(Đã dịch) Minh Thiên Hạ - Chương 197:
Từ năm năm trước, khi huyện Lam Điền bắt đầu dư dả đôi chút, Vân Chiêu đã muốn thành lập một thương đội lên thảo nguyên. Lợi nhuận chỉ là một phần, điều mà Vân Chiêu coi trọng nhất chính là thông tin. Trong thời đại thông tin bế tắc này, việc biết trước người khác một tin tức, hay thậm chí chỉ sớm hơn một ngày, đôi khi lại là yếu tố quyết định sinh tử của không ít người.
Nhận thấy tầm quan trọng ấy, Vân Chiêu tất nhiên giao phó trọng trách này cho Vân chưởng quầy. Ông ta là người có kinh nghiệm buôn bán dày dặn nhất, hơn nữa, qua việc trao đổi gia vị, ông ta cũng đã có dịp tiếp xúc với người Mông Cổ.
Trước lúc ông ta khởi hành, Vân Chiêu đã hết sức cẩn trọng dặn dò về tầm quan trọng của việc thu thập tin tức. Dĩ nhiên, chuyện này không thể nói quá minh bạch, song với sự lão luyện kinh doanh bao năm, Vân Chiêu tin rằng ông ta sẽ biết được tin tức nào thực sự hữu ích.
Vân chưởng quầy quả nhiên không khiến Vân Chiêu phải thất vọng.
Mỗi lần từ thảo nguyên trở về, lão già ấy lại đắc ý khoe khoang mình đã kiếm được bao nhiêu, hận không thể mang từng đồng xu ra dí tận mặt Vân Chiêu mà kể lể.
Vân Chiêu hận không thể bẻ gãy hết hàm răng của ông ta.
Nhưng y cũng đành chịu, bởi nhân lực trong tay y hữu hạn. Nếu bàn về sự gian xảo, hiểm độc, tàn nhẫn, thì thúc thúc Vân Tiêu của y rất thích hợp. Song, hắn đã quen với lối kinh doanh không vốn, thích dùng thủ đoạn giết người để giải quyết mọi việc, đương nhiên chẳng thể phù hợp được.
Lẽ ra còn có một người rất có tiền đồ. Người này khi còn nhỏ đã thông minh hiếu học, thậm chí từng chạy sang thôn bên cạnh để học hỏi kế sách của người ta. Ấy vậy mà không hiểu vì lẽ gì, sau khi theo Vân Mãnh đi cướp bóc một chuyến về, đầu óc hắn teo lại, còn cơ bắp thì lại phình to. Đến nỗi Từ tiên sinh mỗi lần nhìn thấy hắn đều thở dài mà than rằng, đã nhìn lầm người rồi.
Đúng thế, đó chính là tên ngốc Vân Dương.
Nếu mọi sự thuận theo dự tính, Vân Chiêu đã không phải vất vả lên thảo nguyên một chuyến như thế này.
Trở lại hiện tại, Lạp Khắc Thân bị thương không quá nghiêm trọng. Nhìn vào hành động nhanh nhẹn của ông ta, có thể thấy nhát đao kia chỉ khiến ông ta chảy máu mà thôi.
Với sức chiến đấu hung hãn của người Mông Cổ, cuộc chiến này khó lòng kết thúc trong thời gian ngắn.
"Lạp Hà Kỳ thực sự đã đi giết Lạp Khắc Thân rồi. Thật không ngờ, hắn chẳng muốn đợi dù chỉ một khắc, đến cả mưu tính cũng vứt bỏ." Vân chưởng quầy ở bên tặc lưỡi không ngừng, còn Vân Chiêu thì cảm thán: "Đó là nguyên nhân vì sao Mông Cổ trỗi dậy, cũng là bài học vì sao họ suy tàn."
"Họ thích dựa vào một bầu nhiệt huyết để làm việc. Một khi gió trên thảo nguyên thổi về phía họ, họ sẽ huy hoàng vô cùng. Nhưng một khi gió không còn thuận lợi nữa, bọn họ sẽ thất bại thê thảm."
"Bởi vậy, người Mông Cổ thích dùng thiên thời, cùng lắm thì họ đạt đến địa lợi, còn nhân hòa thì họ không tài nào làm được. Khi mọi người đều bắt đầu thù hận họ, mà họ nhờ cướp bóc trở nên dư dả, rồi xa hoa dâm dật, ngay cả sự dũng mãnh ban đầu cũng không còn nữa, thì thất bại là chuyện tất yếu."
"Giờ đây, người Mông Cổ vẫn sống trong vinh quang của hoàng kim gia tộc, nhưng lại không biết làm sao để tái hiện thời hoàng kim ấy. Bọn họ đã đánh mất tinh thần của hoàng kim gia tộc, chỉ biết oán trách vì sao mình không sinh ra ở thời đại hoàng kim."
"Những kẻ như vậy không có tầm nhìn xa, không có kế hoạch lâu dài, nói thì hay làm thì dở, kiêu ngạo tự đại, chỉ thích hợp làm tốt thí cho kẻ cường giả chỉ huy mà thôi." Vân Chiêu dứt lời, đóng cửa xe lại, nằm xuống giường, tiếp tục hoàn thiện tấm bản đồ vừa chế tác của mình.
Những lời ấy Vân chưởng quầy không tài nào thấu hiểu, nhưng điều đó không ngăn cản ông ta cố gắng ghi nhớ, chuẩn bị sau khi về Tây An sẽ kể lại cho nhi tử đang học ở thư viện Ngọc Sơn nghe. Bản thân ông không hiểu chẳng hề gì, quan trọng là nhi tử của mình phải hiểu.
Khắc Lỗ bộ cách Đóa Nhan bộ chưa đầy ba trăm dặm. Vân Chiêu đánh dấu đậm trên bản đồ, nhưng kỳ thực y chú ý không phải Khắc Lỗ bộ, mà là thành Quy Hóa nằm kề bên.
Tòa thành này được A Lặc Thản hãn và tam nương tử của ông ta hao phí vô số nhân lực vật lực để xây dựng. Tường thành dùng gạch xanh dựng nên, nhìn từ xa tựa như cả một mảng xanh biếc, từ đó có tên "Thanh Thành". Còn người Minh thì thích gọi theo ý chỉ của hoàng đế là thành Quy Hóa.
Đương nhiên, Vân Chiêu khá rõ về tương lai sau này của thành Quy Hóa. Ở thời đại của y, nơi đây được gọi là Hô Hòa Hạo Đặc.
Mặc dù tòa thành này năm trước đã bị Đa Nhĩ Cổn phá hủy khi truy kích Lâm Đan hãn, nhưng Vân Chiêu vẫn rất muốn xây dựng lại nó.
Trải qua năm năm phát triển, gia tộc Vân thị ngày càng lớn mạnh, không còn có thể chứa hết ở huyện Lam Điền nữa, cần một nơi rộng lớn để dung nạp toàn bộ gia tộc.
Trong biên cảnh Đại Minh, điều này là bất khả thi. Nếu Vân Chiêu giương cờ khởi nghĩa, y dám khẳng định hoàng đế với "dây thần kinh" đối nội cực kỳ mẫn cảm sẽ ra tay đối phó với Vân thị trước tiên, chứ không phải đặt việc tiễu trừ đám Lý Hồng Cơ, Trương Bỉnh Trung, Tào Tháo lên hàng đầu.
Chỉ cần là người đọc sách thì đều biết rằng, khởi nghĩa nông dân đa phần không bền vững, thắng lợi cuối cùng thường thuộc về giai tầng sĩ thân. Mặc dù có những ví dụ như Lưu Bang, Chu Nguyên Chương, nhưng trong dòng chảy dài của lịch sử, bọn họ vẫn chỉ là thiểu số.
Thêm vào đó, Vân Chiêu cực kỳ căm ghét cảnh "chó cắn chó" giữa Đại Minh và đám tặc khấu. Nếu y tham gia vào cuộc chiến ấy, quốc gia này sẽ càng bị giày xéo tan nát, Kiến Nô tiến vào càng dễ dàng, khi đó họa ắt sẽ giáng xuống Vân thị.
Bởi vậy, y xem thành Quy Hóa là một chốn dung thân vô cùng lý tưởng.
Hiện giờ, Hoàng Thai Cát đang khuyến khích các bộ lạc Mông Cổ đánh giết lẫn nhau. Trước khi ông ta chỉnh đốn xong toàn bộ Liêu Đông và Triều Tiên, ông ta tất nhiên hy vọng người Mông Cổ sẽ giao tranh để mình có thời gian từng bước xem xét và chiếm lĩnh.
Bởi vậy, Vân Chiêu muốn dùng Ba Đặc Nhĩ Mai Lâm khơi dậy chiến hỏa trên thảo nguyên, khiến toàn bộ vương công Mông Cổ nhìn thấy nguy cơ. Sau đó, y sẽ dùng Đóa Nhan bộ làm vỏ bọc, xâm chiếm thành Quy Hóa, lấy bình nguyên Âm Sơn làm căn cơ, dùng tốc độ nhanh nhất để tích trữ lực lượng, rồi sau đó quyết chiến một trận sống mái với người Kiến Châu.
Đó chính là điều mà Vân Chiêu muốn thực hiện. Bất kể trận chiến này thắng hay bại, chỉ cần cắn được một miếng thịt từ người Kiến Nô, Vân Chiêu cho rằng mình đã hoàn thành sứ mệnh.
Làm được như vậy, y có thể ăn nói với chính bản thân, ăn nói với Vân thị mà mình kế thừa. Chỉ cần hoàn thành việc này, tương lai dẫu có xuống suối vàng, gặp gỡ tổ tiên Vân thị, y cũng có thể quang minh chính đại vỗ ngực mà rằng: "Có con cháu như ta là niềm vinh dự của các vị."
Vân Chiêu đợi đến chập tối, nhưng bất kể là Lạp Khắc Thân hay Lạp Hà Kỳ đều không trở về. Nếu đến sáng mai mà họ vẫn bặt vô âm tín, trong bộ lạc ắt sẽ tuyển chọn đầu nhân mới.
Y cũng chẳng rảnh mà đợi hai người đó quay về, bởi vốn dĩ sẽ chẳng ai có thể trở lại cả. Đồng quy vu tận mới là kết cục tốt nhất dành cho bọn họ.
Hai ngày sau, Vân Chiêu tới Nhất Khỏa Thụ.
Nơi này rất dễ tìm, chỉ cần tới một sườn núi, là có thể nhìn thấy cây đại thụ trơ trọi trong sơn cốc. Kỳ lạ thay, nơi đây nước chảy róc rách nhưng chỉ duy nhất một cây.
Dưới gốc cây không một bóng người.
Vì thế, Vân Chiêu ra lệnh cho các thân vệ mang tới vật dụng để tựa lưng, rồi y một mình nằm dưới cây xem sách uống trà.
Các thân vệ mai phục bốn phía, cẩn mật canh gác cho Vân Chiêu. Thế là, toàn thiên địa chỉ còn lại một bầu trời, một mảnh đất, một cái cây. Dưới gốc cây, một thiếu niên áo xanh nhàn nhã xem sách, uống trà, lắng nghe những âm thanh của thiên nhiên.
Y dường như đã trở thành chủ nhân của mảnh đất này. Những áng văn chương này, độc quyền tại truyen.free, là tâm huyết của người dịch.