Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1020: 4

Nếu không phải khi đó khói lửa mịt mù, nhìn qua có vẻ vô cùng đáng sợ thì bà nào có dễ dàng bị đám trẻ con kia lừa như thế cơ chứ?

Ông nội Hoắc nhếch khóe miệng, trạng thái toàn thân vô cùng thả lỏng.

“Khoảng thời gian đó có nhiều người đi qua như thế, đám cháy có vẻ khá lớn mà không kinh động tới hàng xóm, cũng không có 119 tới cứu hỏa hả?”

Bà nội Hoắc lộ ra vẻ: “Đúng thế, ông xem có lạ hay không cơ chứ?” nhìn chằm chằm người bạn già của mình, chờ đối phương thẳng thắn.

Đây cũng là vấn đề mà bà nhận ra sau khi đã dập tắt lửa, nên khi quay về phòng khách, gặp cả đám con cháu ở đây mới giận như thế.

Tất nhiên là có Bách Minh Tư ở đây, hơn nữa Tiểu Hoài cũng mới tới nhà bọn họ được mấy ngày cho nên bà đã kìm lại đôi chút, không có chuyện đóng cửa ra tay luôn.

Ông nội Hoắc đứng dậy, đi tới bên cạnh bạn già mà kéo tay bà: “Đi nào, chúng ta vào trong phòng sách rồi nói.”

Bà nội Hoắc thuận thế đứng dậy, nhưng khi quay người đi vào trong phòng sách thì hung hăng đạp lên mu bàn chân của ông nội Hoắc, lại còn cố tình nghiền qua nghiền lại nữa.

Trên mặt ông nội Hoắc vẫn giữ nguyên nụ cười chứ không phát ra chút tiếng động nào cả.

Bà nội Hoắc trừng mắt nhìn ông, tiến vào trong phòng sách.

Khi phòng khách chỉ còn lại mỗi ông nội Hoắc thì ông nhảy vội lên xoa mu bàn chân, cố gắng kiềm nén không nói gì cả.

Bà nội Hoắc đã bước vào trong phòng sách lại ngó ra nhìn, sau đó lại thụt vào, đá mạnh vào ván cửa nói: “Thế có nói hay không đây?”

Ông nội Hoắc vội buông chân đứng thẳng dậy hô lớn: “Có, tôi tới đây.” Giọng nói vô cùng vững vàng.

Trong phòng siêu VIP của bệnh viện Số Một, Hoắc Trầm Lệnh bỗng nhiên hắt xì.

Tể Tể sợ cha nuôi ốm, bàn chân nhỏ xinh chạy hự hự đi tới đắp chăn cho ông.

“Cha để ý đừng để bị cảm nhé.”

Khuôn mặt tuấn tú của Hoắc Trầm Lệnh lộ ra nụ cười yêu chiều, nhẹ nhàng xoa đầu con gái cưng, chạm vào mái tóc mềm nhẹ của bé: “Tể Tể yên tâm nhé, cha vẫn khỏe lắm, không có bị ốm.”

Nói rồi ông lại quay qua hỏi Tể Tể: “Tể Tể, cha Minh Vương của con đâu?”

Xe cứu thương vừa tới bãi đỗ xe của bệnh viện, Minh Vương chỉ thì thầm bên tai Tể Tể mấy câu thôi. Thân thể của Hoắc Trầm Lệnh không được khỏe, cho nên cũng không hỏi nhiều.

Tể Tể giải thích với chất giọng đậm mùi sữa: “Cha à, cha Minh Vương đi trị lão Mặc rồi.”

Không khác mấy với suy đoán của Hoắc Trầm Lệnh, ông chỉ gật đầu.

Nghĩ tới Mặc Nam Kỳ trông như đã già đi mười tuổi thì mới nhíu mày: “Tể Tể, ông cụ Mặc có chết không?”

Tể Tể chớp chớp đôi mắt to, lắc đầu: “Không đâu ạ, Tể Tể không nhìn thấy tử khí trên cơ thể ông ta nên ông ta không chết được.

Khóe miệng của Hoắc Trầm Lệnh lại càng sâu hơn: “Thế là tốt rồi, người như ông ta không nên chết dễ dàng như thế.”

Tể Tể cười rộ lên, đôi mắt lấp lánh nước.

“Cha Minh Vương cũng nói như thế. Cha bảo là dương thọ của Mặc Nam Kỳ chưa kết thúc nhưng vận khí của nhà họ Mặc đã bắt đầu suy bại. Những ngày sau này của lão Mặc cũng không còn tốt nữa đâu.”

Còn không tốt tới mức nào thì Tể Tể cũng không biết.

Nhưng cha Minh Vương cũng đã nói, tuy tay lão Mặc không dính lấy chút máu tươi nhưng ông ta là người nắm quyền nhà họ Mặc, một trong năm gia tộc lớn đứng đầu huyền môn.

Những năm qua, con cháu nhà họ Mặc dựa vào danh tiếng nhà họ Mặc mà làm chuyện thương thiên hại lý đều có liên quan tới ông ta.

Tính như thế… lão Mặc không những phải chịu khổ ở chốn nhân gian mà trong tương lai, khi hết dương thọ phải đến địa phủ báo danh thì cũng phải trả giá.

Dựa theo quy củ của địa phủ thì cho dù lão Mặc có bắt đầu cứu chữa từ bây giờ, ngày nào cũng làm chuyện tốt, nhưng những chuyện đó lại không xuất phát từ lương tâm ông ta mà là bị ép.

Tuổi tác ông ta cũng sắp cạn rồi nên khi tới địa phủ, bao nhiêu ưu khuyết điểm cũng không thể nào tiêu trừ được.

Ngược lại, ông ta còn dám uy hiếp bé, bé đã nhớ hết sạch rồi, chắc chắn cha Minh Vương sẽ thêm vài nét nữa.

Nghĩ tới đây, Tể Tể vui lắm.

“Cha nuôi yên tâm. Tuy lão Mặc nghiệp chướng nặng nề, sau này chết sẽ bị hung hăng thanh toán, mười tám tầng địa ngục chắc chắn sẽ bắt đầu từ một trăm năm.”

Hoắc Trầm Lệnh ngạc nhiên, sau đó cũng vui vẻ theo: “Tốt lắm.”

Hai cha con đang nói chuyện thì phòng bệnh vang lên tiếng đập cửa, sau đó Lăng Phong đẩy cửa bước vào.

“Thưa ngài, có cô tên là Bàng Lê Chi nói là bạn của ông ba (Hoắc Trầm Vân), biết ngài nằm viện nên cố tình đến thăm ạ.”

Tuy ngay tối hôm qua bọn họ còn đang ăn đồ nướng BBQ chung với nhau, nhưng Hoắc Trầm Lệnh không có ấn tượng gì với Bằng Lê Chi, thậm chí đã quên luôn tên họ của đối phương.

Ông nhíu mày: “Ai cơ?”

Tể Tể lại nhớ rõ lắm, vội giải thích.

“Cha ơi, đó là bạn của chú út, tối qua cô ấy còn qua nhà mình ăn đồ nướng BBQ ở vùng ngoại ô ạ.”

Cuối cùng thì Hoắc Trầm Lệnh cũng nhớ ra là ai, mặt không có biểu cảm gì.

“Thế thì cứ nói là tôi với Tể Tể đang nghỉ ngơi, không gặp.”

“Vâng, thưa ngài.”

Đóng cửa lại, Tể Tể hỏi cha nuôi với giọng ngạc nhiên: “Cha ơi, sao cha lại nói dối ạ?”

Hoắc Trầm Lệnh xoa nắn khuôn mặt bé xinh của Tể Tể: “Tại vì không muốn gặp người không liên quan ấy.”

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free