Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1021: 5

Bé gật đầu: “Vậy cha ơi, nếu sau này con không muốn gặp ai thì có thể nói dối giống cha hay sao ạ?”

Hoắc Trầm Lệnh: “Chắc là… cũng được đó…”

Hoắc Trầm Lệnh bỗng nhiên ý thức được một vấn đề, ông vừa mới tạo một tấm gương không tốt cho con gái cưng rồi.

Ông mới dạy con gái cưng nói dối luôn!

Hoắc Trầm Lệnh đang tính cứu tình hình thì bỗng nhiên thấy bé móc từ trong túi ra cái khóa trường mệnh mà hồi trước bà cụ Triệu đưa cho, lắc nó một cách nhẹ nhàng.

Hoắc Trầm Lệnh biết khóa trường mệnh này nguy hiểm, vội kéo Tể Tể qua một bên.

“Tể Tể, sao thế con?”

Bàn tay mập mạp của bé lắc lư, lôi cái thứ bị giấu trong khóa trường mệnh ra ngoài, tát bồm bộp lên nó, biểu cảm vô cùng hung hăng.

“Mày nhảy nhót cái gì thế?”

****

Con quỷ vừa bị lôi ra suýt chút bị Tể Tể một phát đánh tan tành, suy cho cùng vì sức mạnh quá khác biệt, Tể Tể cũng không nghĩ đến việc kiểm soát sức mạnh của mình.

Con quỷ đó đen ngòm, thậm chí không thể giữ được hình dạng của mình, nó lắp ba lắp bắp nức nở lên tiếng.

“Đại nhân nhỏ, tha mạng, tôi nhảy ra chỉ là muốn cảnh báo cho đại nhân nhỏ.”

Tể Tể đảo mắt: “Chẳng hạn như chuyện gì?”

Lần này con quỷ nói rất nhanh: “Người phụ nữ ở bên ngoài không phải là người tốt, đại nhân nhỏ đừng bị vẻ dịu dàng của cô ta lừa!”

“Đó là giả! Tất cả đều là giả đấy!”

Tể Tể: “…”

Đáy mắt của Hoắc Trầm Lệnh lóe lên vẻ sắc bén, giọng nói lạnh như nước mùa đông.

“Giải thích xem, mày giải thích chẳng rõ ràng gì cả…”

Con quỷ nhanh chóng liếc nhìn ông, không ngờ ông lại là một người bình thường.

Ngay lập tức, âm khí tăng vọt, trong mảng đen ngòm lộ ra hai con mắt to đỏ tươi đáng sợ.

“Lại dám ra vẻ ta đây như vậy à...”

Tể Tể lập tức nhấc chân lên đá thẳng vào hốc mắt của con quỷ, con quỷ hét lên và bay ra xa, đập vào khung cửa rầm một tiếng, phát ra tiếng vang lớn.

Lăng Phong ở ngoài cửa nhanh chóng đẩy cửa bước vào.

“Ông chủ?”

Hoắc Trầm Lệnh lắc đầu với anh ấy: “Không có chuyện gì, cậu ra ngoài canh gác đi.”

Lăng Phong tức tốc quan sát phòng bệnh nhưng không nhìn thấy vật gì rớt xuống cả.

“... Vâng.”

Con quỷ bị Tể Tể đá văng ra đang ở cạnh chân của Lăng Phong, Lăng Phong chỉ cảm thấy ớn lạnh dưới lòng bàn chân, sau đó cả người lạnh đến nổi da gà.

“Ông chủ ơi, nhiệt độ trong phòng…”

Hoắc Trầm Lệnh lạnh lùng nói: “Nhiệt độ thích hợp.”

Lăng Phong theo bản năng liếc nhìn màn hình hiển thị của máy điều hòa tổng ở trên tường.

Ngay khi nhìn thấy số âm 10 độ trên màn hình hiển thị thì khóe miệng của anh ấy khẽ co giật.

“Thích hợp ư?”

Hoắc Trầm Lệnh nhìn Tể Tể, Tể Tể sải đôi chân mũm mĩm chạy đến chỗ con quỷ đang nằm thành một bãi đen trên mặt đất, bé nhanh chóng cúi xuống vò nó thành một cục rồi nắm chặt trong lòng bàn tay.

Âm khí lập tức bị ngăn cách, nhiệt độ trong phòng lập tức tăng lên.

Hoắc Trầm Lệnh lạnh lùng nhìn Lăng Phong: “26 độ chẳng phải là nhiệt độ thích hợp sao?”

Lăng Phong: “... Không phải là âm 10 độ sao?”

Hoắc Trầm Lệnh lời ít ý nhiều nói: “Cậu nhìn kỹ lại đi.”

Lăng Phong vội vàng nhìn kỹ lại, sau đó phát hiện màn hình điều hòa quả thật đang hiển thị 26 độ.

Lăng Phong: “…”

Lăng Phong sờ gáy, lộ vẻ nghi ngờ bản thân rồi đẩy cửa bước ra ngoài, sau đó tiện thể đóng cửa phòng lại.

Tể Tể ném con quỷ xuống đất, do con quỷ bị bé vò thành một cục có kích thước bằng một viên bi, nên cái chân mũm mĩm nhỏ bé của bé cứ hì hục đạp mạnh vào nó.

Con quỷ kêu gào thảm thiết và cầu xin bé tha thứ.

“Đại nhân nhỏ, tôi sai rồi, đại nhân nhỏ tôi sai rồi, tôi không dám nữa đâu, hu hu hu… Oa oa oa…”

Lăng Phong lần thứ ba đẩy cửa đi vào: “Ai vậy?”

Tể Tể đang đạp con quỷ: “…”

Toi rồi, bé quên mất việc giăng kết giới rồi.

Hoắc Trầm Lệnh nhìn vẻ mặt đờ đẫn của con gái cưng, thế là ông nhanh tay lướt điện thoại, nghiêm mặt nhìn Lăng Phong.

“Bộ tôi không được xem video sao?”

Lăng Phong: “… Chắc chắn là được ạ.”

Hoắc Trầm Lệnh không nói thêm gì nữa, ngón tay thon dài ấn vào video được tìm thấy.

Trong video phát ra tiếng kêu thảm thiết, đó lại giống hệt như những gì Lăng Phong vừa nghe được.

Lăng Phong xấu hổ sờ mũi, anh ấy ít nhiều cũng có chút thắc mắc nhưng lại không dám bước tới nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại của ông chủ.

Cuối cùng, anh ấy gượng gạo mỉm cười với Tể Tể đang đứng kiễng chân tại chỗ rồi nhanh nhẹn đi ra ngoài đóng cửa lại.

Tể Tể đang ngây người lập tức ngồi phịch xuống đất rồi thở ra một hơi nặng nề.

“Phù!”

Thấy vậy, Hoắc Trầm Lệnh cảm thấy buồn cười: “Tể Tể bị dọa sợ rồi sao?”

Tể Tể lúc thì gật đầu, lúc thì lắc đầu.

“Tể Tể chỉ là sợ chú Lăng bị dọa sợ thôi, không ngờ chú Lăng lại đột nhiên đi vào, làm Tể Tể giật mình!”

Cha nuôi Hoắc còn chưa kịp lên tiếng thì Tể Tể lại đánh con quỷ thêm một trận tả tơi.

“Khóc này, ai bảo mày khóc này!”

Con quỷ: “…”

Đau quá!

Đau vô cùng!

Nhưng nó không dám gào khóc nữa!

Nếu không, nó sẽ chỉ bị đánh thảm hơn bây giờ!

Vài phút sau, Tể Tể thấy con quỷ bị đánh đến hồn phách sắp tan tành nên mới dừng tay, sau đó khôi phục nó lại thành kích thước bình thường, nhưng bé vẫn ngồi phịch dưới đất, ngẩng đầu lên nhìn con quỷ.

Con quỷ nhìn đại nhân nhỏ đang ngồi dưới đất, nó chợt nhanh trí rồi lập tức nằm xuống đất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free