Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1006:
Bà nội Hoắc lại nghĩ chắc cháu gái cưng nhà mình nghe thấy mình mắng cha nó nên nó nói dùm cha nó thôi nên bất đắc dĩ nở nụ cười.
“Được được được, là do Tể Tể va phải, bà nội không mắng cha con nữa nhé.”
Tể Tể vội ôm lấy cổ bà nội Hoắc, thân mật cọ cọ: “Cảm ơn bà nội. Bà nội tốt nhất thế giới.”
Chẳng mấy chốc bà nội Hoắc đã được bé dỗ dành tới mức tâm hoa nộ phóng, chào thằng con thứ hai, hứa hẹn thề thốt với Tể Tể rằng cha nuôi của bé không có việc gì nghiêm trọng cả thì mới được Tể Tể đồng ý nắm tay dắt đi chơi.
Chẳng cần Hoắc Trầm Lệnh dặn dò, Hoắc Trầm Huy vội đi theo sau.
Hoắc Trầm Vân cũng sắp đuổi kịp thì bà nội Hoắc nhíu mày hỏi: “Trầm Vân, con ở lại chăm sóc thằng anh con đi!”
Hoắc Trầm Vân: “Mẹ ơi, con…”
Bà nội Hoắc: “Nếu mà con thấy một mình ở trong bệnh viện chăm anh có gì khó chịu thì con vận động mạnh trật eo luôn xong lên giường nằm cạnh thằng anh con cho tiện chỗ cũng được đấy nhỉ?”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Hoắc Trầm Huy vô cùng mừng rỡ, vội mở cửa đi theo mẹ già.
Buổi sáng ngày hôm sau, Tể Tể ăn sáng xong, Hoắc Tư Cẩn chải đầu cho bé thì dì giúp việc của nhà cũ vội chạy tới: “Thưa ông, thưa bà, ông cụ Mặc qua nhà mình ạ.”
Ông nội Hoắc và bà nội Hoắc liếc mắt nhìn nhau, sắc mặt bà nội Hoắc đen kịt cả lại: “Cứ bảo tôi với ông nhà không khỏe, không gặp, bảo ông ta về đi.”
Dì giúp việc lau mồ hôi mỏng chảy đầy trán chạy ra khỏi phòng.
“Thưa bà, ông cụ Mặc biết bà không muốn gặp ông ta nên quỳ luôn ngoài cổng lớn rồi ạ.”
Bà nội Hoắc nhíu mày hỏi: “Cái gì? Ông ta dám quỳ trước cổng lớn nhà ta á?”
Dì giúp việc cật lực gật đầu: “Dạ vâng, ông ấy bảo mong là có thể gặp được bà cùng ông, được gặp cả cô chủ Tể Tể ạ.”
Mắt ông nội Hoắc lóe sáng, đoán chắc ông cụ Mặc qua đây đến chín mươi phần trăm là vì Tể Tể rồi.
Hoắc Tư Lâm nhìn qua mấy đứa em. Mấy đứa em vội nhìn qua Tể Tể.
Tể Tể nhìn về phía cổng lớn nhà cũ, tuy vẫn chưa nhìn thấy ông cụ Mặc đâu nhưng nhớ đến cảnh người đàn ông hộc máu ngay khi bé bóp nát bùa chú cảm ứng được thì suy nghĩ điều gì đó.
Lúc đó bé chỉ thấy vô cùng quen thuộc, không biết đã gặp được ở đâu.
Giờ nhớ lại Tể Tể bỗng hiểu ra.
“Lão Mặc tới là vì cái chú hư đốn kia ạ.”
Tể Tể gọi “lão Mặc” ngon ơ làm cho người từng trải qua đủ loại sóng to gió lớn như bà nội Hoắc cũng không khỏi sửng sốt: “Lão Mặc á?”
Tể Tể gật đầu, cười tủm tỉm giải thích cho bà nội: “Chính ông cụ Mặc bảo Tể Tể gọi ông ấy như thế.
Vốn dĩ Tể Tể định gọi là ông nội Mặc cơ nhưng ông ấy quyết không cho Tể Tể gọi như thế ạ.”
Bà nội Hoắc: “…”
Mặc Nam Kỳ làm nhiều chuyện xấu, não úng nước đến mức hồ đồ không cần mặt mũi luôn hả.
Ông nội Hoắc nãy giờ không nói gì bỗng cất tiếng: “Thôi được rồi cho ông ta vào đây đi.”
Dì giúp việc gật đầu, ông cụ Mặc bước vào.
Hôm nay là cuối tuần, ngoại trừ Hoắc Trầm Lệnh và Hoắc Trầm Vân đang ở trong bệnh viện ra thì ai cũng có mặt ở nhà cũ nhà họ Hoắc.
Khi nhìn thấy Mặc Nam Kỳ tập tễnh bước vào thì vô cùng ngạc nhiên.
Dù sao thì mới mấy hôm trước, lúc gặp ông cụ Mặc vẫn thấy tinh thần ông ta vô cùng ổn định, tóc hơi hoa râm, chứ không phải mặt mày trắng bệch như thế này.
Tính đến dáng vẻ thì trước giờ ông cụ Mặc đi đứng thẳng lưng chứ đâu có như còng lưng hóp ngực như bây giờ đâu cơ chứ, giống như không phải qua mấy ngày mà là qua tận mười năm rồi vậy.
Tể Tể liếc mắt nhìn ra ngay vấn đề trên người ông cụ Mặc, giọng nói non nớt đầy mùi sữa vang lên: “Lão Mặc, ông không muốn sống nữa hả?”
Ông cụ Mặc chẳng thèm chào hỏi ông nội Hoắc với bà nội Hoắc nữa mà cứ thế quỳ xuống trước mặt Tể Tể dọa cho bà nội Hoắc nhảy dựng lên vì giật mình, cuống cuồng bế Tể Tể tránh xa ông ta ra: “Này nhé, Mặc Nam Kỳ ông làm cái gì thế hả? Ông bảy tám chục tuổi rồi tự dưng quỳ gối trước con bé mới hơn ba tuổi rưỡi nhà tôi là có ý đồ gì hả?”
Mà cũng không để cho Mặc Nam Kỳ kịp giải thích gì, bà nội Hoắc đã gọi luôn người tới: “Người đâu, mau mang cái người này ra ngoài đi!”
Mặc Nam Kỳ gắng sức, cả người như bị đóng đinh trên mặt đất. Chẳng sợ đám bảo vệ của nhà cũ nhà họ Hoắc có cố gắng kéo tới thế nào thì ông ta vẫn cứ quỳ rạp trên mặt đất không suy chuyển.
Mặc Nam Kỳ nhân cơ hội giải thích: “Bà Hoắc đừng nóng vội, tuy Tể Tể mới có ba tuổi rưỡi nhưng cho dù tổ tông mười tám đời nhà tôi có quỳ xuống trước cô bé thì cô bé cũng nhận được. Không sao cả.”
Bà nội Hoắc sợ hãi mắng ông ta: “Ông vào chuồng bò nên nhiễm bệnh của tụi nó rồi hả? Nói năng kiểu gì mà như tiếng bò tiếng trâu kêu thế hả?”
Mặc Nam Kỳ không ngại xấu hổ, dập đầu với Tể Tể: “Bà cô nhỏ Tể Tể ơi, xin ngài giơ cao đánh khẽ, cứu giúp Thiếu Lâm nhà tôi với.”
Ông nội Hoắc ra hiệu với con trai cả, ý bảo con trai cả dẫn vợ mình ra ngoài trước đã.
Hoắc Trầm Huy cũng sốt ruột, chỉ sợ Mặc Nam Kỳ nói ra thân phận thật sự của Tể Tể thế nên vội bế Tể Tể đặt lên sô pha, sau đó cuống cuồng cất lời: “Mẹ, thôi mẹ để cha nói chuyện với ông cụ Mặc đi, mình đến bệnh viện xem Trầm Lệnh thế nào rồi.”