Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1025:

Hoắc Trầm Lệnh không hề nể mặt cô ta: “Nếu tôi nhớ không lầm thì trước đó cô Bàng đã cho người đến thông báo và tôi cũng đã cho người đi từ chối.”

Nụ cười dịu dàng trên mặt Bàng Lê Chi lập tức cứng đờ, cô ấy theo bản năng nhìn sang Hoắc Trầm Vân.

Hoắc Trầm Vân không biết tại sao anh hai lại không nể mặt như vậy, nhưng trong lòng của anh ấy, anh hai không phải là người không nói lý lẽ.

Anh ấy cau mày, nhanh chóng nhìn Hoắc Trầm Lệnh.

“Anh hai, anh với Lê Chi…”

Hoắc Trầm Lệnh mặt không cảm xúc ngắt lời của anh ấy: “Trầm Vân, anh với cô Bàng này không thân lắm, nếu cô ta chỉ là một người bạn bình thường của em thì không cần thiết phải cất công mang hoa đến đây chỉ vì anh nhập viện.”

Hoắc Trầm Vân còn chưa kịp lên tiếng thì Bàng Lê Chi đã cúi khuôn mặt tao nhã của mình xuống, trên mặt lộ ra vẻ lúng túng khó xử vừa phải.

“Xin lỗi, tổng giám đốc Hoắc, tôi đã làm phiền anh rồi. Tôi… tôi chỉ nghĩ rằng tối qua chúng ta đã cùng nhau ăn đồ nướng, cũng xem như… chúng ta là bạn, xin lỗi, tôi đã trèo cao rồi.”

Dứt lời, cô ta ngẩng đầu lên, liếc nhanh nhìn Hoắc Trầm Vân đang cau chặt mày, hai mắt của cô ta hơi ươn ướt nhưng cô ta không nói gì cả.

Sau khi đặt bó hoa xuống, cô ta xin lỗi rồi xoay người cúi đầu nhanh chóng rời đi.

Hoắc Trầm Vân nhìn anh hai, rồi lại nhìn Bàng Lê Chi vừa đi vừa giơ tay như thể đang lau nước mắt, anh ấy nhẹ nhàng sờ vào cái đầu nhỏ của Tể Tể.

“Tể Tể, lát chú út sẽ quay lại sau.”

Tể Tể rất ngoan, bé vẫy bàn tay nhỏ nhắn mũm mĩm của mình.

“Tể Tể biết rồi, tạm biệt chú út.”

Hoắc Trầm Vân vừa rời đi chưa được một phút thì Hoắc Tư Cẩn đã dẫn ba đứa em trai tới.

Hoắc Trầm Lệnh nhướng mày khi nhìn thấy ba đứa con trai và Bách Minh Tư.

“Sao đến đây hết vậy?”

Trước khi bốn người họ kịp lên tiếng thì ánh mắt của Hoắc Trầm Lệnh đã rơi vào đứa con trai thứ hai và con trai út.

“Các con đã làm xong bài tập cuối tuần rồi sao?”

Hoắc Tư Tước cười: “Cha ơi, con vừa mới thi xong kỳ tuyển sinh cấp ba nên giáo viên không có cho bài tập.”

Hoắc Tư Thần: “Cha ơi, tối nay con về sẽ làm thật tốt.”

Hoắc Tư Thần sợ cha không tin nên cậu lại lập tức nói thêm.

“Thật đấy, con sẽ tự làm và không cần Tể Tể ở bên cạnh.”

Tể Tể nhanh chóng nhìn cậu: “Anh ba, nếu Tể Tể không ở bên cạnh anh thì anh có thể chọn đúng sao? Nếu anh chọn sai thì anh có bị mắng không?”

Hoắc Tư Thần: “…”

Không!

Chẳng phải đã hứa đây là bí mật nhỏ của hai người sao, thế mà Tể Tể lại nói huỵch toẹt ra như vậy!

Hoắc Trầm Lệnh nheo mắt lại: “Cho nên…”

Hoắc Tư Thần lập tức giơ hai tay lên làm dáng vẻ đầu hàng: “Cha ơi, con thật sự biết lỗi rồi, con sẽ sửa, thật mà, cha yên tâm đi, con sẽ không nhờ Tể Tể giúp làm bài tập nữa đâu.

Tể Tể kinh ngạc nhìn Hoắc Tư Thần: “Anh ba, đây chẳng phải là bí mật nhỏ của chúng ta sao? Chẳng phải bí mật thì không được để cho người khác biết sao?”

Hoắc Tư Thần sắp hộc máu rồi: “Nhưng Tể Tể à, vừa rồi không phải em là người nói ra trước sao?”

Tể Tể cẩn thận ngẫm lại mỗi một câu nói vừa nãy của mình, sau đó bé kiên quyết lắc đầu.

“Tể Tể không có nói, những gì Tể Tể nói là: nếu Tể Tể không ở bên cạnh anh thì anh có thể chọn đúng sao? Nếu anh chọn sai thì anh có bị mắng không?”

Hoắc Tư Thần: “…”

Đây có gì khác nhau sao?

Á!

Đây chính là logic của một đứa trẻ mẫu giáo ba tuổi rưỡi sao?

Hoắc Tư Thần muốn khóc.

Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước và Bách Minh Tư đều cười ha hả khi nghe cuộc trò chuyện của hai người.

Cuối cùng Hoắc Trầm Lệnh cũng tìm được nguyên nhân tại sao trước đó, lần nào bài tập về nhà của con trai út lại có tỷ lệ chính xác đến chín mươi lăm phần trăm rồi.

Tối qua ông chưa kịp hỏi mà bây giờ vụ án đã được giải quyết.

Chắc chắn những bài trắc nghiệm đều do Tể Tể chọn!

Tể Tể chắc chắn không biết làm, nhưng Tể Tể rất may mắn nên bé hiếm khi làm sai các dạng bài như trắc nghiệm và suy đoán.

Cha nuôi Hoắc nằm trên giường bệnh nhìn lên trần nhà trắng như tuyết, ông sờ tim.

Đừng giận, đừng giận!

Đó là con ruột, con ruột của mình!

Hoắc Tư Cẩn nhìn sắc mặt của cha mình, anh nhịn cười trả lời câu hỏi đầu tiên của cha.

“Cha, bà nội muốn trò chuyện thân mật với ông nội, mà tụi con quá đông, Tư Thần ồn ào quá nên tụi con mới đi ra ngoài hết.”

Khóe miệng của Hoắc Trầm Lệnh khẽ co giật.

Thật hay cho cái gọi là trò chuyện thân mật, đây là muốn tra tấn ép cung, sau đó đám con trai vừa thấy có gì đó không ổn, lập tức thừa cơ bỏ chạy.

“Thế bây giờ còn ai ở nhà?”

Khi đang trên đường đến đây, Hoắc Tư Cẩn đã xác nhận rằng: “Cha, chỉ có ông bà nội ở nhà thôi.”

Hoắc Trầm Lệnh mím môi, chợt nhớ ra tại sao trước đó mình lại đột nhiên hắt hơi.

Đây là do một mình ông cụ gánh tội rồi ghim hết họ.

Hoắc Trầm Lệnh đột nhiên cảm thấy eo mình bị thương thật đúng lúc.

Minh Vương đẩy cửa bước vào, gật đầu với bọn trẻ trong phòng bệnh, sau đó đi một mạch đến trước mặt Tể Tể, nắm lấy cổ áo của bé rồi nhấc bé lên ném vào vòng tay của mình.

“Tể Tể, cha về rồi này.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free