(Đã dịch) Minh Thiên Hạ - Chương 196:
“Lạp Khắc Thân năm nay đã năm mươi mốt tuổi rồi phải không? Lão ta làm vương của Đóa Nhan bộ đã rất lâu rồi, rất nhiều năm rồi, vậy mà Đóa Nhan bộ chẳng hề khá hơn, đó là lỗi của lão ta.”
“Ngươi ăn đi, ăn đi, cứ tự nhiên, ngươi xem, Đóa Nhan bộ giờ tối đa duy trì được bao lâu nữa?”
“Ba n��m à? Ồ, ngươi nói chính xác lắm, Lạp Hà Kỳ, từ điểm này có thể nhìn ra, ngươi là một người Mông Cổ có tầm nhìn xa trông rộng đấy.”
“Từ sau khi Lam Đan hãn chết bệnh ở thảo nguyên Thanh Hải, con trai của ông ta giao ngọc tỷ truyền quốc cùng hai mươi vạn con cháu gia tộc Hoàng Kim giao phó cho Đa Nhĩ Cổn, những người Mông Cổ có tầm nhìn xa như ngươi không còn nhiều nữa.”
“Nghe nói ngươi cũng là con cháu của gia tộc Hoàng Kim?”
“Ồ, ngươi nói không sai, mặc dù ngươi chỉ là một thông dịch viên, một người dẫn đường cho thương đội, nhưng ngươi cũng là một thành viên của Đóa Nhan bộ mà.”
“Ngươi nhìn tộc nhân của ngươi đi, ngươi nhìn những chiếc lều rách nát kia đi, ngươi nhìn trâu bò, cừu dê gầy gò, nhìn những cỗ xe kẽo kẹt đã hỏng hóc, hãy nhìn những lão phụ nhân phải quỳ gối ăn xin người khác, ngươi không muốn làm gì cho bộ lạc của ngươi sao?”
“Nào, nào, nào, uống thêm chút rượu nữa, lần này nếu không có ngươi dẫn đường thương đội tới Đóa Nhan bộ, ngươi biết đấy, chúng ta không thể biết đến một bộ lạc nghèo kh�� đến vậy.”
“Ngươi xem dân du mục từ khắp bốn phương tám hướng chạy tới kìa, ngươi xem bọn họ vui vẻ nhường nào, chỉ có ở chợ phiên của Đóa Nhan bộ, bọn họ mới có thể thấy được nhiều hàng hóa đến thế, mới đổi được nhiều món đồ tốt đến thế.”
“Tất cả đều là công lao của ngươi, Lạp Hà Kỳ, một bộ tộc muốn hưng thịnh, không thể thiếu người lãnh đạo tài ba, không thể thiếu vị vương minh quân. Lạp Khắc Thân thật sự đã quá già rồi.”
“Cái gì, lão ta đưa thiếu nữ xinh đẹp nhất bộ lạc vào lều của lão ta? Trời ơi, chẳng lẽ lão ta không biết quy tắc lâu đời, nữ nhân trong tộc không thể bước vào lều tộc trưởng sao? Lão ta làm thế sao có thể sinh ra những chiến binh Mông Cổ cường tráng, trời ơi, Trường Sinh Thiên sao không giáng sét xuống đánh chết lão ta đi?”
“Ta không muốn làm ăn với lão già bẩn thỉu, ngu dốt và tồi tệ như vậy, cho dù lão ta có cho ta một ngàn con tuấn mã, ta cũng không muốn gặp lão ta nữa.”
“Không, không, không, Lạp Hà Kỳ, ta không muốn giết ai hết, chúng ta chỉ là một thương đội, chúng ta lên thảo nguyên để làm ăn, giết người không phải là lựa chọn của chúng ta.”
“Ta là người Hán, cho nên ta không can dự vào chuyện của người Mông Cổ, đương nhiên, khi làm ăn ta cũng chỉ muốn hợp tác với những người trong sạch, có năng lực, ví như ngươi đấy Lạp Hà Kỳ.”
“Ngươi đừng kích động, Lạp Hà Kỳ! Giết chết Lạp Khắc Thân thì ngươi thoát tội bằng cách nào? Ta nghe nói người Mông Cổ trừng phạt loại tội phạm thượng này nặng lắm.”
“Ta muốn ngươi khỏe mạnh mà đi theo chúng ta làm ăn, có như thế ngươi sẽ kiếm được rất nhiều tiền để chuộc lại thiếu nữ bị Lạp Khắc Thân cướp đi, giết Lạp Khắc Thân không có lợi gì cho ngươi hết.”
“Cái gì? Ngươi còn có huynh đệ, vậy thì tốt quá rồi, hỏi họ xem, chúng ta có thể làm ăn với họ không, ta thực sự không chịu nổi lão già Lạp Khắc Thân bẩn thỉu ấy!” Người Mông Cổ trẻ tuổi uống hết rượu của Vân Chiêu, còn ăn hết cả con gà trước mặt Vân Chiêu, quệt miệng đầy mỡ, mặt đỏ bừng đi về phía lều của Đóa Nhan bộ.
Vân Chiêu thấy Vân chưởng quầy đã đợi từ lâu, quay đầu sang hỏi: “Có chuyện gì thế?” Vân chưởng quầy khiêm cung quỳ xuống đất: “Thiếu gia, Lạp Khắc Thân muốn bán bộ tộc cho chúng ta.” Vân Chiêu khẽ nhíu mày: “Vậy lão ta muốn gì?” “Lạp Khắc Thân muốn đem phụ nữ, trâu bò, cừu dê, ngựa, lều bạt tất thảy cho chúng ta, lão ta muốn theo chúng ta tới Tây An sống.”
“Không được, truyền thống của bộ tộc rất quan trọng, cần phải duy trì tập tục của người Mông Cổ, chúng ta không thể phá vỡ. Hơn nữa ta cần một Đóa Nhan bộ hoàn chỉnh, chứ không phải là một bộ lạc bị mua về, như vậy người đời sẽ chê cười.”
Vân chưởng quầy tới gần hỏi khẽ: “Vậy thiếu gia định xử lý Lạp Hà Kỳ ra sao ạ?” Vân Chiêu nhìn về phía những chiếc lều thưa thớt của Đóa Nhan bộ, đa phần đã cũ nát, còn chắp vá bằng đủ thứ vật liệu tận dụng được tạo ra các loại hình thù kỳ dị khác nhau: “Nếu hắn giết tộc trưởng trước mặt nhiều người như thế, dựa theo luật của gia tộc Hoàng Kim, hắn sẽ bị bỏ vào bao tải, bị một trăm chiến mã giẫm đạp, như vậy mới có thể trở về vòng tay của Trường Sinh Thiên.”
“Vậy thì ai kế nhiệm vị trí tộc trưởng của Đóa Nhan bộ ạ?” “Không phải Lạp Khắc Thân có nữ nhi mười một tuổi sao?” Vân chưởng quầy hết sức cung kính: “Thiếu gia, nữ nhân Mông Cổ không có phu quân không thể thành tộc trưởng.” Vân Chiêu cầm sách lên, dựa vào thành xe ung dung nói: “Nàng gả cho Ba Đặc Nhĩ Mai Lâm rồi.” Đối với người Mông Cổ, nữ nhân là tài sản quý giá, càng là mối ràng buộc quan trọng giữa những người đàn ông.
Ví như mẫu thân của Thiết Mộc Chân, ví như Thuận Nghĩa phu nhân.
Một người dựa vào việc nhiều lần tái giá, để Thiết Mộc Chân trở thành quý tộc Mông Cổ.
Người còn lại tám tuổi đã xuất giá, cả đời tổng cộng gả cho tổ tôn bốn đời của các vương Mông Cổ, từ đó để nữ nhân này nắm giữ đại quyền tại Thuận Nghĩa thành tới hơn bốn mươi năm.
Ở đất Hán hành vi như vậy tất nhiên sẽ bị lên án, nhưng trên đại thảo nguyên Mông Cổ, đó là một phương thức sinh tồn.
Người đàn ông không có thể chất cường tráng, người phụ nữ đơn độc không cách nào tồn tại ở vùng đất khắc nghiệt đầy rẫy hiểm nguy này.
Trên thảo nguyên, mỗi người đàn ông phải có trách nhiệm nuôi nấng thê tử, con cái của phụ thân, huynh đệ, con cháu, thậm chí là tộc nhân.
Chuyện đó liên quan tới việc duy trì và phát triển bộ tộc, không phải vì nữ sắc đơn thuần.
Cho nên nữ nhi của Lạp Khắc Thân làm tộc trưởng không phải là vấn đề lớn, chỉ cần tìm cho nàng một phu quân thích hợp là được, bất kể Tốc Lý Đài, hay là Vân Dương đều không thành vấn đề, Vân Chiêu chỉ cần quyền thống trị Đóa Nhan bộ mà thôi.
Kỳ thực Đóa Nhan bộ chẳng còn lại bao nhiêu, chỉ hơn một trăm người già, trẻ nhỏ, ba bốn chục người trẻ, trâu bò, cừu dê không đến một trăm con, ngựa chỉ khoảng năm mươi con, đến ngay cả bộ lạc xung quanh cũng không muốn thôn tính, vì thôn tính một bộ lạc như vậy không tăng thêm bao nhiêu tài sản mà lại tăng lên vô số gánh nặng.
Đóa Nhan bộ theo lý mà nói đã không còn lý do để tồn tại nữa, chỉ vì các bộ lạc khác bị người Kiến Châu đánh cho sợ rồi, không muốn gây sự thêm, nếu không một đội kỵ binh một trăm người cũng đủ để tiêu diệt cả bộ tộc.
Tính cách người Mông Cổ hào sảng, nhiệt tình, uống rượu vào gan còn lớn hơn cả trời, mỗi lúc như thế chuyện họ thích làm nhất là sảng khoái giải quyết ân oán.
Khi Vân Chiêu đang ở trong xe ngựa chỉnh sửa bản đồ thì đột nhiên nghe thấy tiếng huyên náo.
Lạp Khắc Thân bị cắm một thanh đao vào cổ vội vàng chạy ra ngoài, máu tuôn xối xả theo mỗi bước chạy, lão ta không hề kêu cứu, mà nhanh nhẹn nhảy lên lưng ngựa chiến, chạy vào sâu trong thảo nguyên.
Lạp Hà Kỳ toàn thân đẫm máu ở phía sau đuổi theo, hắn cũng không nói một lời, cũng nhảy lên một con ngựa chiến, chạy về phía Lạp Khắc Thân bỏ trốn.
Trừ một tiểu cô nương gầy gò khóc lóc chạy theo hướng Lạp Khắc Thân bỏ trốn, người trong bộ tộc chỉ khẽ do dự, nhìn về phía hai người đang truy đuổi nhau, rồi lại tiếp tục công việc của mình.
Bao gồm cả những người vợ của lão ta.
Vân Chiêu đều nhìn thấy rõ phản ứng của họ, cảnh tượng này làm y liên tưởng đến đàn sư tử trên thảo nguyên Châu Phi, m���i khi sư tử đực đánh nhau, sư tử cái luôn giữ im lặng tuyệt đối.
Bọn chúng không bao giờ tham gia vào cuộc chiến, bọn chúng chỉ chờ đợi con đầu đàn mới.
Bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free, nghiêm cấm mọi hành vi sao chép và phát tán mà không có sự cho phép.