Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ma Tồn - Quyển 3 - Chương 69

Dưới Tru tiên đài, lệ khí cuồn cuộn, chư tiên còn đang lo cho thân mình, chẳng ai buồn để mắt đến Đông Phương Thanh Thương nữa. Chỉ trong thoáng chốc, khi thiên binh thiên tướng, Thiên đế và Chiến thần thoát khỏi lệ khí, khí tức của Ma tôn đã biến mất khỏi Thiên giới từ lúc nào không hay.

Hắn đã trốn thoát. Tam giới rộng lớn này có vô vàn khe hở kỳ lạ, không biết Ma tôn sẽ đi đâu. Đến khi Ma tôn hồi phục, e rằng sau này sẽ khó có cơ hội tiêu diệt hắn thêm lần nữa…

Thiên đế nhìn lệ khí vẫn đang bao vây chúng tiên, mày nhíu chặt.

Hoa Lan nhỏ không biết mình đã ngủ bao lâu, nàng chỉ nhớ mình đã nằm mơ. Trong mơ, Ty Mệnh nói với nàng: “Ta không cần ngươi nữa, ngươi và tên xấu xa Đông Phương Thanh Thương cứ tự sinh tự diệt đi.”

Khác với mọi khi, dù chứng kiến chủ nhân lạnh lùng đến vậy, Hoa Lan nhỏ lại không hề khóc. Nàng chỉ ngơ dại đứng yên tại chỗ nhìn Ty Mệnh. Sau khi nghe Ty Mệnh nói xong, nàng đưa mắt dõi theo bóng Ty Mệnh dần khuất xa trong màn đêm.

Nàng cúi đầu nhìn chân mình.

Nàng không đưa tay ra, vì nàng biết, có đưa tay ra cũng không giữ được chủ nhân. Nàng không lên tiếng, vì nàng biết, lên tiếng chỉ khiến mình trở thành một món đồ chơi đã bị chủ nhân chán ghét.

Tuy chỉ là một tiên linh hoa lan bé nhỏ, nhưng nàng vẫn có tự tôn và nhân cách của riêng mình.

Hoa Lan nhỏ đứng một mình trong bóng tối rất lâu, sau đó cảm giác được hơi lạnh thấu xương. Nàng bị cóng đến toàn thân run rẩy, nhưng vẫn cứ đứng đó run, run mãi, cho đến khi tỉnh lại.

Mở mắt ra, Hoa Lan nhỏ nhìn thấy dải ngân hà trải dài bất tận trên cao, từng ngôi sao nhỏ đang lấp lánh. Nàng ngây người nhìn hồi lâu, sau đó giác quan nàng mới dần trở lại. Hoa Lan nhỏ nhận ra mình đang nằm trên một tảng đá cứng đờ và thô ráp. Nàng cảm thấy lạnh, sau đó nghe thấy một hơi thở nặng nề không phải của mình.

Hoa Lan nhỏ nhìn sang bên cạnh, Đông Phương Thanh Thương đang nằm ngay cạnh nàng, một tay vắt ngang bụng nàng. Đầu ngón tay hắn có màu xanh đen bất thường. Mắt nàng theo cánh tay hắn nhìn lên, ngực Đông Phương Thanh Thương phủ một lớp băng lam, đẹp tựa hoa tuyết nhưng lại toát ra hơi lạnh thấu xương. Lúc này, môi hắn đã tái nhợt, không còn chút huyết sắc, trên mặt thậm chí đã bắt đầu kết băng trắng xóa, lông mi và lông mày bị sương tuyết phủ kín, khiến nàng không thể nhìn rõ dung nhan hắn.

Hoa Lan nhỏ đờ người hồi lâu, sau đó những ký ức trong đầu mới chậm rãi hiện về.

Nàng bị đẩy xuống Tru tiên đài, là đại ma đầu đã tới cứu nàng. Nhưng trước đó, nàng lại dùng Sóc Phong kiếm đâm hắn một nhát…

Ánh mắt Hoa Lan nhỏ dừng trên vùng ngực kết đầy băng c��a Đông Phương Thanh Thương.

Vết thương của hắn vẫn chưa khỏi…

Hắn mang theo vết thương đó để cứu nàng ư? Rồi bị trọng thương đến mức không một chút đề phòng mà nằm ngủ ngay bên cạnh nàng…

Hoa Lan nhỏ nhìn thương thế của Đông Phương Thanh Thương. Nàng bỗng nhớ lại, thời Thượng cổ Ma tôn từng bị chư thần tiêu diệt, hắn cũng đã phiêu bạt trong hư vô tăm tối suốt bao năm tháng không rõ. Hắn cũng… nảy sinh chấp niệm, cũng biết sợ cô đơn, và rồi cũng sẽ “chết”.

Bởi vì thường ngày hắn quá mạnh mẽ, khiến người ta dường như quên mất rằng hắn cũng có lúc yếu ớt, cũng có thể bị thương…

Trong lòng Hoa Lan nhỏ bỗng trỗi dậy một cảm xúc khó gọi tên.

Nàng ngây người nhìn Đông Phương Thanh Thương rất lâu. Trong Tam giới này, ngoài hắn ra chắc không ai hi vọng nàng tiếp tục sống nữa.

Nghĩ theo một lẽ nào đó, Đông Phương Thanh Thương chắc là người hi vọng nàng sống lâu nhất. Vì hắn chờ nàng hoàn toàn dung hòa với cơ thể này, trở thành sinh cơ sống cho nó, ít ra cũng chờ đến khi hồn phách nàng… tan biến hoàn toàn trong cơ thể này?

Nghĩ tới điều này, Hoa Lan nhỏ cảm thấy thật mỉa mai.

Vì nàng sống chỉ để làm thuốc cho người khác, thành ra, kẻ đại ma đầu nàng từng muốn trốn chạy lúc ban đầu, lại chính là người duy nhất có thể bảo vệ nàng sống lâu nhất.

Hoa Lan nhỏ ngửa đầu nhìn bầu trời sao, lòng nàng bỗng văng vẳng một câu nói: “Thời vận trong đời thật sự không thể lường trước được.” Nghĩ xong, nàng bỗng phát hiện Ty Mệnh đã từng nói với mình câu này. Hoa Lan nhỏ im lặng cúi đầu. Một lúc lâu sau, nàng cảm thấy bàn tay của Đông Phương Thanh Thương trên eo lạnh buốt đến không thể chịu đựng thêm, bèn ngồi dậy, định gạt tay hắn ra, để đi tìm củi nhóm lửa.

Nàng nghĩ, dẫu không thể khiến Đông Phương Thanh Thương hoàn toàn bình phục, nhưng chút lửa này ít ra cũng có thể giúp hắn dễ chịu hơn phần nào.

Thế nhưng, nàng vừa khẽ cựa mình, bàn tay đặt trên eo nàng bỗng siết chặt.

Đông Phương Thanh Thương không mở mắt, nhưng giọng nói khản đặc của hắn chui vào tai nàng: “Lại muốn trốn à?”

Hơi thở lạnh buốt của hắn phả vào mặt Hoa Lan nhỏ, khiến toàn thân nàng rùng mình, rồi sởn gai ốc. Nàng quay đầu nhìn Đông Phương Thanh Thương. Hắn không mở mắt, nhưng lực đạo ở tay hắn khiến Hoa Lan nhỏ cảm nhận rõ ràng sự khống chế của hắn.

“Ta muốn nhóm lửa.” Hoa Lan nhỏ nói, giọng cũng khản đặc bất ngờ. Ngay cả nàng nghe cũng đờ người. Một lúc sau, nàng hắng giọng, “Ta muốn đi tìm nước uống.”

Đông Phương Thanh Thương im lặng một lúc, nhưng không hề buông tay: “Nơi này tuy là chỗ ẩn mật trong Tam giới, nhưng chưa chắc thiên binh thiên tướng không thể tìm tới. Nếu ngươi có ý định khác, bổn tọa khuyên ngươi nên từ bỏ sớm đi.”

Trải qua chuyện lần này, Hoa Lan nhỏ nào còn có tâm tư gì nữa: “Ta không chạy đâu.” Nàng nói, “Ta sẽ ngoan ngoãn ở bên cạnh ngươi, không đi đâu nữa.”

Vả lại nàng cũng… chẳng còn nơi nào để đi.

Nàng vốn là “thuốc” được Xích Địa nữ tử chế tạo ra. Hiện giờ nàng vì cứu Xích Địa nữ tử, hoàn thành bổn phận của một “vật dẫn”, coi như đã hoàn tất một vòng luân hồi sinh mệnh, có khởi đầu và kết thúc.

Đông Phương Thanh Thương nghe vậy thoáng im lặng. Hắn mở mắt, rũ bỏ làn sương trắng trên hàng mi, đôi mắt màu máu của hắn lặng lẽ nhìn Hoa Lan nhỏ. Sau đó hắn lấy tay ra khỏi eo nàng: “Ngoài ba dặm phía Đông Nam có lẽ có nguồn nước.”

Nói xong, hắn quay người đi, nằm thẳng dưới đất.

Hoa Lan nhỏ chống người đứng dậy, nhưng đi được mấy bước bỗng nhớ ra, trước đó nàng bị đẩy xuống Tru tiên đài, trên người phải chi chít vết thương mới đúng chứ, sao bây giờ… nàng lại chẳng thấy vết thương nào đáng kể?

Nàng quay đầu nhìn Đông Phương Thanh Thương.

Đông Phương Thanh Thương vẫn nhắm mắt, nhưng một lúc lâu không nghe thấy bước chân Hoa Lan nhỏ rời đi, hắn liếc nàng: “Lại sao nữa?”

“Đại ma đầu.” Hoa Lan nhỏ hỏi, “Ngươi trị thương giúp ta rồi à?”

“Nếu không thì sao?” Giọng Đông Phương Thanh Thương thoáng mỉa mai, “Ngươi tưởng cơ thể ngươi mạnh đến mức có thể đi một vòng dưới Tru tiên đài rồi quay về mà không hề hấn gì ư?”

Bàn tay Hoa Lan nhỏ khẽ cử động, nàng cúi đầu nói: “Đại ma đầu, ta biết ngươi tốt với cơ thể này là vì ngươi rất tốt với bản thân ngươi, vì ngươi muốn hoàn thành nguyện vọng của mình. Bởi vậy, tất cả những gì phục vụ cho nguyện vọng của ngươi, ngươi đều bảo vệ chúng kỹ càng.” Giọng nàng rất nhẹ, “Nhưng mỗi lần ngươi hành động như vậy… mỗi lần ngươi đối tốt với cơ thể này đến thế, ta lại ảo tưởng rằng ngươi đang thật sự đối tốt với ta.”

Đông Phương Thanh Thương im lặng.

“Bởi vậy, lần sau ngươi nhắc nhở ta một câu trước được không, để ta đừng có những mong chờ kỳ quái gì đó nữa.” Nàng thấp giọng nói, “Bởi vì mọi mong chờ đều chỉ là ảo ảnh, đó thật sự là một điều vừa đáng sợ vừa đầy tuyệt vọng.”

Hoa Lan nhỏ nói xong liền quay người đi.

Lúc quay về, trong tay nàng nhặt được không ít củi. Nàng nhìn Đông Phương Thanh Thương, phát hiện nền đất chỗ hắn nằm đã kết một lớp sương mỏng.

Uy lực của Sóc Phong kiếm mạnh mẽ đến vậy sao…

Hoa Lan nhỏ sờ cổ mình. Ở đó vẫn còn vết thương nàng dùng Sóc Phong kiếm tự cứa mình, nhưng cơ thể nàng không còn cảm thấy lạnh bao nhiêu nữa. Chắc lại là đại ma đầu rồi… Lúc nàng đâm hắn, lúc nàng tìm cách trốn thoát, hắn đã bóp cổ nàng. Lúc đó nàng tưởng Đông Phương Thanh Thương nổi giận muốn giết nàng, nhưng hiện giờ mới hiểu ra, thì ra lúc đó… hắn đang cứu mạng nàng.

Nếu Sóc Phong kiếm khiến Đông Phương Thanh Thương đến nông nỗi này, vậy một nhát kiếm nàng tự cứa vào mình lúc đó e rằng đã đoạt mạng nàng ngay trên đường về Thiên giới rồi.

Còn gì để nói nữa đây? Mạng sống của nàng, đương nhiên phải thuộc về Đông Phương Thanh Thương.

Hoa Lan nhỏ đặt củi bên cạnh hắn. Nàng loay hoay mãi với mấy thanh củi một lúc lâu mà vẫn không nhóm được lửa.

Tiếng xoẹt xoẹt khiến Đông Phương Thanh Thương bên cạnh nhíu mày. Hắn khẽ hừ mũi, bỗng nhiên trên đống củi Hoa Lan nhỏ dựng lên lập tức bùng lên một ngọn lửa. Sức ấm từ ngọn lửa quả thực có chút tác dụng… Ít ra đối với Hoa Lan nhỏ là vậy.

Nàng ngồi bên đống lửa, ngọn lửa xua đi hàn khí đang lan tỏa từ Đông Phương Thanh Thương, khiến Hoa Lan nhỏ cảm thấy ấm áp hơn hẳn. Hoa Lan nhỏ ôm gối ngây ngẩn nhìn ngọn lửa nhảy nhót. Mấy ngày qua đã xảy ra quá nhiều chuyện, khiến đầu óc nàng không kịp xoay xở, nàng cần từ từ tiêu hóa, từ từ sắp xếp lại.

Lúc nàng tưởng suốt đêm nay mình sẽ im lặng, không ngờ Đông Phương Thanh Thương bên cạnh lại khơi chuyện, vẫn là giọng chê bai, lại hơi có ý mỉa mai: “Chủ nhân ngươi đâu? Lúc ngươi bị đẩy xuống Tru tiên đài, chủ nhân thần thông quảng đại của ngươi cũng ở trong đá tiên nhân kia sao?”

Hoa Lan nhỏ im lặng.

Sự im lặng của nàng khiến Đông Phương Thanh Thương mất kiên nhẫn. Khi mở mắt nhìn Hoa Lan nhỏ, hắn chợt ngây người trước vẻ mặt của nàng.

Ngọn lửa nhảy nhót trong đôi mắt đen của nàng, nhưng dường như chẳng hề chạm tới sâu thẳm đáy mắt. Đôi mắt nàng trống rỗng, vô cảm, đầy hoang mang và lạc lõng.

Đông Phương Thanh Thương nhìn vẻ mặt nàng, như có ai đó đạp một cước vào nơi mềm yếu nhất trong tim hắn, cơn đau đến nỗi hắn cũng không rõ nguyên do. Dù cơn đau lòng lạ lùng, nhưng lý trí hắn vẫn vô cùng tỉnh táo. Giọng hắn từ mỉa mai chuyển sang tức giận: “Hắn thật sự ở trong đám tiên nhân đó? Không giúp ngươi sao?”

Hoa Lan nhỏ ôm gối chặt hơn: “Chủ nhân đã bỏ đi rồi.” Giọng nàng thờ ơ, “Chủ nhân không cần ta nữa.”

Mấy lời đơn giản ấy lại như những cú đạp liên tiếp vào tim hắn.

Đông Phương Thanh Thương luôn tự cho mình là một kẻ đáng ghét, nhưng giờ đây, vị Ty Mệnh tinh quân chưa từng gặp mặt kia trong lòng hắn lại còn đáng ghét hơn cả bản thân hắn gấp bội.

Văn bản này được biên soạn và công bố bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free