(Đã dịch) Ma Tồn - Chương 68: Quyển 3 - Chương 68
Lệ khí dưới Tru Tiên Đài thấm sâu vào da thịt, dày vò Hoa Lan nhỏ đau đớn khôn cùng.
Vết thương trên cổ vốn đã dần lành lại, giờ đây như bị lệ khí xé toạc, máu nhỏ tí tách.
Hoa Lan nhỏ bị đạo bùa sau lưng đẩy tới, trong tay nàng vẫn nắm Cốt Lan. Hồn phách của Xích Địa nữ tử vẫn còn nằm trong đó. Xem ra Thiên Đế không chỉ muốn nàng hồn phi phách tán, mà ngay cả Xích Đ��a nữ tử ngài cũng không định buông tha ư…
Đạo bùa sau lưng bỗng hóa thành một lực mạnh, đẩy Hoa Lan nhỏ bay vút lên, rồi rơi thẳng xuống Tru Tiên Đài.
Hoa Lan nhỏ cứ ngỡ lòng mình đã chết. Nàng nghĩ mình đã tuyệt vọng đến mức có thể chịu đựng mọi đau đớn do lệ khí mang đến, và có thể bình tĩnh đón nhận cái chết.
Nhưng mà…
Khi lệ khí xâm nhập, khiến mắt nàng bị thương; khi những đớn đau xé toạc da thịt nàng; khi từng hồi xé buốt nghẹt thở giằng co, va đập trong lồng ngực nàng; khi nàng cảm thấy mình chỉ như một con búp bê rách rưới bị ông trời chơi chán, tiện tay ném đi, chẳng ai quan tâm nàng có bị thương không, có đau lòng không, hay liệu nàng có còn sống được nữa không…
Hoa Lan nhỏ bỗng nhiên cảm thấy không thể kìm nén nổi sự tủi nhục…
Nàng đã vùng vẫy bấy lâu nay, đấu trí đấu dũng với Đông Phương Thanh Thương, liều mình trở về Thiên giới vì nàng cứ ngỡ đây là nhà của mình. Nàng muốn tìm chủ nhân, vì nàng cứ ngỡ chủ nhân là người thân của mình. Thì ra…
Đến cuối cùng, tất cả chỉ là do nàng tự mình huyễn hoặc mà thôi…
Lệ khí như xuyên thẳng vào tim Hoa Lan nhỏ, đau đớn cực độ lập tức thấm vào tận xương tủy. Nàng không thể nghiến răng chịu đựng thêm nữa, há miệng, cuối cùng cũng bật khóc thành tiếng.
Thế nhưng đau đớn không vì vậy mà giảm đi, ngược lại còn tiếp tục giày vò cơ thể nàng, dường như muốn nghiền nát nàng thành tro bụi. Nàng không kìm được mà kêu lên thành tiếng: “Đau! Đau quá… Chủ nhân… Chủ nhân…”
Ánh nắng và những cơn mưa ngày trước hiện lên trong đầu nàng, cùng với những lời thì thầm của Ty Mệnh bên tai, tất cả lúc này đều không bằng câu nói của Hạc tiên trước đó: “Cô ấy tự nguyện tới Vạn Thiện Chi Khư…”
Ty Mệnh tự nguyện tới Vạn Thiện Chi Khư.
Chủ nhân sẽ không thể thoát ra nữa. Không có chủ nhân, sẽ chẳng còn ai cứu nàng.
Mọi người đều muốn nàng chết, nhưng nàng đã trải qua biết bao gian nan để liều mình sống tiếp, đâu phải để quay về Thiên giới mà chịu chết!
Thế nhưng ngay lúc này đây, chẳng có ai tới cứu nàng…
Chủ nhân không tới, đại ma đầu cũng…
Đại ma đầu cũng không tới.
Hoa Lan nhỏ ôm lấy mặt. Cơ thể đau đớn tột cùng, nàng thậm chí không còn sức để khóc. Nàng nghĩ, lần này chắc mình chết thật rồi…
Nhưng trong lúc Hoa Lan nhỏ hoàn toàn từ bỏ hy vọng sống sót, bỗng nhiên cánh tay nàng căng cứng, một bàn tay vững vàng tóm chặt lấy tay nàng giữa lúc tuyệt vọng!
Nàng được kéo lên, một cánh tay vững vàng ôm lấy eo nàng, mang theo sức mạnh và hơi ấm quen thuộc. Người đó giữ chặt nàng vào lòng, dùng hơi ấm bao bọc tứ chi, dùng sức mạnh cuồn cuộn xua tan lệ khí trong cơ thể nàng, giúp nàng thoát khỏi đau đớn và mộng mị.
Một kết giới hình thành xung quanh, ngăn lại lệ khí dữ dội bên ngoài, để Hoa Lan nhỏ chìm vào một không gian yên lặng kỳ dị.
Nàng bị thương quá nhiều, chảy máu quá nhiều, toàn thân đã không còn chút sức lực nào. Nếu không nhờ bàn tay trên eo chống đỡ cơ thể, e rằng lúc này nàng đã khuỵu gối xuống rồi.
Hoa Lan nhỏ cố gắng mở mắt, muốn nhìn rõ người đã đến. Nhưng đáng buồn là nàng phát hiện ngay cả đầu mình nàng cũng không thể cử động nổi. Dù đã dốc hết sức lực, nàng chỉ có thể nghe loáng thoáng tiếng nghiến răng của người đó bên tai.
“Món nợ này bổn tọa sẽ từ từ tính với ngươi.”
Đại ma đầu…
Lại là hắn tới cứu nàng.
Rõ ràng hắn mới là người tính kế nàng nhiều nhất, nhưng cuối cùng hắn lại là người cứu nàng nhiều nhất.
Nếu còn có ngày sau, thì nàng sẽ trao cho Đ��ng Phương Thanh Thương cái mạng mà hắn muốn. Dù sao cũng là thứ hắn cứu được, vốn dĩ nên thuộc về hắn.
Đầu Hoa Lan nhỏ rũ xuống vai Đông Phương Thanh Thương. Nàng như một con cún nhỏ bị thương, khàn giọng nức nở trên vai hắn. Mọi nỗi uất ức, bơ vơ và đau đớn khôn tả đều chất chứa trong mấy tiếng nức nở ấy.
Nàng không thể thốt thêm lời nào nữa liền mất đi ý thức.
Đông Phương Thanh Thương đảo đôi mắt màu máu, nhìn thấy đầu Hoa Lan nhỏ rũ xuống, một ngọn lửa giận vô danh bùng lên, mạnh mẽ hơn cả lệ khí dưới Tru Tiên Đài.
Trốn! Giỏi lắm, có bản lĩnh trốn nhưng không có bản lĩnh bảo vệ mình sao?
Đông Phương Thanh Thương không rõ lúc này trong lòng hắn rốt cuộc đang chất chứa cảm xúc gì. Hắn tạm thời đè nén tất cả, xoay tay phải, vận động pháp lực, nhờ kết giới quanh người chống lại lệ khí dưới Tru Tiên Đài đang dâng lên muốn kéo hắn xuống, nhanh chóng bay lên.
Nhưng lệ khí Tru Tiên Đài đã tích lũy vạn năm, há dễ dàng chống đỡ được?
Nếu là bình thường, Đông Phương Thanh Thương có lẽ có thể thoải mái chi��n đấu với lệ khí. Nhưng trước đó hắn đã bị Sóc Phong kiếm đâm trọng thương, việc có thể tỉnh lại trong thời gian ngắn đã là một kỳ tích, chớ nói chi chuyện điều động một lượng lớn pháp lực như vậy.
Chỉ trong thoáng chốc, ngực Đông Phương Thanh Thương đã có hàn khí tràn ra, chỗ vết thương bị kiếm đâm của hắn kết lại băng giá. Đối với một Ma Tôn, đây rõ ràng là chuyện vô cùng khó chịu.
Nhưng vẻ mặt hắn không hề thay đổi, chỉ vô cảm thu nhỏ kết giới quanh người, cuối cùng ngưng tụ một tầng sáng mờ bao quanh Hoa Lan nhỏ. Còn toàn thân hắn thì chìm trong lệ khí, để mặc lệ khí như lưỡi đao rạch nát da thịt mình.
Mùi vị này thật sự khó chịu.
Đông Phương Thanh Thương nhìn Hoa Lan nhỏ trong lòng. Mặt mũi và toàn thân nàng nhuốm máu. Đám thần tiên của Thiên giới này dám ép một tiểu hoa yêu sợ chết, sợ đau phải chịu đựng đau đớn đến mức này ư?
Không ai biết hắn đã phải tốn bao nhiêu công sức mới tạo ra được cơ thể này ư? Không ai biết hắn đã phải tốn bao nhiêu công sức mới nuôi dưỡng tiểu hoa yêu này đến t��n bây giờ ư?
Khi tiểu hoa yêu này suốt ngày đêm âm mưu trốn chạy, khi nàng từng giờ từng khắc đều nghĩ cách tính kế hắn, khi nàng đột nhiên đâm hắn một nhát kiếm. Hắn! Đường đường là Ma Tôn Thượng cổ cũng nén giận không giết nàng. Thế nhưng hiện giờ…
Đám ô hợp của Thiên giới lại dám ra tay với tiểu hoa yêu này?
Lửa giận trong lòng Đông Phương Thanh Thương cơ hồ che lấp cả lệ khí xung quanh. Tay hắn siết chặt lại, một thanh trường kiếm lửa xuất hiện trong lòng bàn tay. Việc dùng pháp lực ngưng tụ trường kiếm hiển nhiên khiến cơ thể Đông Phương Thanh Thương lạnh thêm mấy phần, nhưng lúc này hắn cứ như không hề cảm giác được gì. Tay nắm trường kiếm, đôi mắt đỏ ngập tràn sát khí lạnh lẽo, hắn gầm lên, trường kiếm pháp lực chém thẳng xuống dưới Tru Tiên Đài.
Pháp lực mạnh mẽ tách lệ khí cuồn cuộn bên dưới ra một đường, sức kéo của lệ khí lập tức giảm đi rõ rệt.
Đông Phương Thanh Thương nhân cơ hội thoáng lắc mình, ôm Hoa Lan nhỏ tức tốc nhảy lên. Khi thân hình hắn sừng sững trên Tru Tiên Đài, phía trước đã bị mười vạn Thiên binh thiên tướng bao vây, phía sau là các tiên gia đang đứng.
Xem ra Thiên giới muốn dốc hết toàn lực để đối phó với hắn.
Nhìn thấy Đông Phương Thanh Thương đưa Hoa Lan nhỏ toàn thân đẫm máu nhảy lên khỏi Tru Tiên Đài, chúng tiên xôn xao. Ai nấy đều biết sức mạnh của Ma Tôn cao thâm khó dò, ngay cả Thiên Đế nếu nhảy xuống Tru Tiên Đài này, e rằng cũng khó toàn thân rút lui. Vậy mà Ma Tôn lại có thể đưa được thêm một người lên…
Ban nãy cũng vì dùng pháp lực quá mức, trên mày Đông Phương Thanh Thương lúc này đã kết sương băng trắng, khiến đôi mày hắn trông cũng trắng bạc hệt như mái tóc. Nhưng hắn dường như không màng quan tâm tới tình trạng cơ thể mình. Dù cho lúc này trong miệng hắn thở ra toàn sương trắng, thì khí thế hắn lại chẳng hề thua kém ai.
Mười vạn Thiên binh trong mắt hắn vốn không hề đáng sợ.
Hắn chỉ khẽ cong môi cười, giọng điệu vẫn ngông cuồng như thường ngày: “Có thể theo được bước bổn tọa, Thiên giới luyện binh khá lắm.”
Chiến thần Mạch Khê thân mặc giáp bạc im lặng đứng trước mười vạn Thiên binh. Nghe Đông Phương Thanh Thương nói vậy, Chiến thần Mạch Khê chỉ cười nhạt: “Ma Tôn quá khen.” Vừa dứt lời, trường kiếm màu bạc trên eo ngài rút ra khỏi vỏ, lóe lên hàn quang chói mắt. Sát khí tỏa ra từ quanh người Chiến thần Mạch Khê.
Đông Phương Thanh Thương thấy vậy nhếch môi cười, để lộ hàm răng nanh sắc bén: “Ngươi cũng thú vị lắm. Có điều…” Hắn đảo đôi mắt đỏ, dừng lại trên người Thiên Đế đang đứng sau mười vạn Thiên binh: “Hôm nay bổn tọa không rảnh giằng co với ngươi.”
Trường kiếm lửa chỉ thẳng về phía Thiên Đế: “Ngươi.” Nụ cười trên gương mặt Đông Phương Thanh Thương vụt tắt: “Cho bổn tọa một lý do, tại sao lại đẩy tiểu hoa yêu này xuống Tru Tiên Đài?”
Vừa dứt lời, chúng tiên đều ngẩn người sửng sốt. Không ngờ Ma Tôn lại dám chất vấn Thiên Đế tại sao phải đẩy Hoa Lan nhỏ xuống Tru Tiên Đài?
Trọng điểm hắn quan tâm… hình như không đúng lắm thì phải…
“Kẻ làm trái mệnh trời đương nhiên phải diệt.” Thiên Đế lạnh lùng nói. “Hoa linh cũng vậy, ngươi cũng vậy.”
Lời này khiến Đông Phương Thanh Thương bật cười, nhưng nụ cười đó lại khiến người ta lạnh gáy: “Được lắm, bổn tọa xem thử ngươi diệt bổn tọa thế nào.”
Không nói thêm lời nào, Đông Phương Thanh Thương vung trường kiếm trong tay, một ngọn lửa mang theo sát khí cực mạnh quét thẳng về phía Thiên Đế.
Chiến thần Mạch Khê thấy vậy nhíu mày, giơ trường kiếm trong tay lên cao. Thiên binh phía sau lập tức bày trận, chúng Thiên binh hét vang trời, tập hợp sức mạnh của mình, hình thành một tấm khiên bảo vệ khổng lồ trong không trung, chặn đứng sát khí của Đông Phương Thanh Thương.
Đông Phương Thanh Thương hoàn toàn không để tâm, hắn cười lạnh. Trường kiếm đâm mạnh vào Tru Tiên Đài, ma ấn màu đỏ hiện lên giữa ấn đường của hắn, Tru Tiên Đài lập tức nứt ra vô số đường.
Phát giác được hắn muốn làm gì, chúng tiên đều giật mình, nhưng đã không kịp ngăn cản. Đông Phương Thanh Thương cười nham hiểm tà ác, lập tức rút kiếm ra, Tru Tiên Đài nhanh chóng nứt vỡ, đá hóa thành tro bụi ầm ầm rơi xuống hòa vào lệ khí bên dưới.
Không có Tru Tiên Đài ngăn cản, lệ khí bên dưới lập tức dâng lên. Thêm vào đó, mười vạn Thiên binh có mặt, đấu khí ngập tràn, khiến lệ khí dưới đài đột ngột gia tăng, như một cơn sóng thần dâng lên, ập thẳng về phía chúng tiên Thiên giới.
Chúng tiên nhân hoảng sợ, ai nấy vội vã lấy pháp khí ra chống đỡ lệ khí. Chiến thần Mạch Khê vội chỉ huy Thiên binh đổi trận pháp, nhưng chỉ trong thời gian ngắn, lệ khí đã ngập tràn khắp nơi.
Không ít tiên tử tiên lực yếu kém bị khí tức này giày vò, phát ra tiếng kêu chói tai, nhất thời cảnh tượng trở nên hỗn loạn.
Thiên Đế khẽ biến sắc, đành phải lấy pháp khí ra dùng pháp lực để chặn lại lệ khí dưới Tru Tiên Đài đang dâng lên.
Đông Phương Thanh Thương đứng trong lệ khí nhìn Thiên Đế cười lạnh.
Đôi mắt đỏ tươi của hắn bị lệ khí che lấp càng thêm thần bí, khiến người ta khó lòng đoán được thực lực thật sự của Ma Tôn hiện giờ. Bóng hắn dần dần nhạt nhòa trong màn lệ khí mịt mù ngày càng dày đặc, chỉ có giọng hắn như bóng ma lơ lửng giữa không trung: “Trái mệnh trời? Bổn tọa làm trái mệnh trời rồi đó, ngươi làm gì được ta?”
Bản chuyển ngữ này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free.