miễn trong lòng cháu biết đó là chú là được rồi.”
Minh Vương nhếch môi, ánh mắt lạnh lùng và tăm tối.
“Nếu nhóc thật sự ngưỡng mộ tôi đến như vậy, chi bằng đi cùng tôi xuống địa phủ ở đi?”
Ba anh em nhà họ Hoắc: “...”
Minh Vương định đưa Bách Minh Tư đi á?
Hoắc Tư Tước ý thức ra rằng vì giúp cậu ấy nên Bách Minh Tư mới đối đầu với Minh Vương, cậu ấy đang định lên tiếng giải thích thì Bách Minh Tư đã mỉm cười trả lời.
“Bác Minh vẫn nên để Minh Tư ở lại trần gian thêm một thời gian nữa đi ạ. Dù sao thì hiện tại Tể Tể cũng đang ở trần gian, tuy năng lực yếu kém nhưng Minh Tư vẫn có thể học tập phương pháp để chăm sóc em ấy.”
Tể Tể nằm trong vòng tay của cha nuôi lập tức bày tỏ lập trường.
“Đúng đó! Cha, anh Minh Tư còn phải dạy Tể Tể học nữa, cha không thể đưa anh ấy về địa phủ vào lúc này được đâu.”