Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1022: 6
“Đại nhân nhỏ, mời ngài nói.”
Hoắc Trầm Lệnh: “…”
Đây là một con quỷ rất khôn khéo và biết điều!
Tể Tể rất hài lòng vì không cần phải luôn ngước cổ lên.
“Nếu lần sau còn để bổn Tể Tể phát hiện mày không tôn trọng cha của bổn Tể Tể, thì bổn Tể Tể sẽ tiễn vong mày đi ngay lập tức!”
Con quỷ sợ đến cả người run rẩy: “Không dám không dám! Do tôi có mắt mà không biết thái sơn, không biết vị này là cha của đại nhân nhỏ.”
Nó bị nhốt trong khóa trường mệnh, nên nó hoàn toàn không dám nghe ngóng gì nhiều về tình hình bên phía đại nhân nhỏ.
Nếu không phải vì vừa nãy cảm nhận được hơi thở có phần quen thuộc ở thế giới bên ngoài, nên nó mới lặng lẽ đưa ý thức ra nhìn không thì nó thậm chí không biết rằng người phụ nữ Bàng Lê Chi đó lại có quan hệ với bên phía đại nhân nhỏ.
Tể Tể thấy càng hài lòng hơn với thái độ của con quỷ, thế là bé quay lại với chủ đề ban đầu.
“Tại sao mày lại nói cô Bàng không phải là người tốt? Bổn Tể Tể đã xem qua hơi thở xung quanh cô ấy, cô ấy không hề dính líu đến bất kỳ kiện tụng án mạng nào cả.”
Con quỷ uyển chuyển giải thích: “Đại nhân nhỏ, kẻ xấu không nhất thiết phải giết người đâu.”
Hoắc Trầm Lệnh đồng ý với điều này, ông tiếp lời.
“Mày biết Bàng Lê Chi sao?”
Do sợ Tể Tể nên con quỷ không dám giấu giếm.
“Biết, tôi biết cô ta, cho dù cô ta có hóa thành tro thì tôi cũng có thể nhận ra được.”
Tể Tể hừ bằng giọng điệu trẻ con: “Cái thứ hóa thành tro chỉ là cơ thể chứ có phải là hồn phách đâu, quỷ thì vẫn là quỷ thôi nên mày đương nhiên có thể nhận ra được!”
Con quỷ: “…”
Con quỷ sợ đại nhân nhỏ lại bất mãn với mình nên nó vội vàng kể ra chuyện của Bàng Lê Chi.
“Tôi và Bàng Lê Chi đều xuất thân từ cùng một làng chứ không phải là người bản địa của thủ đô, mà chúng tôi đến từ một ngôi làng miền núi xa xôi ở vùng núi phía nam, và chúng tôi từng có hôn ước.”
Tể Tể kinh ngạc: “Nhìn mày…”
Con quỷ khoảng hai mươi ba mươi tuổi này, nhưng nhìn dáng vẻ của nó, nếu nói nó bốn mươi tuổi thì cũng sẽ có người tin.
Nó có những nếp nhăn trên trán rất sâu, bọng mắt cũng rất lớn, dáng người vạm vỡ cường tráng, có lẽ nó đã làm việc lao động tay chân khi còn sống.
Con quỷ xấu hổ sờ mặt: “Tôi trông già hơn Bàng Lê Chi rất nhiều đúng không, thực ra tôi chỉ lớn hơn Bàng Lê Chi ba tuổi, năm nay tôi hai mươi chín tuổi.”
“Nhưng vì để kiếm tiền cho cô ta ăn học nên tôi đã ra ngoài làm việc sau khi tốt nghiệp cấp hai. Do tôi không có bằng cấp lẫn tay nghề nên chỉ có việc vác gạch ở công trường là phù hợp với tôi, vả lại cũng kiếm được nhiều tiền.
”
Nói đến đây, con quỷ nở ra một nụ cười, đó là một nụ cười vô cùng hài lòng.
Nụ cười này khiến khuôn mặt tái nhợt của nó trông có thêm sức sống và bớt đi vẻ lạnh lẽo của một người chết.
“Ở quê chúng tôi, điều kiện gia đình không tốt lắm, nhà cô ta có sáu chị em, cô ta đứng thứ năm, có bốn người chị và một đứa em trai.”
“Ở chỗ chúng tôi, hầu hết các người già đều trọng nam khinh nữ, bốn người chị của cô ta đều chưa từng được đi học đàng hoàng, chỉ biết được có vài chữ, sau khi được mười bốn mười lăm tuổi thì bị gia đình sắp xếp gả đi.”
“Khi đến lượt cô ta, vì cô ta là con út và cũng là đứa xinh đẹp nhất nhà, thế là cha mẹ của cô ta đã chọn gia đình của tôi, tôi là con một trong nhà, gia đình cũng có nhà lầu nên mới đồng ý chuyện cưới xin này.”
“Nhưng điều tốt đẹp chẳng tồn tại mãi, cha của tôi đã tông trúng người khác trong vụ tai nạn xe hơi và người kia đã qua đời. Vì cha của tôi là người có lỗi nên ông ấy đã bồi thường hết mọi tài sản, sau khi bán căn nhà ở quê mới có thể cứu được cha tôi về, ngay khi cha tôi vừa rời đi thì mẹ tôi đổ bệnh, chẳng bao lâu thì qua đời.”
Khi nói đến đây, ánh mắt của con quỷ trở nên ảm đạm và xám xịt.
Nhưng khi nhắc đến Bàng Lê Chi lần nữa thì đáy mắt của nó dần hiện lên vẻ lạnh lùng chán ghét.
“Nhà họ Bàng muốn hủy bỏ hôn ước, nhưng Bàng Lê Chi liều mình một hai phải gả cho tôi, tôi thấy cảm động vô cùng, thế là tôi thôi học ra ngoài đi làm, kiếm tiền cho cô ta ăn học và hứa hẹn rằng chúng tôi sẽ kết hôn sau khi cô ta tốt nghiệp đại học.”
“Kết quả…”
Hoắc Trầm Lệnh cau mày: “Cô ta một chân đạp hai thuyền à?”
Trong mắt của con quỷ ngân ngấn huyết lệ (nước mắt máu) và giọng nói trở nên the thé chói tai.
“Nếu cô ta chỉ là một chân đạp hai thuyền (cắm sừng) thôi cũng tốt!”
Lăng Phong ở ngoài cửa nghe thấy tiếng ồn, anh ấy do dự một hồi rồi quyết định xem như không nghe thấy gì cả, tiếp tục làm một cỗ máy canh gác vô cảm.
Ở trong phòng, Tể Tể quan sát kỹ con quỷ: “Cô ấy đâu có giết chết mày, đây là do mày tự sát!”
Trên mặt của cha nuôi Hoắc không hề lộ ra vẻ ngạc nhiên, nhưng ông nhận ra rằng Bàng Lê Chi chắc chắn có thủ đoạn rất lợi hại.
Bây giờ cô ta còn là người bạn thân được đứa em trai ngốc dẫn đến ra mắt với gia đình!
Vô tình gặp phải ở ngoại ô sao?
Hừm!
****
Con quỷ vô cùng kích động, cả người của Tể Tể bỗng chốc tỏa ra một luồng khí thế bức người của bậc bề trên khiến con quỷ không khỏi run rẩy, sợ hãi đến mức co rúm lại.