Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1014: 8
“Anh… là viện trưởng Cố Thích Phong hả?”
“Đúng vậy! Có việc gì nữa không? Không có thì đừng làm mất thời gian của ông đây!”
Cố Thích Phong hung tợn cúp máy, người cũng vọt vào biển phóng viên, nhờ được Tể Tể cho chút máu của Minh Vương mà anh ấy vừa ngẩng mặt đã nhìn thấy Tể Tể hồn lìa khỏi xác, cánh tay, cẳng chân nhỏ nhắn quơ quào liên tục, lao về phía hồn phách của Mặc Nam Kỳ như một chiếc xe hơi bốn bánh.
Cừ thật!
Cô nhóc này cũng dữ dằn ghê ta! Rõ ràng cả người toàn là thịt, cánh tay cẳng chân cũng múp như củ sen, ấy thế mà lại cho người ta cảm giác như thiên quân vạn mã, đè đầu ông Mặc đang tức đến bốc khói xuống đất, đơn phương “ẩu đả”!
Cố Thích Phong vốn đang giận muốn nổ phổi bỗng vui trở lại: “Ha ha ha!”
Các phóng viên đồng loạt nhìn về phía anh ấy: “...”
Truyện bên lề:
Các phóng viên: Anh có biết phép lịch sự căn bản không? Có thấy hành động của mình phù hợp không? Biết mạo muội là gì không?
Cố Thích Phong: Ha ha ha… Mấy người không lĩnh hội được niềm vui khi có mắt Âm Dương đâu!
****
Máy quay của các phóng viên ngay lập tức chĩa thẳng vào Cố Thích Phong, Cố Thích Phong vẫn vui vẻ cười tít mắt, cả phòng khách đều tràn ngập tiếng cười của anh ấy.
“Ha ha ha!”
“Ha ha ha!”
“Ha ha ha!”
…
Các phóng viên: “…”
Các phóng viên chưa từng gặp qua Cố Thích Phong đều tưởng đây là kẻ mất trí từ đâu tới, còn những phóng viên đã từng phỏng vấn Cố Thích Phong trước đây đều nhất thời sững sờ.
Bởi vì không ai trong số họ lại có thể nghĩ rằng Cố Thích Phong, viện trưởng Cố sẽ xuất hiện ở nhà cũ của nhà họ Hoắc, mà còn là trong tình huống như bây giờ.
Con người mà, ai có thể đảm bảo rằng mình cả đời sẽ không bị bệnh chứ?
Đặc biệt là cơn bạo bệnh!
Tạm thời không nói đến bản thân Cố Thích Phong như thế nào, chỉ riêng việc anh ấy là sinh viên ưu tú của đại học Califonia ở nước M, chưa bao giờ thất bại kể từ khi theo nghề bác sĩ và chưa từng xảy ra bất kỳ tai nạn y tế nào, điều này đủ khiến vô số bệnh nhân đổ xô đến tìm.
Hơn nữa, anh ấy lại còn là viện trưởng của bệnh viện Số Một, nghe nói vô số người giàu có ở Hoa Quốc đều nghĩ đủ mọi cách để đặt lịch lấy số hẹn khám, nhưng dường như có tiền cũng không thể tìm được cơ hội.
Chỉ cần não không bị úng nước thì không ai lại muốn đắc tội với một bác sĩ có y thuật siêu phàm, có thể khiến người ta chết đi sống lại vào thời khắc quan trọng.
Bác sĩ đang nghe nhịp tim của Mặc Nam Kỳ bỗng nhiên kinh ngạc kêu lên.
“Ông cụ Mặc, đã ra đi rồi.
”
Tất cả các phóng viên đều không rảnh để hỏi Cố Thích Phong, mọi người vác máy quay lên rồi nhanh chóng tập trung vào Mặc Nam Kỳ đang lặng lẽ dựa vào góc ghế sofa.
Tể Tể đã đánh bầm dập hồn phách của Mặc Nam Kỳ chợt sửng sốt khi nghe thấy những gì bác sĩ nói, bé nhanh chóng nhét hồn phách của Mặc Nam Kỳ mà bé đã lôi ra trở về cơ thể của ông ta.
Một bác sĩ khác đang kiểm tra sắc mặt của Mặc Nam Kỳ bỗng nhiên hạ giọng xuống hỏi bác sĩ đang đeo ống nghe.
“Ông cụ Mặc vẫn chưa chết mà, sao anh đột nhiên lại thông báo rằng ông cụ Mặc đã qua đời?”
Bác sĩ đeo ống nghe vô cùng chắc nịch nói: “Theo đúng kế hoạch thì ông cụ Mặc đã chết rồi. Hơn nữa, vừa nãy tôi đã xác định ông cụ Mặc không còn nhịp tim nữa.”
Một bác sĩ khác lập tức nắm lấy tay của bác sĩ đeo ống nghe: “Anh tự cảm nhận cho kỹ vào!”
Bác sĩ đeo ống nghe gần như ngay lập tức cảm nhận được nhịp tim đập dữ dội trong lồng ngực của Mặc Nam Kỳ.
Bác sĩ đeo ống nghe: “…”
Điều này không nên xảy ra mà!
Các phóng viên đã vây quanh họ, vì ai nấy cũng muốn có được tin tức đầu tay.
Chung quy thì loại tin tức này có lẽ cả đời chỉ có một cơ hội duy nhất để đưa nhà họ Hoắc lên hot search. Ngay khi bản tin này được tung ra thì họ rất có thể sẽ không cần phải phấn đấu cả đời nữa.
Cố Thích Phong trơ mắt đứng nhìn Tể Tể lôi hồn phách của Mặc Nam Kỳ ra khỏi cơ thể để đánh tơi bời, sau đó lại vì cơ thể rơi vào trạng thái chết giả do mất đi hồn phách của Mặc Nam Kỳ, bé lại nhanh chóng nhét hồn phách của Mặc Nam Kỳ trở về.
Một thao tác rất nhanh gọn, nhanh đến mức anh ấy nghĩ rằng mình có thể sẽ bỏ lỡ chỉ với cái chớp mắt.
Anh ấy cảm thấy đã đến lúc mình nên xuất hiện rồi.
“Khoan đã! Các người nói ông cụ Mặc mất rồi thì đúng là đã mất rồi ư? Tôi là Cố Thích Phong, viện trưởng của bệnh viện Số Một, cũng là bạn của tổng giám đốc Hoắc.
Đây là chuyện có liên quan đến nhà họ Hoắc, vì tôi đã đến đây rồi thì đương nhiên tôi cũng phải kiểm tra kỹ càng lại, kẻo các người thông đồng thừa cơ hãm hại nhà họ Hoắc!”
Lúc này, các phóng viên bất kể là biết hay không biết đến Cố Thích Phong đều không còn nóng vội nữa.
Bởi vì theo kế hoạch, chỉ cần bác sĩ thông báo tin ông cụ Mặc đã qua đời, đồng nghĩa với việc ông cụ Hoắc ép ông cụ Mặc đến chết ngay tại nhà của mình là chuyện chắc như đinh đóng cột!
Về những chuyện tiếp theo thì phải xem nhà họ Mặc muốn xử lý như thế nào.
Thế là các phóng viên mang tâm thế làm người có tình cảm thì sau này gặp lại còn vui, một số máy quay tập trung vào Mặc Nam Kỳ, một số thì chĩa vào Cố Thích Phong đang sải bước đi tới.