Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1005:
Vả lại hình như hai đứa bé đó không hề mở miệng nói gì cả.
Bàng Lê Chi cảm thấy Tể Tể không muốn nói chuyện với cô ta nên mới cố tình nói lung tung.
Nhưng cô ta đến là để dỗ Tể Tể, để bé không kể chuyện của cô ta và Mặc Thiếu Huy cho người khác biết, vì thế cô ta lại nhẹ nhàng lên tiếng.
“Đúng vậy, là cô nói chuyện với Tể Tể trước nên Tể Tể mới đáp lại cô. Nhưng Tể Tể nè, cô muốn giải thích với cháu rằng vừa rồi cô không có hôn anh Mặc, mà do anh Mặc đột nhiên hôn cô, là cô bị anh Mặc vô tình xúc phạm.”
“Tể Tể, cháu có hiểu xúc phạm nghĩa là gì không?”
Tể Tể lắc đầu: “Không hiểu ạ.”
Một con quỷ nhỏ hơi lớn tuổi hơn cười khúc khích.
“Hiểu, hiểu chứ, anh hiểu nè! Xúc phạm có nghĩa là... vừa rồi Tể Tể kể chuyện chú Mặc và cái dì này hôn nhau, nhưng thật ra dì này không đồng ý mà chú Mặc đó lại bất chợt hôn dì này. Đây chính là ý nghĩa của từ "xúc phạm" đó.”
Tể Tể đã hiểu, vì thế gật đầu.
“Thì ra là vậy, Tể Tể hiểu rồi.”
Bàng Lê Chi thấy Tể Tể nghiêng đầu nhìn về phía cô ta, nhưng rõ ràng lại không phải đang nghe cô ta nói, trong nháy mắt cảm thấy có hơi khác thường.
“Tể Tể, cháu... hiểu thật không?”
Tể Tể gật đầu: “Thật mà, anh trai đó nói lúc nãy cô Bàng không đồng ý thế mà chú Mặc lại đột nhiên hôn cô, đó gọi là xúc phạm!”
Bàng Lê Chi: “Đúng vậy!”
Sau đó cô ta lập tức phản ứng lại: “Tể Tể, cháu nói anh trai nào? Ở đâu? Sao cô không nhìn thấy vậy?”
Do tâm trạng không tốt nên Tể Tể đã quên mất không được dọa người bình thường, bé thầm nghĩ cô Bàng muốn thấy cũng dễ mà ta.
Bé giơ ngón tay mũm mĩm của mình chạm vào cánh tay của Bàng Lê Chi. Vì chỉ có tác dụng một lần nên cũng không cần thiết phải dùng đến máu Minh Vương.
Bàng Lê Chi chỉ cảm thấy cánh tay lạnh buốt, vội vàng cúi đầu nhìn xuống.
Đám quỷ nhỏ trở nên phấn khích hẳn lên.
“Dì ơi, dì ơi, chúng cháu ở đây nè!”
“Ở đây nè dì!”
“Dì nhìn cháu đi, cháu ở đây!”
…
Bàng Lê Chi ngước mắt lên, phát hiện xung quanh mình là một đám trẻ con có khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt đen láy và đôi môi tím tái, vừa nhìn đã biết không phải con người.
Sắc mặt của cô ta bỗng chốc tái nhợt, sợ hãi thét chói tai.
“Có quỷ!”
****
Bàng Lê Chi sợ tới mức mất hết lý trí, mất khống chế mà hét chói tai làm cho phòng chiếu phim vô cùng hỗn loạn.
Nhưng các vị khách dẫn theo con nhỏ hoặc các bạn học đi chung với nhau thì không ai hét cả.
“Làm sao thế hả? Không muốn xem thì đi ra ngoài đi, hét cái gì mà hét?”
“Đúng thế, cô ơi cô không muốn xem thì cô ra ngoài đi, có cái gì đâu mà cô hét toáng lên thế ạ?”
Bàng Lê Chi liếc mắt nhìn đám quỷ xung quanh sắc mặt xanh trắng đan xen, tròng mắt đen thui thì sợ tới mức cả người run rẩy.
“Ngay đây này, ma quỷ ở ngay đây này!”
“Cứu với, cứu tôi với!”
…
Cuối cùng thì Bàng Lê Chi bị bảo vệ của rạp chiếu phim cưỡng chế mang đi.
Vốn dĩ Tể Tể còn muốn chạy tới xin lỗi nhưng mà các chú bảo vệ còn đi nhanh hơn.
Mà bác cả còn chưa quay lại, bé đã hứa với bác cả là sẽ ngồi đây ngoan ngoãn chờ bác cả về rồi nên cuối cùng là thành thật ngồi đợi trong phòng chiếu phim.
Tể Tể nào có biết đúng lúc này có phóng viên có mặt tại công viên trò chơi, mà vừa hay đám phóng viên lại nhận ra Bàng Lê Chi thế là nguyên đoạn Bàng Lê Chi bị bảo vệ cưỡng chế lôi ra khỏi rạp chiếu phim rồi thì bị chuyển giao lại cho cảnh sát bị chụp lại hết sạch.
Chỉ trong một đêm, Bàng Lê Chi nổi tiếng toàn mạng chỉ với cái video đó.
Tất nhiên nhà họ Hoắc ngoài Hoắc Trầm Huy ra thì không ai hay biết chuyện này.
Dù sao thì người nhà họ Hoắc có ai để tâm tới chuyện này đâu cơ chứ?
Tể Tể rất lo cho cha, chờ bác cả vừa quay lại cái là năn nỉ ỉ ôi xin bác cả đưa bé về bệnh viện.
Hoắc Trầm Huy cảm thấy tình hình bên Hoắc Trầm Lệnh chắc đã ổn định rồi nên vui cười hơn hở mà bế Tể Tể lái xe quay lại bệnh viện.
Bà nội Hoắc biết chuyện thằng con thứ hai nhà mình nhập viện thì chạy ngay tới bệnh viện.
Lúc Hoắc Trầm Huy bế Tể Tể về tới nơi thì bà nội Hoắc vẫn còn đang quở trách thằng con thứ hai nhà mình: “Con nói xem con mới có bao nhiêu tuổi rồi mà sao có thể bị trật eo giống ông cụ Cố như thế hả?”
Hoắc Trầm Huy ở bên ngoài nghe mà vui vẻ, cười tủm tỉm đẩy cửa bước vào.
“Con chào mẹ.”
Tể Tể vui vẻ cất lời: “Cháu chào bà ạ!”
Bà nội Hoắc vừa nhìn thấy Tể Tể thì vội mở rộng vòng tay.
“Ai nha, Tể Tể tới đó hả.”
Tể Tể vội trượt khỏi vòng tay của bác cả mà nhào vào lòng bà nội, giọng nói non nớt giải thích giúp cha của bé: “Bà nội ơi, lỗi tại Tể Tể ạ, là do Tể Tể va vào bàn nên bàn mới nghiêng ngả đổ vào người cha.”
Bà nội Hoắc không tin.
Tuy Tể Tể đúng là khỏe, cũng thích chạy nhưng không phải là bà ấy chưa từng đi thăm thú trang viên biệt thự ngoại ô bao giờ. Cái bàn gỗ tử đàn trong phòng đọc sách kia dày thế nào nặng ra sao bà ấy biết rõ.
Tể Tể có dùng sức hút sữa mẹ cũng không có khả năng va cái bàn làm nó lệch đi được đâu.