Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Minh Thiên Hạ - Chương 192:

“Đại nhân, xin băng bó vết thương cho tiểu nhân, tiểu nhân sẽ mất mạng vì mất máu mất thôi…” Hoàng Truyền Phú thấy thiếu niên có vẻ do dự liền vội nói, chỉ cần sống được, dù là một trăm vạn lượng bạc hắn cũng dám hứa: “Ngươi không có một vạn lượng, mà chỗ Thuận Nghĩa vương cũng chẳng thể cho ngươi vay một vạn lượng. Hoàng thị Trương Gia Khẩu nhà ngươi, kể từ khi phụ thân ngươi liên tục bị người ta cướp bóc hai lần, rồi còn bị chặt đầu đem bán lại chính cho nhà ngươi, thì Hoàng gia cơ bản đã hết rồi, ai mà cho ngươi mượn tiền chứ?”

Thanh y thiếu niên miệng nhếch lên ngậm cọng cỏ, môi khẽ cong, như muốn nở nụ cười: “Sao ngươi biết?”

Hoàng Truyền Phú nhất thời quên cả đau đớn: “Hai lần mua lương thực đó đều do ta bán cho nhà ngươi, sao ta lại không biết?”

“Ngươi… Ngươi là người của Vân thị Lam Điền?” Giọng Hoàng Truyền Phú khản đặc.

“Hân hạnh được làm quen, ta là gia chủ Vân thị… Vân Chiêu.” Thiếu niên chắp tay hành lễ, giới thiệu một cách trịnh trọng, cứ như hai người đang ngồi đối diện nhau trong một đại sảnh trang nghiêm.

“Ngươi...!Ngươi cướp của phụ thân ta hai lần, còn đòi nhà ta chuộc lại đầu ông ấy với giá 5000 lượng bạc...!Ngươi, ngươi có còn là người không?”

“Oan uổng quá, không phải ta, ta không làm, ta không hề liên quan. Ta chỉ bán lương thực cho phụ thân ngươi, kiếm chút lời lãi vất vả mà thôi. Chuyện bán đầu người cũng không phải ta làm, mà là một kẻ thua bạc muốn gỡ gạc mà thôi, thật đấy, không liên quan tới ta.”

Hoàng Truyền Phú rít lên: “Ai?”

Vân Chiêu tặc lưỡi: “Tiếc quá, không nói được. Nói ra nhà các ngươi sẽ bị giết cả nhà, vì mẫu thân già và thê nhi của ngươi, thà ngươi không biết còn hơn. Nói thật đấy, nhà ngươi thực sự hết tiền rồi à? Ta muốn bán đầu ngươi một lần, ngươi nghĩ mẫu thân ngươi có chấp nhận giá 5000 lượng bạc không?”

“Súc sinh...” Hoàng Truyền Phú gào lên căm phẫn, lao đầu vào Vân Chiêu đang luyên thuyên nói: “Đây là báo ứng đấy.”

Vân Chiêu dễ dàng giữ đầu hắn bằng một tay, lấy trong lòng ra một cuốn sổ cũ, giọng trở nên lạnh lùng: “Thứ này do người bạn kia của ta lục lọi trên thi thể phụ thân ngươi mà có được. Trời mới biết Hoàng thị các ngươi lại có thói quen “tốt” là giết người rồi ghi chép vào sổ sách.”

“Xem này, từ đời tổ phụ ngươi, cho đến khi phụ thân ngươi bị xé xác, Hoàng thị các ngươi đã giết hơn 2400 người ngoài dòng họ. Vụ mua bán lớn nhất thu được 6420 lượng, nhỏ nhất kiếm được 9 đồng tiền.”

“Người bạn kia của ta vốn chẳng phải loại thích bán đầu người, nhưng từ cuốn sổ của nhà ngươi mà phát hiện ra, không ngờ các ngươi lại lấy muối ướp thi thể thương nhân bị giết hại, mang về bán lại cho thân quyến...!Đáng khinh thật, cái kiểu buôn bán lời lãi thế này, đến người thông minh tuyệt thế như ta cũng không nghĩ ra nổi.”

“Hôm nay nếu lão tử không mang đầu ngươi bán cho mẫu thân ngươi thì có lỗi với những tiểu thương bị các ngươi giết hại quá. Vân thị ở Quan Trung làm cường đạo mấy trăm năm mà vẫn không giàu có bằng hai đời tích cóp của Hoàng thị các ngươi, uổng công gia đình ta mang tiếng cường đạo mấy trăm năm.”

“Giờ thì, mỗi hạt lương thực, mỗi đồng tiền trước kia ngươi đã nuốt vào thế nào, thì bây giờ hãy nôn ra cho lão tử!”

Vân Chiêu đẩy mạnh một cái, Hoàng Truyền Phú ngã lăn ra đất.

Hoàng Truyền Phú như bị những lời của Vân Chiêu rút hết xương sống, đến cả giận dữ cũng không dám: “Cầu xin ngươi, xin ngươi nể mặt chúng ta đều là người trong giới lục lâm, cho ta chết thật nhanh, để thi thể ta ở đây một đêm, sói hoang sẽ giúp ngươi xóa đi dấu vết.”

“Phì.” Vân Chiêu nhổ bọt vào mặt Hoàng Truyền Phú: “Gia gia ta đúng là người trong giới lục lâm, nhưng gia gia không giúp Kiến Nô giết hại đồng bào mình. Dù gia gia cũng ghét quan viên Đại Minh, hoàng đế Đại Minh, nhưng ngươi bảo gia gia giúp Kiến Nô đánh họ, gia gia không ra tay được.”

“Bằng vào cái thứ cẩu tặc cam tâm làm nô tài như ngươi mà dám nhắc tới hảo hán giang hồ trước mặt gia gia à? Mau chảy hết máu đi, nếu không đầu ngươi sẽ không dễ ướp (muối) đâu.”

Hoàng Truyền Phú gào lớn, dùng hết sức bình sinh đạp mạnh đất, lao đầu về phía đầm nước. Đúng lúc ấy, một cái chân thò ra, một cú đá khiến Hoàng Truyền Phú vừa bay lên như một cái túi da liền bay ngược trở lại, ngã xuống bãi cỏ, không nhúc nhích nữa.

Vân Chiêu khó chịu nhìn Vân Dương vẫn cao hơn y cả một cái đầu. Thân hình vạm vỡ, tứ chi cơ bắp rắn chắc, càng lúc càng phát triển theo hướng giống gia súc hơn là con người. Y gắt gỏng: “Ngươi che ta tắm nắng đấy.”

Vân Dương hừ mũi: “Người này vốn là của ta. Hắn thật gian xảo, để một tên thủ hạ mặc quần áo của mình thu hút sự chú ý của bọn ta, sau đó thì chạy mất.”

Đúng lúc này, mặt đất rung chuyển, tiếng vó ngựa dồn dập như sấm vang. Thấp thoáng qua những khe hở giữa hàng cây, từng đội kỵ binh chạy vòng tròn bao vây ốc đảo nhỏ bé, cát bụi mù mịt bay tới tận đầm nước. Vân Chiêu chán nản phủi quần áo, kỳ nghỉ của mình xem ra đã kết thúc rồi: “Thích thì cứ lấy đi.”

“Đầu hắn thực sự bán được 5000 lượng à?” Vân Dương hứng thú dùng chân đá cái xác của Hoàng Truyền Phú.

“Chắc được, bọn chúng rất coi trọng thi thể nguyên vẹn để hồi hương mà.”

“Được, lát để tên Thát Đát kia tới làm chuyện này.”

“Vậy thì mau nhanh lên, lần này phá hỏng đại kế trú điền của Kiến Nô, lại vì mục dân giữ lại bãi cỏ này, có người Mông Cổ nào sẵn lòng theo chúng ta làm mã tặc không?”

“Có, giờ ai ai cũng muốn theo Ba Đặc Nhĩ Mai Lâm đánh bại các vương gia, phân chia đồng cỏ.”

Vân Chiêu hai tay chống đầu gối, đứng dậy nhìn khu vực nửa thảo nguyên nửa sa mạc này: “Chúng ta phải mang lại hạnh phúc cho bách tính thảo nguyên, đây chính là ý nghĩa của việc chúng ta hiện diện ở đây.”

Một màu xanh trải dài vô tận, tạo thành một tấm thảm khổng lồ xanh thẫm. Nơi đây chính là thảo nguyên.

~*~

Hỡi chim hồng nhạn từ phương Nam bay tới… Xin đừng sa xuống Trường Giang nhé. Hãy kể câu chuyện Ba Đặc Nhĩ Mai Lâm nổi dậy, Là vì đất đai của người Mông Cổ chúng ta. Hỡi chim hồng nhạn từ phương Bắc bay tới, Hãy bay thật cao đi nhé. Hãy đem chuyện Ba Đặc Nhĩ Mai Lâm kể cho mọi người, Nổi dậy là vì nhân dân Mông Cổ…

Vân Chiêu ngồi trên lưng ngựa, di chuyển giữa đội ngũ mấy nghìn người, phía sau y là hơn trăm chiếc xe chất đầy chiến lợi phẩm. Y vừa khẽ quất roi, vừa lắc lư theo nhịp, cất tiếng ca thâm tình hát khúc dân ca Mông Cổ, ngữ điệu du dương, dễ nghe, khiến người ta khó lòng quên được.

“Thiếu gia, khúc ca này thật hay, hay là bảo Tốc Lý Đài dùng tiếng Mông Cổ hát lại một lần?” Tiền Thiểu Thiểu vừa nghe Vân Chiêu hát xong liền tiến tới gần, góp ý.

“Ý kiến hay đấy, làm đi.”

“Hay là lại tìm thêm một nhóm cầm sư, bảo Tốc Lý Đài dạy họ hát bài này, sau đó tới những nơi tập trung của người Mông Cổ để hát, nếu được tới cả Đại hội Na Đạt Mộ để hát.”

Vân Chiêu gật gù: “Ừm, không tệ, cứ làm như thế. Tốt nhất kiếm cơ hội để đám vương gia đánh đập những cầm sư hát khúc ca này.”

“Thiếu gia, tiểu nhân thấy cũng nên soạn cho cầm sư một câu chuyện, liên quan tới vương gia ức hiếp bách tính mới hiệu quả.” Tiền Thiểu Thiểu bụng đầy mưu kế xấu xa, không cần suy nghĩ nhiều đã có ngay một câu chuyện: “Ví như có một mục dân cùng khổ nhặt được một con ngựa nhỏ gầy gò mà không ai muốn. Sau đó mục dân hết mực yêu thương, chăm sóc con ngựa gầy yếu ấy, rồi khi lớn lên, không ngờ con ngựa đó trưởng thành thành một thiên lý mã.”

“Khi mục dân đó tham gia Đại hội Na Đạt Mộ, vương gia nhìn trúng con ngựa, vương gia đánh đập mục dân cùng khổ, cướp đoạt con ngựa. Mục dân ngoài đau khổ ra, không biết phải làm gì khác.”

“Thế rồi một ngày, con ngựa đó chạy về, nhưng trên người trúng vô số mũi tên. Nó cố sức gượng tới khi nhìn thấy mục dân rồi mới trút hơi thở cuối cùng. Mục dân liền lấy gân cốt và đuôi của nó làm ra một cây đàn đầu ngựa. Thế là mục dân và ngựa mãi mãi ở bên nhau, mỗi ngày chỉ cần kéo đàn đầu ngựa, con ngựa sẽ phát ra tiếng hí vui sướng.”

“Tên tiểu tử khốn kiếp, nghe ngươi kể ta cũng cảm động.” Cái giọng truyền cảm của Tiền Thiểu Thiểu làm sống mũi Vân Chiêu cay cay: “Quá hay, sửa chút, biến tên vương gia đó càng độc ác, càng ngu xuẩn càng tốt.”

“Tiểu nhân làm ngay.” Tiền Thiểu Thiểu thúc ngựa, con vật liền lao vút đi.

Mọi bản dịch chất lượng từ truyện này đều chỉ có tại truyen.free, mong quý vị độc giả ủng hộ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free