(Đã dịch) Ma Tồn - Chương 53: Quyển 2 - Chương 53
Hoa Lan nhỏ tắm xong, nằm trên giường.
Chiếc giường vừa sạch vừa mới, tốt hơn gấp bội so với những ngày ngủ trên đá ngầm ở hoang đảo. Thế nhưng, vừa nghĩ đến nơi này đều do pháp lực của Ma Tôn ngưng tụ mà thành, Hoa Lan nhỏ lại cảm thấy bất an trong lòng.
Dường như nằm trên chiếc giường này chính là nằm ngay dưới tầm mắt của Đông Phương Thanh Thương.
Nhưng nàng quá buồn ngủ, Hoa Lan nhỏ không giằng co được bao lâu thì đã chìm vào giấc ngủ mê màng.
Khi nàng sắp chìm vào mộng mị, Hoa Lan nhỏ cảm thấy Cốt Lan trên tay dường như khẽ châm nhẹ vào mình một cái, nhưng nàng thật sự quá buồn ngủ nên cũng chẳng buồn mở mắt ra nhìn, cứ thế thiếp đi.
Trước khi chìm vào mộng cảnh, lòng nàng bỗng nhiên nảy ra một ý nghĩ kỳ quặc.
Nếu không có gì bất ngờ, chắc nàng sẽ nhìn thấy Xích Địa Nữ Tử nhỉ?
Nhưng tối nay hình như nàng không nhìn thấy Xích Địa Nữ Tử như mình tưởng tượng.
Nàng đang ở trong bóng tối hỗn độn, đôi lúc nghe thấy giọng nói yếu ớt khản đặc của một nữ nhân đang gọi: “A Hạo, A Hạo!” Đôi lúc lại nghe thấy xa xa có người đang nói: “Ta nguyện vứt bỏ thân này, đọa vào luân hồi, vĩnh viễn chịu nỗi khổ phiêu bạt long đong...”
Nhưng đến cuối cùng, tất cả âm thanh đều hóa thành một tiếng thở dài, như có như không khẽ khàng gọi bên tai Hoa Lan nhỏ: “Lan Hoa Tiên Linh, Lan Hoa Tiên Linh...”
Là ai?
Hoa Lan nhỏ nghe suốt buổi tối cũng không biết là ai.
Đến hôm sau mở mắt, trời bên ngoài đã sáng.
Hoa Lan nhỏ nằm trên giường, cảm thấy nhịp tim mình hình như nhanh hơn bình thường vài phần, cơ thể cũng mềm nhũn, rã rời. Trừ mấy ngày đầu mới chui vào cơ thể Tức Nhưỡng, nàng chưa từng cảm thấy như thế này.
Hoa Lan nhỏ đặt tay lên ngực, cảm thấy kỳ lạ, lẽ nào tối qua... hồn nàng thoát xác sao?
Đông Phương Thanh Thương đã tìm lại được pháp lực, nên đã không giữ lời hứa trước đây về việc tìm cho nàng một cơ thể, mà lại giở âm mưu quỷ kế, nhân lúc nàng ngủ say để đẩy hồn nàng ra khỏi thân thể này sao?
Hoa Lan nhỏ nhìn quanh, nhưng không tìm được chút khí tức nào chứng tỏ hắn từng đến.
Nàng khoác áo ra khỏi tẩm điện của mình, vừa khéo nhìn thấy Đông Phương Thanh Thương từ phòng đối diện bước ra.
Trong cung điện đá đen này, hắn để phòng mình đối diện với phòng nàng. Hoa Lan nhỏ không đoán được ý đồ của hắn, nhưng trải qua chuyện cơ thể mệt mỏi sáng nay, ánh mắt nàng nhìn hắn càng thêm hoài nghi.
“Đại ma đầu!” Nàng lớn tiếng quát: “Nói! Tối qua có phải ngươi làm gì ta không?”
Đông Phương Thanh Thương đang nhàn nhã vuốt lại vạt áo, quay đầu nhìn Hoa Lan nhỏ, thấy y phục trên người nàng bừa bộn, tóc tai rối bù, hắn đảo mắt từ trên xuống dưới, sau đó chỉ hừ lạnh một tiếng.
Tuy không thốt lời chê bai, nhưng thái độ đó còn rõ hơn vạn lời muốn nói.
Hoa Lan nhỏ sững sốt trước tiếng hừ lạnh này, nàng hậm hực nói: “Ngươi đừng hòng chối cãi, nếu không tại sao sáng nay ta lại mệt như vậy?”
Nghe vậy, Đông Phương Thanh Thương đảo mắt, giọng điệu vẫn hờ hững, nhưng không còn khinh bỉ như ban nãy: “Mệt lắm à?”
Hoa Lan nhỏ gật đầu: “Đúng vậy, giống như linh hồn bị đẩy ra...” Đông Phương Thanh Thương khẽ liếc mắt, hắn không nói gì, lại nghe Hoa Lan nhỏ nói: “... Có phải lúc ta đang ngủ ngươi lại làm chuyện gì không nên làm không?”
Đông Phương Thanh Thương thu lại cảm xúc, thu luôn ánh mắt: “Giờ ngươi nói chuyện với bổn tọa câu nào cũng mờ ám. Không xấu hổ à?”
Hoa Lan nhỏ ngây người, nghĩ lại... hình như... đúng là vậy.
Nhân lúc nàng đỏ mặt, Đông Phương Thanh Thương đã vuốt vạt áo xong, sải bước ra ngoài điện mặc kệ Hoa Lan nhỏ vẫn còn đuổi theo muốn nói gì đó.
Lúc này là chính Ngọ.
Trư��c vương cung mới xây của Ma Tôn, bá quan của Ma giới đều phụng mệnh đến. Trước khi Ma Tôn xuất hiện, bá quan nhìn Khổng Tước đang bị ghim trên bia đá, vẻ mặt ai nấy đều khó coi, sợ đến toát mồ hôi lạnh.
Phong cách vương cung này khác hẳn Tế điện trước kia, càng khiến bá quan cảm thấy có một áp lực vô hình. Họ ở trước vương cung không khỏi bất giác cẩn trọng từng lời nói, thỉnh thoảng có hai ba người quen gặp nhau mới dám kề tai nhỏ giọng bàn luận đôi câu.
Trên bậc thềm vương cung, Thừa tướng Thương Khuyết của Ma giới đứng đầu hàng bá quan. Theo lý thì ông ta là người đứng đầu bá quan, đứng bên trái cũng là chuyện thường. Nhưng lúc này điều khiến mọi người kinh ngạc là tuy Thương Khuyết đang đứng, nhưng dưới chân ông có một luồng khí đen quấn quanh, sắc mặt tái nhợt, khóe môi còn vương vết máu. Có vài quan viên to gan bước lên nhìn mới phát hiện ra, Thương Khuyết đang trong tình trạng thần trí không rõ.
Ông ta bị luồng khí đen dưới chân cố định ở đó...
Bá quan ngạc nhiên.
Vào lúc này, mọi người bỗng nhiên nghe thấy tiếng “két”, cánh cửa vương điện bật mở, Ma Tôn thân mặc hắc bào lạnh lùng bước ra.
Không ai nghe thấy tiếng mỗi nhịp bước chân hắn, nhưng dường như bước nào cũng khiến mặt đất Ma giới chấn động.
Chư vị bá quan bất giác khuất phục dưới oai lực của Ma Tôn, rần rần quỳ xuống dập đầu bái lạy. Ngay cả Thương Khuyết đang thần trí bất minh cũng bị khí đen kéo quỳ rạp xuống đất.
“Cung nghênh Ma Tôn.”
Bá quan hô lớn.
Tất cả mọi người đều phủ phục dưới đất dập đầu, vậy nên không ai phát hiện sau khi Ma Tôn ra khỏi đại điện, có một bóng người trốn sau cánh cửa điện, thò đầu ra, ánh mắt hiếu kỳ quan sát mọi người đang đứng dưới thềm.
Đông Phương Thanh Thương đương nhiên có thể phát giác ánh mắt sau lưng mình, nhưng hắn không thèm bận tâm để ý. Hắn chỉ nhìn chư vị Ma giới đang khấu bái, cũng không cho họ đứng dậy mà lạnh lùng nói: “Bắt đầu từ hôm nay, toàn bộ Ma tộc đều phải nghe lệnh bổn tọa. Nếu ai không phục thì cứ đứng ra đây.”
Đại điện hoàn toàn im lặng như chốn không người.
Đông Phương Thanh Thương cong môi cười, phô bày vẻ ngông cuồng xấu xa tột độ: “Nếu không có ai không phục, bổn tọa giữ vương quyền của Ma giới là chuyện đương nhiên. Sau này chỉ cần có kẻ mưu đồ bất chính, kết cục sẽ như nghịch tặc này.”
H��n vừa dứt lời, mấy thanh đá nhọn xuyên qua cơ thể Khổng Tước đang ghim trên bia đá bỗng nhiên xoay chuyển. Chúng nhân không dám ngẩng đầu lên nhìn rốt cuộc cảnh tượng đó ghê rợn đến mức nào, nhưng chỉ âm thanh xé thịt và tiếng máu nhỏ tí tách cũng đủ khiến người ta không ngừng tưởng tượng.
Cảnh tượng chết chóc rợn người này không ai dám nhìn, ngay cả tiếng hít thở họ cũng cố thu lại.
Hoa Lan nhỏ trốn sau cửa cũng không nhịn được mà nín thở.
Khi tiếng máu trên người Khổng Tước dần thưa thớt, Ma Tôn mới tiếp tục nói, lời nói của hắn lại càng khiến mọi người không biết đường nào mà lần: “Mấy tháng trước, cùng thoát ra khỏi Tháp Hạo Thiên của Thiên giới với bổn tọa còn có một Đọa Tiên tên Xích Lân, là khải giáp hóa linh mà thành.”
Chúng nhân nghe vậy nhìn nhau, không biết Ma Tôn đại nhân đột nhiên nhắc tới người này làm gì.
“Bắt đầu từ hôm nay, dốc hết sức lực của Ma giới, tìm kiếm tung tích người này trong Tam Giới cho bổn tọa.” Ma Tôn đảo mắt, lập tức một luồng sức mạnh từ không trung đánh thẳng xuống một võ tướng đang quỳ bên dưới.
Võ tướng bị đánh nghiêng sang một bên, nhưng cũng không dám ngẩng đầu nhìn Ma Tôn, chỉ vội vã bò dậy, ngoan ngoãn quỳ lại, thân hình run rẩy như một cái nia.
“Chuyện này sẽ do ngươi phụ trách.”
Ma Tôn tùy tiện nói, giọng điệu không hề che giấu sự thật là hắn chỉ tùy tiện chọn đại một người...
Võ tướng cả kinh, vội vã dập đầu: “Tôn... Tôn thượng... Mạt tướng... Mạt tướng tài hèn đức mỏng, sao dám gánh vác trọng trách lớn lao này! Huống hồ, chức quyền của mạt tướng có hạn, không có quyền điều động binh lực toàn Ma giới! Kính mong Tôn thượng chọn người tài đức hơn...”
“Ngươi muốn có quyền lợi gì, hôm nay bổn tọa sẽ ban cho ngươi quyền lợi đó. Không ai trong Ma tộc được phép cản trở ngươi hành sự.” Đông Phương Thanh Thương nói: “Nhưng ngươi hãy nhớ kĩ, ba ngày sau, nếu ngươi không tìm được người bổn tọa cần đến, bổn tọa sẽ lấy đầu ngươi.”
Võ tướng sợ đến nhũn chân, quỳ rạp dưới đất, mồ hôi vã ra như tắm, đến khi Ma Tôn hỏi: “Có nghe thấy chưa?”
Lúc này võ tướng mới run rẩy đáp: “Dạ, dạ. Mạt tướng tuân... tuân mệnh.”
Ma Tôn vẫy tay: “Đi đi.”
Nói xong hắn phẩy tay áo, quay người trở lại đại điện. Cửa khép lại, bá quan bên ngoài ngây người hồi lâu mới phản ứng được: “Đây... đây là lần đầu tiên Ma Tôn ra oai sao? Kết thúc như vậy đó ư?”
Ra oai vừa đơn giản vừa thô bạo, còn có một nhiệm vụ khó hiểu đến vậy?
So với Ma Tôn thay đổi xoành xoạch, lúc nóng lúc lạnh lúc trước, Ma Tôn bây giờ dường như chỉ thay đổi cách thức phát bệnh mà thôi...
So với hiện giờ, họ thích Ma Tôn hỉ nộ vô thường lúc trước hơn, ít ra không khiến người ta cảm thấy mạng sống lúc nào cũng treo trên sợi tóc như bây giờ.
Trong đại điện, Đông Phương Thanh Thương cất bước về tẩm điện của mình, Hoa Lan nhỏ lẽo đẽo theo sau. Nàng suy nghĩ một hồi, cuối cùng không nghĩ ra cách nào vòng vo nên đành nói thẳng: “Ngươi muốn tìm Xích Lân kia vì hắn có liên quan tới Xích Địa Nữ Tử? Hắn là khải giáp của cô ấy hóa linh thành sao?”
Đông Phương Thanh Thương chẳng thèm nghe nàng nói. Nhưng Hoa Lan nhỏ đã quen bị hắn phớt lờ, vậy là nàng vẫn lẽo đẽo theo bên cạnh hắn mà nói một mình: “Nhưng không đúng, đồ vật của Xích Địa Nữ Tử đều thấm nhuần thần khí, khải giáp hóa linh, tại sao lại biến thành Đọa Tiên chứ? Chắc ngươi nhầm rồi đó.” Nàng nhìn vẻ mặt Đông Phương Thanh Thương rồi lại nói: “Thôi được rồi, ta biết ta đã nhầm. Nhưng tại sao hắn lại ở trong Tháp Hạo Thiên? Tháp Hạo Thiên không phải chỉ nên nhốt những đại ma đầu như ngươi mới đúng sao?”
Bước chân Đông Phương Thanh Thương khựng lại, Hoa Lan nhỏ không dừng kịp, đâm sầm vào lưng hắn.
Hoa Lan nhỏ cũng đã quen với việc va chạm như vậy, nàng lùi lại vài bước như không có chuyện gì, ngẩng đầu lên nhìn, thấy hắn đang dùng đôi đồng tử màu máu nhìn mình.
Hoa Lan nhỏ chớp mắt hỏi: “Sao vậy?”
Hắn nheo mắt: “Ngươi không phát giác được trong mắt bổn tọa có sát khí à?”
“Có chứ.” Hoa Lan nhỏ nói: “Ánh mắt ngươi nhìn ta luôn có sát khí mà.”
Đông Phương Thanh Thương nhướng mày: “Không sợ à?”
“Quen rồi.” Hoa Lan nhỏ nói: “Ngươi nhìn đi, ngay cả Cốt Lan ngươi tặng ta cũng quen rồi, cũng không bày ra tư thế phòng ngự với ngươi nữa, chứng minh ngươi không phải thực sự muốn giết ta.”
Hắn nhìn Hoa Lan nhỏ đưa tay lên, ánh mắt đảo qua Cốt Lan trên tay nàng, đồng tử màu máu tối sầm lại.
Cuối cùng hắn vẫn im lặng quay đầu đi.
Nội dung này được truyen.free chuyển ngữ và bảo hộ bản quyền.