Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1013: 7
Không đợi Minh Tể Tể đáp lại, Mặc Nam Kỳ đã cười khẩy nói tiếp: “Tưởng trở thành người cầm quyền của địa phủ là có thể thích làm gì thì làm hả? Minh Tể Tể, có phải cha Minh Vương của ngài không nói cho ngài biết người lợi hại nhất dưới địa phủ không phải Phong Đô Đại Đế, càng không phải Thập Điện Diêm Quân, mà là quy tắc địa phủ đã tồn tại từ mười triệu năm trước không?!
Có quy tắc địa phủ mới có Địa phủ, chứ không phải nhờ vào Phong Đô Đại Đế, càng không phải nhờ một trữ quân địa phủ nhỏ bé như ngài!”
Tạm thời ông ta không liên lạc được với Chim Chín Đầu nên mới phải xài chiêu này, chứ nếu liên lạc được thì cần quái gì khom lưng, khúm núm trước một đứa nhỏ ba tuổi rưỡi như hiện tại chứ.
Mà kể cũng lạ, trước đó, dù Chim Chín Đầu bị trấn áp ở biên cảnh Tây Nam thì hai bên vẫn có thể thuận lợi liên lạc với nhau. Nhưng từ khi Chim Chín Đầu thoát khỏi phong ấn, rời đi biên cảnh Tây Nam, thì hai bên lập tức mất liên lạc.
Nếu không phải bài vị được thờ cúng trong từ đường nhà thờ tổ vẫn bình yên vô sự thì có khi ông ta đã cho rằng Chim Chín Đầu đơn phương bội ước rồi. Chỉ cần bài vị thờ cúng vẫn còn, chứng tỏ Chim Chín Đầu vẫn đứng về phía họ như trước.
Có một kẻ mạnh sống chục nghìn năm như thế làm chỗ dựa, dựa theo tình hình hiện tại, dù có tới bước đường cùng là phải đối đầu với Phong Đô Đại Đế thì nhà họ Mặc của họ cũng chẳng cần quá kiêng dè.
Lúc trước họ tỏ ra sợ sệt trước mặt Phong Đô Đại Đế chỉ là giả vờ, mục đích là kéo dài thời gian chờ Chim Chín Đầu trở về sau giấc ngủ đông mà thôi.
Tể Tể nghe mà sững sờ.
Đương nhiên bé biết quy tắc địa phủ lợi hại cỡ nào, bé vẫn chưa quên nỗi đau thấu tận tâm can chỉ vì lần trước lỡ xé rách địa phủ đâu. Cảm giác cứ như thể thứ bị xé toạc không phải kết giới của địa phủ, mà là cơ thể nhỏ bé này vậy á!
Nhưng mấy trừng phạt khác thì… thích thì cứ phạt đi!
Suốt ba năm rưỡi sống trên đời, chưa từng có ai dám uy hiếp bé như vậy đâu!
Không phải chỉ là đau đến chết đi sống lại thôi sao?
Tể Tể cảm thấy mình có thể chịu nổi!
Hơn nữa ông Mặc lúc này cũng đáng ghét quá chừng. Tể Tể tức giận vung tay, không chút do dự tát một phát từ đằng xa.
Vì bé ra tay bằng hồn phách nên tất nhiên người chịu trận chính là hồn phách của Mặc Nam Kỳ.
Tiếng “Bốp!” giòn giã, thanh thoát vang lên. Có điều ở đây chỉ mình bé và Mặc Nam Kỳ nghe thấy, còn các phóng viên và bác sĩ lại chẳng hề hay biết gì.
Tể Tể nhìn Mặc Nam Kỳ đang đơ ra vì cú tát của mình, kiêu ngạo hếch cằm: “Đúng là quy tắc địa phủ lợi hại nhất, nhưng nếu bản Tể Tể chỉ đánh ông thì quy tắc địa phủ có rảnh xía mũi vào không?”
Hồn phách của Mặc Nam Kỳ run lẩy bẩy, nổi trận lôi đình.
Ông ta thế mà lại bị một đứa nhỏ ba tuổi rưỡi đánh, tuy không phải vả mặt nhưng cũng là gõ đầu, có khác gì nhau đâu chứ?
Mặc Nam Kỳ bỗng phát điên, hồn phách vọt về phía Minh Tể Tể, miệng gào thét: “Minh Tể Tể, tao giết mày!”
Nhưng Tể Tể đâu có ngu mà đứng yên! Khoảnh khắc Mặc Nam Kỳ nhào về phía mình, bé nhanh nhẹn giơ chân, tung một cước trúng ngay ngực ông ta, đá văng hồn phách mà ông ta tốn rất nhiều công sức mới thoát được ra khỏi cơ thể bay ngược trở về.
“Lão Mặc, bản Tể Tể là trữ quân địa phủ đấy, hiện tại bản Tể Tể không cho ông chết, thế nên dù bản Tể Tể có đánh hồn phách của ông vỡ nát thì ông cũng phải hấp hối sống tiếp. Muốn giết bản Tể Tể à?”
Bởi vì báo hại cha nuôi nằm viện, thế nên tâm trạng của Tể Tể có hơi hạ xuống, dẫn tới lúc này, bé trực tiếp phóng túng bản thân, không thèm quan tâm đối phương là người hay quỷ, cứ tẩn cho một trận là xong!
Nghĩ vậy, Tể Tể nhắm hai mắt lại, hồn lìa khỏi xác lao tới hồn phách của Mặc Nam Kỳ: “Bản Tể Tể sẽ dạy cho ông biết hậu quả khi dám uy hiếp trữ quân địa phủ.”
Bấy giờ, có hai bác sĩ đang thăm khám cho Mặc Nam Kỳ đã hôn mê bất tỉnh, điều khiến họ thấy lạ là theo kế hoạch thì lúc này, ông cụ Mặc hẳn đã tắt thở.
Nhưng bất ngờ thay, khi họ chạm vào tay của Mặc Nam Kỳ lại cảm nhận được rất rõ mạch cổ tay nảy lên thình thịch.
Hai bác sĩ trố mắt nhìn nhau, một người lấy ống nghe ra, người kia quan sát sắc mặt của ông cụ Mặc.
Mặt mũi ông cụ Mặc trắng bệch như tờ giấy, nhưng cũng chỉ là trắng thôi chứ không hề mất đi thần thái hay sức sống.
Bác sĩ đang nghe tim nghe phổi cảm thấy rất khó hiểu, âm thầm suy đoán chẳng lẽ ông cụ Mặc nhất thời đổi ý, không muốn chết nữa? Thế thì lý do mà họ chuẩn bị trước đó… khả năng cao là không cần dùng tới rồi.
Cùng lúc đó, Cố Thích Phong đã bước xuống xe, điện thoại vang lên, anh ấy vừa đi về phía phòng khách, vừa nghe điện thoại, chỉ lát sau đã xuất hiện trên màn hình trực tiếp: “Ông đây là Cố Thích Phong, xin hỏi đầu dây bên kia là ai? Muốn khám bệnh mời tới bệnh viện Số Một, chứ hôm nay ông đây không rảnh, người già trẻ nhỏ trong nhà bị người khác bắt nạt, đang vội về chống lưng đây này!”
Người gọi tới không phải ai khác mà là một cư dân mạng bình thường bị mang trật hướng gió.