Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1012: 6
Số còn lại là số điện thoại riêng của Cố Thích Phong.
Khi cư dân mạng gọi vào số điện thoại riêng của Cố Thích Phong thì xe cấp cứu của bệnh viện Số Một đã đến nhà cũ của nhà họ Hoắc.
Còn lúc này, tuy Tể Tể không ở bên cạnh ông cụ Mặc, nhưng điều đó không ngăn cản được việc bé dùng thần thức để giao tiếp với ông cụ Mặc.
Giọng nói trẻ con của Tể Tể trở nên vô cùng lạnh lùng, toát ra vẻ lạnh lùng rùng rợn bẩm sinh của người thừa kế của địa phủ.
“Lão Mặc, ông chắc chắn rằng muốn tự hủy hồn phách sao?”
Mặc Nam Kỳ vẫn không dám lấy cứng chọi cứng, mà uyển chuyển bày tỏ sự bất đắc dĩ của mình.
“Công chúa nhỏ, ngài nói rất đúng, oan có đầu thì nợ phải có chủ, đó là nghiệp của tôi, tôi quả thật nên lấy mạng đền mạng!”
Ánh mắt của Tể Tể trở nên lạnh lùng hơn, con ngươi đen láy trông vô cùng u ám.
“Dùng một cái mạng già của ông để đền bù cho vô số mạng người vô tội do nhà họ Mặc của ông đã giết hại sao? Đến Tể Tể tôi đây cũng không dám nói rằng lấy mạng của mình để đền mạng của ai khác, thế mà ông lại cho rằng mạng của ông còn quý giá hơn mạng của bản Tể Tể à?”
Mặc Nam Kỳ cứng họng, nhưng vẫn tranh cãi mạnh mẽ.
“Công chúa nhỏ đã hiểu lầm rồi, công chúa nhỏ quý giá vô cùng, sao tôi có thể so sánh được với công chúa nhỏ chứ. Chỉ là tôi đây ngoài cái mạng thấp hèn này có thể trả nghiệp ra thì tôi thực sự chẳng còn gì khác.”
Tể Tể lắc đầu: “Ông có đấy!”
Mặc Nam Kỳ thắc mắc: “Ví dụ như?”
Tể Tể đã sớm nghĩ đến cách mà cha Minh Vương trước đây đã dùng để xử lý đám quỷ không tôn trọng quy tắc của địa phủ, đó chính là thẳng tay xử lý những gì mà đám quỷ đó quan tâm trước và sau khi chết!
Bằng cách này thì đám quỷ đó chắc chắn sẽ gào khóc nhận sai.
“Ví dụ như tương lai giàu sang của nhà họ Mặc! Còn cả mạng sống của những con cháu và máu mủ ruột thịt tay đã nhuốm máu của ông!”
Hồn phách của Mặc Nam Kỳ lập tức rung lên dữ dội.
Ông ta phát hiện rằng Minh Tể Tể tuy chỉ mới ba tuổi rưỡi, nhưng có lẽ vì bé được phong làm người thừa kế địa phủ ngay từ khi sinh ra nên bé hoàn toàn không dễ bị lừa như những đứa trẻ ba tuổi rưỡi ở xã hội loài người.
Nhưng việc phải trả giá bằng tương lai và sự giàu sang do nhà họ Mặc tích lũy qua nhiều thế hệ, tương lai tươi sáng của con cháu về sau, thậm chí là tính mạng của máu mủ ruột thịt, ông ta đương nhiên sẽ không chịu làm điều đó.
Thế là hồn phách của Mặc Nam Kỳ dần ngưng tụ lại, ông ta cuối cùng cũng lộ ra bộ mặt đạo đức giả và tàn nhẫn của mình ở trước mặt Minh Tể Tể.
****
“Công chúa nhỏ à, tôi biết ngài rất lợi hại, nhưng… nếu tôi tự bạo thật, dù cha của ngài - Phong Đô Đại Đế có đến cũng không thể ngăn nổi đâu.”
Ánh mắt Tể Tể lập tức sắc bén hẳn lên, giọng nói non nớt lại không hề ngây ngô hay có chút cảm xúc dư thừa nào: “Có giỏi thì ông cứ tự bạo thử xem!”
Mặc Nam Kỳ siết chặt nắm tay, đáy mắt chìm trong ác nghiệt: “Thế thì thưa công chúa nhỏ, hy vọng sau khi tôi bị ngài ép phải tự bạo, ngài sẽ không bị quy tắc địa phủ truy cứu trách nhiệm, không bị Thiên Đạo giáng thiên lôi khiển trách!”
Tể Tể không thèm để mắt tới thiên lôi gì gì đó đâu, đâu phải chưa từng bị đánh, tính ra cũng chẳng có gì đáng sợ. Nhưng Tể Tể lại cảm thấy khó hiểu về một vấn đề khác: “Bản Tể Tể sẽ bị quy tắc địa phủ truy cứu trách nhiệm ư?”
Lần trước, bé xé rách địa phủ, khiến địa phủ xuất hiện khe hở thời không, lúc đó đau muốn chết đi được luôn ấy!
Vừa nghĩ tới đây, Tể Tể bỗng thấy hơi sợ rồi.
Thấy Minh Tể Tể không hề hay biết gì về chuyện này, Mặc Nam Kỳ khá là ngạc nhiên, sau đó há miệng cười như điên: “Đúng thế! Bởi vì dù tôi là một tên xấu xa tội ác tày trời, nhưng hiện tại tôi vẫn còn sống, nhưng là trữ quân địa phủ, ngài lại ép tôi tự bạo, hồn phi phách tán, kiểu gì cũng sẽ bị hỏi tội thôi!”
Như sợ Tể Tể không tin, Mặc Nam Kỳ vừa cười điên dại vừa nói tiếp: “Ngoài ra tôi còn là truyền nhân của nhà họ Mặc, tổ tiên nhà họ Mặc tính ra cũng có chút địa vị dưới địa phủ, nhất định họ sẽ đòi lại công lý cho tôi!”
Tể Tể không xác định được câu đầu tiên ông ta nói là thật hay giả, nhưng câu thứ hai thì khác, ông ta vừa nói xong, Tể Tể lập tức bật người đứng dậy, giọng non choẹt nhưng đầy cao ngạo, lạnh lùng nói.
“Tuy tổ tiên nhà họ Mặc của ông có chỗ đứng dưới địa phủ, nhưng hiện tại cả địa phủ đều nằm trong tay cha Minh Vương của Tể Tể, Tể Tể còn là trữ quân địa phủ, đừng nói là một mình tổ tiên nhà họ Mặc của ông, cho dù có liên hợp với các gia tộc Huyền Môn khác cùng xông lên cũng không đánh lại bản Tể Tể đâu!”
Mặc Nam Kỳ: “...”
Mẹ kiếp!
Con nhóc này đúng là… Trông có vẻ chẳng hay biết gì, nhưng thật ra lại hiểu chuyện vô cùng!
Còn biết lấy thực lực đè người luôn kìa!
Tuy Mặc Nam Kỳ tức sôi máu, nhưng vẫn giả vờ bình tĩnh mỉm cười châm chọc Minh Tể Tể: “Mặc dù ngài rất mạnh thì sao chứ? Tổ tiên nhà họ Mặc bọn tôi đều là cư dân chính quy được đăng ký trong danh sách của địa phủ đấy, dù thực lực của người cầm quyền dưới địa phủ có lợi hại cỡ nào cũng phải nằm dưới quyền kiểm soát của quy tắc địa phủ thôi!”