(Đã dịch) Ma Tồn - Chương 54: Quyển 2 - Chương 54
Tuy Đông Phương Thanh Thương nói không làm gì nàng, nhưng mấy đêm nay Hoa Lan nhỏ càng lúc càng mất ngủ.
Không chỉ vì trong mơ, một giọng nữ nhân cứ gọi nàng: “Lan hoa tiên linh, Lan hoa tiên linh...”
Ngay cả khi nằm trên giường, dù tỉnh táo, Hoa Lan nhỏ vẫn nghe thấy một giọng nói nhẹ nhàng văng vẳng bên tai: “Hoa Lan nhỏ...” Giọng nói ấy ngày càng rõ ràng, ngày càng chân thực hơn.
Kỳ dị đến nỗi hệt như chuyện “gặp ma” chủ nhân vẫn kể nàng nghe ngày trước.
Nhưng đây là Ma giới, là vương điện Ma Tôn dùng pháp lực ngưng tụ. Đừng nói là ma quỷ, ngay cả Diêm vương e cũng chẳng dám bén mảng đến cung điện đằng đằng sát khí này.
Đến đêm thứ ba, Hoa Lan nhỏ vừa nhắm mắt là giọng nói ấy lại xuất hiện. Nàng thật sự không thể nhịn được nữa, tức thì vung chăn, định xuống giường tìm Đông Phương Thanh Thương chất vấn. Ban ngày bị hắn khinh thường, chê bai đã đành, đến đêm còn hành hạ không cho nàng yên giấc, rõ ràng là ức hiếp người quá đáng!
Nhưng lúc dùng tay phải vung chăn, Hoa Lan nhỏ bỗng phát hiện tay mình không cử động được nữa!
Nàng muốn mở mắt, song mí mắt nàng như bị một tảng sắt nặng ngàn cân đè chặt, khiến nàng dù vùng vẫy thế nào cũng không thể tỉnh táo được.
Đây... đây lẽ nào là “bóng đè” trong truyền thuyết?
“Đừng đi tìm Đông Phương Thanh Thương.” Giọng nữ ấy lại vang lên trong đầu nàng, không còn gọi tên như những đêm trước, mà thốt ra một câu khác: “Hắn sẽ hại cô...” Giọng nói trầm thấp ấy, nghe chẳng có chút âm tà nào, ngược lại tràn đầy chính khí.
Hoa Lan nhỏ giật mình, thôi không vùng vẫy nữa. Nàng cố kìm nén nỗi sợ đang dâng trào trong lòng, nhỏ giọng hỏi: “Cô... cô là ai? Cô muốn... làm gì ta?”
Nhưng nàng không có được lời đáp.
Dường như hai câu vừa rồi đã hao tốn hết tất cả sức lực của nữ nhân kia. Xung quanh hoàn toàn yên lặng, ngay cả tiếng gọi “Hoa Lan nhỏ” thường ngày cũng không còn.
Tay lỏng ra, Hoa Lan nhỏ bừng mở mắt.
Vẫn là phòng nàng, nàng đang đắp chăn nằm trên giường, xung quanh không có ai cả.
Mượn ánh trăng ngoài cửa sổ hắt vào phòng, Hoa Lan nhỏ nhìn qua tấm rèm, lòng đầy nghi hoặc. Nếu đến giờ nàng vẫn không thể phát giác sự kỳ dị của người trong mộng, vậy thật sự uổng phí những vất vả nàng trải qua khi theo Đông Phương Thanh Thương chạy đôn chạy đáo khắp nơi.
Đó không phải là ảo giác của nàng, mà thật sự có ai đó đang liên lạc với nàng bằng một cách nào đó.
Lời người đó nói “Đông Phương Thanh Thương muốn hại cô” khiến nàng suy đoán, người này chắc chắn không cùng phe với hắn. Vậy mà người đó lại có thể ẩn mình trong cung điện do Ma Tôn dùng pháp lực tạo thành, lẽ nào hắn lại không hay biết?
Hoa Lan nhỏ đưa tay phải lên, nhìn cổ tay mình. Cốt Lan không có phản ứng, chứng tỏ vừa rồi không có sát khí, người trong mộng không muốn hại nàng. Rốt cuộc người đó là ai? Người đó muốn nàng làm gì...
Sáng sớm, Hoa Lan nhỏ uể oải đẩy cửa phòng, định ra ngoài phơi nắng. Nhưng vừa đến cửa chính, nàng đã thấy bóng Đông Phương Thanh Thương đứng chặn ngay lối đi.
Hắn đứng chắp tay, bóng lưng vẫn thẳng tắp như cán bút.
Khi Hoa Lan nhỏ đến gần, nàng nghe thấy tiếng người từ bên ngoài vọng vào. Đó là vị tướng quân Ma Tôn tùy ý chọn cách đây ba ngày về hồi báo. Chẳng cần nghe nội dung, chỉ cần nghe giọng hắn run rẩy đến mức nào là Hoa Lan nhỏ đủ biết, vị tướng quân này đã làm hỏng chuyện Ma Tôn giao phó.
“Ty chức đã tìm được nơi Xích Lân náu thân, khổ nỗi nơi đó có kết giới tự nhiên trời đất hợp thành, ty chức dùng hết mọi cách cũng không thể phá. Bởi vậy... Bởi vậy...”
“Ồ, chỗ đó ở đâu?” Giọng Ma Tôn vẫn hờ hững không hề thấy nổi giận, nhưng càng như vậy càng khiến người ta khó lòng đoán được tâm tư hắn. Chẳng biết lúc nào, nói ra lời gì sẽ khiến Ma Tôn ra tay đoạt mạng.
Tuy nhiên, rốt cuộc cũng không thể chần chừ mãi. Dưới ánh mắt dò xét của Ma Tôn, vị tướng quân đành chậm rãi nói: “Ở... ở phía Tây Nam của Ma giới, trên đồng cỏ.”
“Ồ.” Ma Tôn lên tiếng, tay hắn ngưng tụ pháp lực, thì bất chợt nghe thấy một tiếng hít hơi.
Là Hoa Lan nhỏ phía sau hắn không kìm được mà phát ra tiếng. Không phải vì sát khí quanh người Đông Phương Thanh Thương, mà vì cổ tay nàng bỗng nhói đau. Nàng không nén nổi mà hít một hơi lạnh.
Nàng cúi đầu nhìn xuống mới phát hiện Cốt Lan đã mọc thêm một nhánh, mũi nhọn đâm vào tay nàng lúc đang đi, lần này còn khiến nàng chảy máu.
Hoa Lan nhỏ ôm cổ tay, ngẩng đầu nhìn lên. Bốn mắt giao nhau. Đông Phương Thanh Thương không làm gì cả, thế nhưng trong đầu Hoa Lan nhỏ bỗng vang lên câu nói nàng đã nghe trong mơ: “Hắn muốn hại cô”.
Câu nói này như cứa vào tim, khiến Hoa Lan nhỏ không nén nổi, vội cụp mắt xuống, cắn môi vô thức lùi lại một bước. Nàng lại nhìn Đông Phương Thanh Thương, không dám phát ra thêm tiếng động nào.
Nhìn thấy nỗi sợ Hoa Lan nhỏ gắng sức che giấu trong mắt, trong đầu Đông Phương Thanh Thương bỗng nảy ra một ý nghĩ hoang đường: “Hắn làm nàng sợ rồi”. Hắn thấy ý nghĩ này thật hoang đường, bởi từ thời Thượng cổ đến nay, Ma Tôn chưa bao giờ nghĩ như vậy.
Làm cho người khác sợ hãi chẳng phải là điều hắn vẫn thường làm sao...
Cung kính, sợ hãi – đó mới là thái độ mà mọi người nên dành cho hắn.
Dù Đông Phương Thanh Thương nghĩ vậy, nhưng lúc này hắn không thể không thừa nhận mình chẳng còn tâm trạng giết người nữa. Đông Phương Thanh Thương lại quay đầu đi, giọng điệu lạnh nhạt: “Bổn tọa nhớ trước đó đã nói, nếu không tìm được người thì xách đầu tới đây.”
Thân hình vị tướng quân run lẩy bẩy: “Ty... ty... ty chức vô năng...”
“Đúng là vô năng. Dẫn đường cho bổn tọa, để bổn tọa đi xem thử kết giới trời đất hợp thành kia.”
Vị tướng quân ngây người, thân hình không còn run nữa, nhưng cứ như không hiểu lời Ma Tôn, chỉ khấu đầu dưới đất mãi mà không ngẩng lên.
Đông Phương Thanh Thương nheo mắt: “Xem ra so với dẫn đường thì ngươi thích rơi đầu hơn nhỉ?”
Vị tướng quân vội dập đầu: “Ty chức ngu đần, ty chức ngu đần, ty chức sẽ dẫn đường cho Tôn thượng.���
Đông Phương Thanh Thương gật đầu, bước ra khỏi đại điện. Đi được mấy bước, hắn khựng lại, bỗng quay đầu lại, ánh mắt hờ hững nhìn Hoa Lan nhỏ. Thấy kẽ tay nàng chảy máu, hắn nheo mắt, rồi búng tay.
Hoa Lan nhỏ cảm thấy cổ tay nóng lên. Đông Phương Thanh Thương đã dùng pháp lực trị lành vết thương cho nàng.
Nàng ngơ ngác nhìn hắn, nghe hắn thờ ơ nói: “Ở yên trong điện, đừng chạy lung tung. Không có bổn tọa, người của Ma giới không khách sáo với ngươi đâu.”
Lời... lời này là có ý không đưa nàng theo sao?
Hoa Lan nhỏ sững sờ.
“Đại Dữu sẽ canh chừng trước cửa điện.” Vừa dứt lời, Đại Dữu từ bên cửa thò đầu ra nhìn Hoa Lan nhỏ gật đầu. Nếu có thể biểu cảm, Hoa Lan nhỏ tin chắc nó sẽ cười nịnh nọt...
“Nếu có biến động thì cứ trốn vào phòng bổn tọa là được.”
Trong lúc hắn nói mấy lời này, vị tướng quân bên cạnh thật sự không nén nổi hiếu kỳ, ngẩng đầu lên len lén quan sát Hoa Lan nhỏ. Nhưng còn chưa nhìn rõ mặt nàng đã có một áp lực vô hình đè đầu hắn xuống, ấn đầu hắn trên mặt đất, không cho hắn ngước lên.
Đông Phương Thanh Thương cất bước đi xuống bậc thềm, Hoa Lan nhỏ bất giác đi theo mấy bước.
Tuy thường bị hắn chê bai, tuy dạo này hắn đối với nàng cũng chẳng tốt bao nhiêu, tuy lời cảnh cáo của nữ nhân trong mơ tối qua vẫn còn vang bên tai, nhưng dù sao hắn cũng cứu mạng nàng mấy lần. Đối với Hoa Lan nhỏ, trên người Đông Phương Thanh Thương có một cảm giác dựa dẫm mà nàng không thể diễn tả được, đặc biệt là trong hoàn cảnh bất an, sự dựa dẫm của nàng đối với hắn như kết thêm ấn, không thể nào vứt bỏ.
Nàng cảm thấy tâm trạng của mình như vậy giống như là mắc bệnh, nhưng dù có tâm trạng như vậy, nàng cũng chẳng còn cách nào khác.
“Đại ma đầu...”
Nàng lên tiếng, Đông Phương Thanh Thương liền dừng bước.
“Khi nào... khi nào ngươi về?”
Hắn nhìn ánh mắt bất an của Hoa Lan nhỏ, chỉ nói hai chữ: “Ngày mai.”
Chưa biết lộ trình, chưa biết hoàn cảnh. Nhưng câu trả lời của Đông Phương Thanh Thương lại rất rõ ràng, mạnh mẽ, hơn nữa còn khiến người ta không thể nghi ngờ.
“Vậy... ta ở trong phòng ngươi nhé.”
“Giỏi.” Hắn nói xong liền bỏ đi không hề quay đầu.
Không nghe tiếng cự tuyệt, Hoa Lan nhỏ coi như hắn đồng ý.
Nàng dõi mắt theo bóng hắn đến khi không nhìn thấy nữa, sau đó mới quay về bên cửa, xoa mặt Đại Dữu: “Ngươi canh cửa cẩn thận nhé.”
Đại Dữu ngoan ngoãn cọ vào lòng bàn tay Hoa Lan nhỏ.
Đêm đó, Hoa Lan nhỏ quả nhiên ở trong phòng Đông Phương Thanh Thương.
Phòng hắn rất sạch sẽ, có điều trên kệ sách vẫn bày vài cuốn thư quyển cũ kỹ. Hoa Lan nhỏ đến xem thử mới phát hiện những chữ trên đó nàng đọc không hiểu. Tuy nhiên, nàng vẫn biết đây chắc chắn là thư quyển Thượng cổ, vì trong phòng Ty Mệnh cũng có mấy quyển tương tự.
Đại ma đầu đọc những thứ này là vì... nhớ chuyện xưa?
Hoa Lan nhỏ chui lên giường Ma Tôn, không khách sáo cuộn chăn ngủ. Dù sao cơ thể Đông Phương Thanh Thương nàng cũng từng chiếm giữ, những thứ khác còn ngại ngùng gì nữa chứ...
Đêm đó, dù ở trong phòng Ma Tôn nhưng Hoa Lan nhỏ vẫn nằm mơ. Trong mơ không chỉ có giọng nói nữ nhân xuất hiện mà còn lờ mờ có khuôn mặt người đó. Người đó nói: “Hoa Lan nhỏ, cô phải rời khỏi cơ thể này.”
Giống như lúc trước, lặp đi lặp lại chỉ một câu này.
Hôm sau lúc Hoa Lan nhỏ thức dậy lại cảm thấy tim mình đập nhanh. Nàng mặc y phục đi tới đại điện, phát hiện Đông Phương Thanh Thương đã quay về.
Hơn nữa, lúc này, quỳ trước vương tọa của hắn còn có một nam nhân áo đỏ. Hoa Lan nhỏ nhớ ra người này, đây chính là Xích Lân – nam nhân họ từng gặp trong tháp Hạo Thiên.
Đông Phương Thanh Thương thật sự chỉ dùng một ngày đã bắt được người về.
Độc giả có thể tìm thấy bản dịch hoàn chỉnh này tại truyen.free, nơi giữ bản quyền duy nhất.