(Đã dịch) Minh Thiên Hạ - Chương 193:
Năm nay, Vân Chiêu đã sắp tròn mười lăm. Mặc dù gò má vẫn còn chút phúng phính của trẻ thơ, song gương mặt tròn xoe thuở nào giờ đã thon gọn đi nhiều. Đường nét của y ngày càng giống mẹ, không mang sự thô hào của Vân thị, vì vậy toát lên vẻ anh tuấn của một thiếu niên. Đặc biệt, đôi mắt linh động vừa hoạt bát lại vừa giống như thờ ơ với mọi sự trên đời, rất đỗi mê hoặc người đối diện. Thân hình y tuy không cao nhưng chắc đậm, khỏe khoắn.
Vân Dương thì tệ hơn nhiều. Tên này thừa hưởng toàn bộ đặc điểm di truyền của Vân thị: mặt càng lúc càng vuông, mày rậm mắt tròn, tứ chi phát triển, ngày càng có chiều hướng "tiến hóa" thành súc sinh.
Thế nhưng vẫn chưa quái dị bằng Tiều Thiểu Thiểu. Càng lớn, nàng càng giống Tiền Đa Đa: vóc người mảnh mai như cành liễu, gương mặt đẹp mê đắm lòng người, mái tóc dài đen bóng mượt! Bây giờ hai tỷ đệ thay y phục cho nhau, thật khó lòng nhận ra.
Tiền Đa Đa từ nhỏ đã là một mầm non mỹ nhân tuyệt sắc, lớn lên lại triệt để trở thành một hồ ly tinh. Thậm chí Vân Nương còn cấm Vân Chiêu gặp Tiền Đa Đa, lo lắng thân thể nhi tử còn chưa hoàn toàn trưởng thành đã bị con hồ ly tinh đó hủy hoại.
Người sáng mắt đều nhìn ra, Tiền Đa Đa đời này không định tìm nam nhân khác nữa. Cho dù đệ đệ nàng khuyên can vô số lần, Tiền Đa Đa cũng không nghe lọt dù chỉ một câu.
Sau khi đám Vân Chiêu lên thảo nguyên, Vân Nương mới cho Tiền Đa Đa về đại trạch Vân thị sống. Thân phận nàng không đổi, vẫn là nha hoàn, có điều nhìn thế nào Tiền Đa Đa cũng giống tiểu chủ nhân của đại trạch Vân thị.
Lại nói, suốt năm năm qua, Vân Chiêu luôn trăn trở về con đường mình sẽ đi trong tương lai, mình muốn gì, và muốn đạt được điều gì? Hoàng Thai Cát năm nay lập quốc lấy tên là "Thanh", sau đó bắt đầu chinh phạt Mông Cổ.
Ba vệ Đóa Nhan, Thái Ninh, Phúc Dư gần như không đánh đã hàng. Đáng thương cho Lâm Đan Hãn, con cháu của Thành Cát Tư Hãn, ngay cả dũng khí tranh hùng với Hoàng Thai Cát cũng không có. Bốn năm trước, hắn dẫn người chạy về phía tây, cuối cùng nhiễm đậu mùa chết ở thảo nguyên Thanh Hải. Con hắn kế vị, năm ngoái bộ Sát Cáp Nhĩ đã đầu hàng Đa Nhĩ Cồn, hiến lên ngọc tỷ truyền quốc.
Từ đây, hoàng tộc Bột Nhi Chích Cân hoàn toàn lui khỏi vũ đài lịch sử.
Trong khi đang chinh phạt Mông Cổ, Đa Nhĩ Cồn lại phải dẫn binh truy kích Triều Tiên vương phản bội.
Nhờ huyện Lam Điền giao thương mạnh với người Mông Cổ, Vân Chiêu nhận ra đại thảo nguyên trên danh nghĩa đầu hàng Hoàng Thai Cát, nhưng mảnh đất rộng lớn trải dài 5000 dặm từ đông sang tây này chỉ có rất ít người Kiến Châu.
Còn các vương công Mông Cổ, vì né tránh Hoàng Thai Cát, lũ lượt kéo về phía tây. Thế nên các bộ Mông Cổ lúc này cơ bản đang ở thời kỳ tự lập vương quốc, vô số các vị vương lớn nhỏ xuất hiện khắp nơi.
Y lại nhanh chóng phát hiện, vô số người Hán đầu hàng Mãn Thanh năm xưa bắt đầu truân điền trên thảo nguyên Mông Cổ, tích lũy tài phú.
Vì thế, y giết một vương công Ngạc Nhĩ Đa Tư tên Mai Lâm, bắt đầu dẫn nhân mã bản bộ cùng với mục dân phân tán, chém giết những người Kiến Châu, cùng đám Hán gian đang truân điền cho Hoàng Thai Cát.
Hoàng Truyền Phú là một trong số đó.
Phá hỏng đại kế truân điền, khơi lên phân tranh đất đai giữa người Mông Cổ và Kiến nô, đánh thức dũng khí phản kháng của người Mông Cổ.
Thời gian đã trôi qua nửa năm, Vân Chiêu tới Mông Cổ chỉ có một trăm kỵ binh, giờ người đi theo Ba Đặc Nhĩ Mai Lâm đã hơn ba nghìn.
Người nghèo thiên hạ là một nhà! Không phân Mông Hán! Đó chính là khẩu hiệu của Vân Chiêu.
Đại quân đi tới đâu, các vương công Mông Cổ ai nấy kinh hoàng. Còn Kiến Nô canh giữ Mông Cổ thì hận không thể ăn sống nuốt tươi tên Ba Đặc Nhĩ Mai Lâm này.
Ba Đặc Nhĩ Mai Lâm là một thủ lĩnh khảng khái. Chỉ cần là chiến lợi phẩm các chiến sĩ thu được, bất kể là vàng, bạc, hay là trâu cừu, ngựa, nữ nhân, trẻ nhỏ, toàn bộ đều thuộc về chiến hữu ấy.
Chỉ là phía sau y có một chưởng quầy già người Hán, rất thích dùng đồ do người Hán sản xuất trao đổi với các chiến sĩ, đặc biệt là da và chiến mã là thứ Vân chưởng quầy thích nhất.
Vì thế, nhiệt tình chiến đấu của các chiến sĩ rất cao, cho dù đối diện với vương gia, bọn họ cũng dám tấn công.
Cách thức Vân Chiêu đang làm không mới mẻ, thậm chí là lão tổ tông người Mông Cổ, Bột Nhi Chích Cân - Thiết Mộc Chân năm xưa từng dùng. Năm xưa, ông ta dùng cách thức này khích lệ người Mông Cổ, để họ đi đến đâu biến nơi đó thành mục trường của mình.
Tới nay, các vương công Mông Cổ từ sau khi chiếm được Trung Nguyên bị Hán hóa đã quên mất rồi. Nhưng Vân Chiêu không quên, y làm còn hào sảng hơn Thiết Mộc Chân năm xưa.
Thiết Mộc Chân chia sẻ chiến lợi phẩm của các chiến sĩ, Vân Chiêu thì không, y cho các chiến sĩ hết. Y chỉ cần tổ chức một đám mã tặc chuyên môn đi cướp của các vương công Mông Cổ, người Kiến Châu và Hán gian.
Đám vương công Mông Cổ liên thủ lại với nhau để tiêu diệt tên Ba Đặc Nhĩ Mai Lâm đáng chết. Tiếc rằng, lùng sục khắp các bộ tộc Mông Cổ cũng không tìm ra tên tặc khấu này.
Nói ra rất buồn cười, không phải vì Vân Chiêu che giấu bí mật cỡ nào, mà vì mục dân nghèo khổ không muốn tố cáo. Chỉ cần thấy quân đội của vương công Mông Cổ tới, những mục dân thuần phác sẽ chạy tới báo, để đám Vân Chiêu hóa hiểm thành lành.
Trời chuyển dần về tối, thám tử túa ra khắp mọi nơi chạy về báo, không có quân đội của vương công Mông Cổ bám theo. An toàn rồi, mọi người có thể về nhà. Những mục dân đã tham gia cướp bóc ban ngày liền mang chiến lợi phẩm về.
Cả đội ngũ lớn lập tức thu nhỏ rất nhiều.
Thế là một đội cường đạo mau chóng biến thành thương đội người Hán bình thường, chỉ có hơn một trăm xe lừa, xe ngựa cùng với gần hai trăm kỵ sĩ đi cùng. Trong đó đa phần là người Hán, còn lại là người Ô Tư Tàng và một số ít người dẫn đường Mông Cổ.
Trời tối, đội ngũ tìm được một hồ nước khá lớn liền dừng lại cắm trại nghỉ ngơi. Xe hàng được xếp thành hai vòng tròn trong ngoài, tạo thành lớp phòng ngự vững chắc.
Ngoài bọn họ ra, trên vùng thảo nguyên không hề có ánh lửa nào khác nữa, nhưng lại chẳng hề thiếu tiếng sói hú văng vẳng vọng lại từ phía ngọn đồi thấp thoáng phía xa, khiến người ta không thể quên đi mặt hung hiểm tiềm ẩn của thảo nguyên xinh đẹp này.
“Thiếu gia, mai chúng ta đi Khắc Lỗ bộ hay là Ngạc Nhĩ Đa Tư?” Tiền Thiểu Thiểu nấu xong mỳ, bưng cho Vân Chiêu một bát lớn. Cách ăn của Vân Chiêu chẳng thay đổi gì, vẫn như lợn rừng, thoáng cái ăn hết sạch, lau miệng nói: “Chưa tới được. Khi chúng ta còn chưa bồi dưỡng được thế lực thực sự của mình, không thể tiến thêm.”
“Mục dân thiển cận, thấy lợi ích thì kéo ùa tới, không có thì tan đàn xẻ nghé. Đừng thấy hiện giờ chúng ta ai nấy đều thân mật như người nhà. Đến khi thực sự đối diện với nguy hiểm, họ sẽ bán đứng chúng ta không chút do dự. Ngươi đừng quá đắc ý mà mất cảnh giác.”
“Vậy thiếu gia định làm sao?” “Tạo phản làm sao có thể chỉ đổ máu của người khác mà không đổ máu của mình được? Trước giờ cướp bóc quá thuận lợi, làm bọn họ ăn tới béo rồi, thế thì không tốt.”
Bao năm qua, Tiền Thiểu Thiểu đã quá quen thuộc con người Vân Chiêu: “Đúng vậy, chúng ta không chế tạo chút khó khăn là không được. Cáp Nhật Cách của Đóa Nhan bộ ăn quá no rồi, có vẻ muốn bán đứng chúng ta để trừ hậu họa. Hay là chúng ta cho hắn cơ hội? Thiếu gia, tiểu nhân thấy phải chặt đứt đường lui của họ, họ mới theo chúng ta tạo phản, chứ cứ sáng tạo phản, tối về nhà thế này là không được.”
Vân Chiêu mỉm cười không nói, đặt ấm nước lên bếp chuẩn bị pha một ấm trà. Nói về độ hiểm độc, Tiền Thiểu Thiểu hơn y một bậc. Chuyến đi này cũng còn mục đích nữa là bồi dưỡng năng lực chỉ huy cho Tiền Thiểu Thiểu, vì thế y giao hết mọi chuyện cho hắn, y chỉ cần nhắc nhở đúng phương hướng là được.
Về chi tiết, không cần quá quan tâm.
Tiền Thiểu Thiểu không thể mãi theo bên cạnh y làm tiểu thư đồng được. Tới lúc hắn thay mình gánh vác một phương rồi.
Mọi bản quyền liên quan đến nội dung dịch thuật này đều thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.