Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1019: 3
Bà nội Hoắc sau khi dập lửa ở sân sau trở về thì vừa hay nhìn thấy từng nhóm vệ sĩ rời đi, bà ấy nheo mắt lại.
Hay lắm!
Đám con cháu này được lắm!
Đây là đang cố hết sức để giấu một bà cụ như bà ấy đây mà!
Khi bà ấy vừa đi tới thì những người còn lại đã đến sân sau để giúp dập lửa cũng trở về.
Hoắc Trầm Huy: “Mẹ, mẹ đã mệt rồi đúng không, con đưa mẹ về phòng nghỉ ngơi nhé?”
Hoắc Tư Lâm: “Cha ơi, để con đưa bà nội về nghỉ, cha đi thay đồ đi, quần áo của cha bẩn cả rồi.”
Hoắc Trầm Huy mỉm cười gật đầu: “Được.”
Ánh mắt của bà nội Hoắc nhìn thẳng qua đám con cháu rồi rơi vào người chồng đang ngồi trên ghế sofa.
“Ông Hoắc, ông lên phòng sách nói chuyện với tôi chút đi?”
Hoắc Trầm Huy, Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn cùng lúc nói: “Cha ơi (ông nội ơi), vậy cha (ông) nói chuyện với mẹ (bà nội) trước đi, để tụi con dọn dẹp phòng khách cho.”
Ông nội Hoắc đến xem đứa con trai thứ đang dựa ở cửa.
Tuy Hoắc Trầm Lệnh muốn bế Tể Tể lần nữa nhưng tình trạng này rõ ràng là không thích hợp để ông ở lại.
“Eo của tôi… Cố Thích Phong, tôi đã đến lúc phải về bệnh viện thay thuốc rồi.”
Nghe vậy, Tể Tể vội vàng trượt xuống khỏi vòng tay của cha Minh Vương rồi chạy đến trước mặt cha nuôi, ôm lấy đùi của cha nuôi.
“Cha ơi, Tể Tể cùng cha đến bệnh viện để chăm sóc cho cha, được không?”
Minh Vương: “…”
Hoắc Trầm Lệnh trong lòng mềm nhũn, ông muốn sờ vào đầu của đứa con gái cưng nhưng ông không thể cúi xuống được.
Đối với Tể Tể mà nói, do bé cảm thấy có lỗi với cha nuôi nên bé lập tức không chút do dự kéo đôi chân mũm mĩm của mình lên cao, trở nên thấp hơn cha nuôi khoảng mười centimet, đưa cái đầu nhỏ của mình cạ vào bàn tay to lớn của cha nuôi.
“Cha, sờ đi.”
Tất cả nam giới của nhà họ Hoắc đều tim đập thình thịch khi nhìn thấy cảnh tượng này, họ lập tức đứng thành một hàng nghiêm ngặt để che đi tầm nhìn của bà cụ.
Bà nội Hoắc: “… ???”
Tương Tư Hoành ở ngay ngoài rìa, nhân lúc bà nội Hoắc không chú ý đến mình thì cậu ấy nhanh chóng đi đến bên cạnh Tể Tể.
“Tể Tể, chân, chân, bà nội sẽ nhìn thấy đấy.”
Tể Tể: “…”
Đôi chân của Tể Tể vụt một cái trở về độ dài bình thường, Hoắc Trầm Lệnh cũng thở phào nhẹ nhõm.
Để ngăn ngừa việc Tể Tể lộ tẩy ở trước mặt mẹ mình, thế là Hoắc Trầm Lệnh nhanh chóng gật đầu.
“Được.”
Minh Vương: “…”
Minh Vương lặng lẽ lên tiếng: “Tể Tể, vừa hay cha cũng đang ở bệnh viện Số Một, cha bế con lên xe và chúng ta sẽ cùng đi đến đó.
”
Tể Tể cười khúc khích: “Như vậy càng tốt, Tể Tể có thể cùng lúc chăm sóc cho cả hai người cha của Tể Tể.”
Sau khi vẫy tay chào ông bà nội và những người khác, Tể Tể nép vào vòng tay của cha Minh Vương rồi cùng cha nuôi và chú Cố lên xe cấp cứu trở về bệnh viện.
Sau khi đám người Tể Tể vừa rời đi, bà nội Hoắc cũng không lên phòng sách nữa, mà bà ấy xắn tay áo lên ngồi xuống ghế sofa, dựa người ra sau, hất cằm lên nhìn về phía mười người gồm người chồng, hai đứa con trai, sáu đứa cháu lớn nhỏ và Bách Minh Tư.
Bà nội Hoắc ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Vụ cháy ở sân sau ngày hôm nay quả là kịp thời!”
Những người còn lại: “…”
****
Bỗng nhiên Hoắc Tư Lâm bế Tương Tư Hoành, kéo Lục Hoài sát bên ra ngoài với vẻ vô cùng lo lắng.
Vừa đi, anh ấy vừa giải thích: “Cháu xin lỗi bà, giờ cháu mới nhớ ra là nay đã hứa sẽ dẫn Tiểu Hoài cùng với Tiểu Tương đi trông chừng ông nội. Giờ tụi cháu qua bệnh viện trước, gặp lại bà sau ạ.”
Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước liếc nhau rồi theo sát ra ngoài.
“Bà ơi, anh Tư Lâm đi trông ông là đại diện cho nhà lớn nhà họ Hoắc, chúng cháu là nhà hai không thể không đi, chúng cháu xin phép ạ.”
Không chờ bà nội Hoắc mở miệng, Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước đồng thời duỗi tay giữ chặt lấy Hoắc Tư Thần, vội đuổi theo Hoắc Tư Lâm.
Bách Minh Tư xoa mũi: “Cháu thay mặt ông nội đi thăm ông Cố ạ.”
Hoắc Trầm Vân ho khan một tiếng, đứng dậy nói: “Con đi trông bọn nhỏ không để cho mấy đứa nhỏ ầm ĩ làm phiền chú Cố nghỉ ngơi.”
Hoắc Trầm Huy đang nghe điện thoại, cứ thế vừa nghe vừa đi ra ngoài cửa.
“Xảy ra chuyện gì vậy? Được, tôi qua đó ngay đây, nửa tiếng sau là tới nơi.”
Nhận điện thoại xong thì đã tới cổng lớn, ông ấy quay đầu cười xin lỗi bà cụ, làm lơ ánh mắt sắc nhọn như sắp chọc thủng mình của bà mà vội bỏ của chạy lấy người.
Còn mấy bước cuối cùng, có thể nói là cất bước mà chạy.
Ông nội Hoắc nhấp môi, rũ mắt, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve tay vịn sô pha.
Bà nội Hoắc ngoài cười nhưng trong không cười chậm rì rì nhìn qua ông.
“Ông thì sao? Không phải có hẹn đi câu cá với đám ông Bạc rồi đấy sao?”
Ông nội Hoắc ngẩng đầu, cười vô cùng hiền lành: “Sân sau đã nổi lửa, sao tôi có thể đi câu cá được?”
Bà nội Hoắc cười ha hả: “Chẳng phải lửa ở sân sau đã được dập rồi hay sao?”
Đúng là lửa lớn thật!
Lửa đó làm cho trang trại gà mà bà đặc biệt phát triển cứ thế thiêu rụi sạch sẽ, hơn nữa lại chỉ thiêu đúng chỗ đó, còn bao nhiêu cơ sở vật chất xung quanh thì không hề bị thiêu, thậm chí còn không bị ố vàng chứ đừng nói tới bị đen.