(Đã dịch) Minh Thiên Hạ - Chương 198:
Thế giới trong tưởng tượng càng lộng lẫy bao nhiêu, thực tại lại càng nghiệt ngã bấy nhiêu.
Khi Vân Chiêu trông thấy Vân Dương, y gần như ngất xỉu. Cái tên hùng dũng, cơ bắp cuồn cuộn, luôn thích phô trương sức mạnh ấy giờ lại bị người ta bọc chặt trong tấm thảm mà khiêng về. Lồng ngực trần của hắn vẫn còn dính vài mảnh giáp vỡ nát, khuôn mặt đã sưng vù, bê bết máu đến nỗi chẳng thể nhận ra ngũ quan, không còn chút hình dáng con người nào.
Vân Quyển thì không hề hấn gì, mặc dù giáp trụ tuy có chút biến sắc, đầu cũng băng bó, nhưng hắn vẫn có thể tự mình đi lại, xem ra không có gì đáng ngại.
Tiền Thiểu Thiểu sạch sẽ vô cùng, toàn thân từ trên xuống dưới không một vết thương, khôi giáp vẫn sáng loáng như trước, thậm chí không một vết xước.
“Dương ca không đáng ngại lắm, chỉ bị lửa đốt một chút thôi.” Vân Quyển thấy sắc mặt Vân Chiêu không vui, vội vàng giải thích.
Vân Chiêu lập tức kiểm tra vết thương của Vân Dương, quả nhiên đúng như Vân Quyển đã nói, hắn chỉ bị bỏng, không có vết thương nghiêm trọng nào khác. Giọng y có chút tức giận: “Ta đã dặn, thấy tình hình không ổn thì đừng liều mạng chứ!”
Vân Quyển cúi đầu đáp: “Dương ca nói, liều một chút là có thể thắng được, sau đó đích thân xông lên. Ai ngờ Khắc Lỗ vương khốn kiếp đã chuẩn bị sẵn, đổ dầu xuống sông đợi chúng ta sang rồi phóng hỏa, khiến bọn ta bị chặn lại ở bờ bên kia, tên bay đạn lạc dày đặc hai bên. Sau đó, Dương ca chém xác địch ném vào trong lửa, làm lửa nhỏ bớt đi một chút, rồi vung đao chém giết mở đường quay về. Bọn ta thấy Dương ca đã đột phá, liền xông lên. Nhìn thấy Dương ca toàn thân bốc cháy mà vẫn chiến đấu với kẻ địch, không biết vì sao Khắc Lỗ vương lại bỏ chạy, thế là khiến đám người Mông Cổ cũng tháo chạy theo.”
Vân Chiêu kinh ngạc: “Nói vậy là các ngươi đã thắng sao?”
Tiền Thiểu Thiểu tiếp lời: “Không thể tính là thắng thua, nhưng mục đích đã đạt được rồi ạ. Phàm những kẻ xông qua tuyến lửa cứu người đều là kẻ tài giỏi, dũng khí ngút trời, có thể tin tưởng. Còn những kẻ không dám thì giờ đã chết hết trên chiến trường.”
“Có bao nhiêu kẻ không dám xông qua? Chúng ta thương vong thế nào?”
“Có 700 tên bị bỏ lại, chúng ta chết 14 người, bị thương 16 người.”
Vân Chiêu hít sâu một hơi lạnh: “Khắc Lỗ vương có bao nhiêu người?”
“Không phải 5000 người như chúng ta dự đoán từ trước, mà là hơn 8000 người. Hắn liên kết bốn bộ tộc cùng xuất binh, mai phục chúng ta tại Dương Mã Sơn. Tiểu nhân thấy tình hình nghiêm trọng hơn chúng ta dự tính, bèn mong Vân Dương rút binh, sau đó đi đường vòng qua Dương Mã Sơn, men theo sông Ly Ngưu Pháo Tử để đến Khắc Lỗ bộ.” Giọng Tiền Thiểu Thiểu vẫn còn vẻ bực bội: “Vân Dương không đồng ý, hắn nói sĩ khí quan trọng hơn sự an toàn, nếu đi đường vòng mà không chịu giao chiến, sẽ có một nửa số người bỏ chạy. Cho nên hắn đã suất lĩnh binh lính xông lên Dương Mã Sơn. Tiểu nhân phụ trách đoạn hậu cho họ, ai ngờ sau khi họ xông vào liền bặt vô âm tín. Tiểu nhân vội vàng dẫn huynh đệ của mình tới cứu viện thì phát hiện ra hắn đang giao chiến hỗn loạn với Khắc Lỗ vương, hai bên bất phân thắng bại. Tiểu nhân không còn cách nào khác đành dẫn số người còn lại xông vào chiến trường. Đúng lúc ấy, bên kia tường lửa có người hô lớn: "Khắc Lỗ vương chạy rồi!" Thế là tiểu nhân bỏ mặc những kẻ không dám xông qua tường lửa, dẫn huynh đệ của mình truy đuổi Khắc Lỗ vương. Đến khi hắn chạy ra khỏi núi, tiến vào mục trường của bộ lạc Khắc Lỗ, bọn tiểu nhân mới dần rút binh quay về. Kết quả là những người của chúng ta không vượt qua tường lửa đều bị người Mông Cổ phục kích giết sạch. Còn bộ phận vượt qua tường lửa thì giết hết bộ hạ của Khắc Lỗ vương, phá vây thoát ra ngoài. Vì thế trận này không thể nói rõ được thắng bại ra sao. Nếu muốn nói tới thắng lợi, thì đó là thắng lợi của riêng V��n Dương.”
Vân Chiêu nghe hết lời kể lại của Tiền Thiểu Thiểu, bèn ngồi xuống bên cạnh Vân Dương, khẽ lẩm bẩm: “Ngươi rốt cuộc đang nghĩ cái gì vậy hả?”
Vân Dương lúc này đã tỉnh táo trở lại, đôi môi sưng vù như lạp sườn khẽ mấp máy: “Ta không muốn thua.”
“Ngươi biến mình thành gà nướng trọi lông chỉ vì một trận đánh mà thắng bại ra sao cũng được sao? Giờ ngươi đã thắng rồi đấy, đã thấy vui chưa?”
“Đương nhiên là vui rồi, gia gia thắng trận lẽ nào lại không vui? Gia gia chỉ muốn đánh cho thật sảng khoái thôi.”
Toàn thân được bôi mỡ chữa bỏng, Vân Dương đau đớn đến nỗi không thể ngủ được. Vân Chiêu ngồi quạt mát cho hắn, hy vọng hắn có thể thoải mái hơn một chút.
Vân Quyển và Tiền Thiểu Thiểu đi sắp xếp cho tàn binh. Chẳng bao lâu sau, dưới gốc cây đại thụ chỉ còn lại hai người Vân Chiêu và Vân Dương.
Vân Dương mặt sưng húp đến nỗi mắt không mở ra được, khẽ hỏi: “Xung quanh chúng ta còn ai nữa không?”
“Không, chỉ còn hai chúng ta thôi.”
“Bọn họ đã đi đủ xa rồi chứ?”
Vân Chiêu nh��n quanh một lượt, không thấy bóng dáng bộ hạ nào, liền đáp: “Xa lắm rồi.”
“Đau quá...”
“Đau chết mất...”
“Mẹ ơi, con đau quá...”
Vân Dương bất thình lình ngồi dậy kêu lên ba tiếng lớn, sau đó dùng phần thân thể chưa bị thương dựa vào thành giường, uống ngụm nước Vân Chiêu đưa cho, đôi môi run run nói: “Không được cười.”
Vân Chiêu bực mình: “Trừ chỗ lông mới mọc ra mà ngươi không cho bọn ta xem, thì còn bộ dạng nào của ngươi mà ta chưa từng thấy chứ? Cần gì phải cười ngươi.”
“Này, cho ta ít thuốc, không ngủ được.” Vân Dương yên tĩnh được một lát lại bắt đầu rên rỉ.
Vân Chiêu lấy cái tẩu thuốc, đút vào miệng hắn rồi châm lửa.
Một làn khói đậm từ miệng Vân Dương bay ra, hắn có vẻ tinh thần hơn đôi chút, cắn tẩu thuốc nói: “A Trệ, ta biết lần này ta sai, nhưng ngươi hứa với ta, bất kể sau này ta phạm sai lầm gì, cũng đừng cấm ta ra chiến trường. Ngươi có biết không, khi toàn thân ta bốc cháy mà vẫn cầm đao chém giết, ta thấy mình như hóa thành dã thú. Ta chỉ muốn giết người, chỉ muốn nghe tiếng đao chém vào thịt. Ngươi có biết cảm giác sung sướng ấy đến mức nào không? Cho dù là nữ nhân ta thích nhất đứng trước mặt ta, lúc đó ta cũng chỉ muốn một đao chém nàng ra, để nghe loại âm thanh đó. Ta thích chiến trường. Ta thích chiến trường, A Trệ ngươi hiểu không? Thế gian này không còn chuyện gì sung sướng hơn thế nữa, kể cả việc ngủ với nữ nhân...”
Gió thổi lồng lộng, giọng Vân Dương nhỏ dần, tẩu thuốc rơi sang một bên. Cuối cùng hắn cũng ngủ say.
Vân Chiêu tiếp tục ngồi dưới gốc cây, xem sách, ngắm trời xanh, dõi mắt nhìn sa mạc mênh mông. Bầu trời trên sa mạc rất xanh, một màu xanh thuần túy đến nao lòng. Vài tảng đá dưới ánh nắng lấp lánh ánh vàng. Đất trời lúc này chỉ còn tiếng gió thổi ù ù cùng với tiếng rên rỉ vô thức trong giấc mơ của Vân Dương vì quá đau đớn.
Tiền Thiểu Thiểu lúc này đã quay lại, nhỏ giọng báo cáo với Vân Chiêu: “Thiếu gia, chúng ta còn 106 người có thể chiến đấu, bao gồm cả Thiếu gia.”
“Vậy những người còn có thể dùng được là bao nhiêu?” Vân Chiêu tay vẫn không rời cuốn sách, hỏi tiếp.
“1861 người ạ.” Tiền Thiểu Thiểu báo con số chính xác.
“Có người nào muốn cầm tiền rời đi không?”
“Có 9 người ạ, tiểu nhân đã cho tiền, sau đó giết chúng, chôn luôn cả tiền và người.”
“Có tin tức gì tiếp theo về Khắc Lỗ vương chứ?”
“Có ạ, Tốc Lý Đài truyền tin về, nói rằng Khắc Lỗ vương đang chuẩn bị dẫn tộc nhân rời khỏi nơi này, đi tới mục trường mùa thu dưới Âm Sơn.”
Vân Chiêu khẽ hừ lạnh một tiếng: “Chúng ta chết nhiều như vậy, hắn nghĩ cứ thế mà đi là xong sao?”
“Trong lần tác chiến này, Khắc Lỗ vương là kẻ bỏ chạy đầu tiên, có lẽ vì cách chiến đấu quá điên cuồng của Ba Đặc Nhĩ Mai Lâm đã khiến hắn kinh hãi. Cho nên hắn không thể tìm được đồng minh ở khu vực phụ cận nữa, lại lo Ba Đặc Nhĩ Mai Lâm tìm hắn trả thù. Vì vậy, hắn muốn sớm rời khỏi mục trường mùa hè, đi tới mục trường dưới Âm Sơn để tránh họa. Các bộ lạc nhỏ khác như bộ tộc Thổ Mặc Đặc thì đã kết thành liên minh. Bọn họ giao ước với nhau, chỉ cần Ba Đặc Nhĩ Mai Lâm tấn công bất kỳ bộ tộc nào, b���n họ đều sẽ cùng nhau kháng cự kẻ địch. Thậm chí còn rút ra hơn 400 chiến sĩ từ các bộ tộc để đi tìm kiếm Ba Đặc Nhĩ Mai Lâm, hòng chủ động ra tay trước.” Tiền Thiểu Thiểu nói với thái độ hết sức khinh bỉ.
Bản dịch này, với từng dòng chữ trau chuốt, chỉ có thể tìm thấy tại truyen.free.