(Đã dịch) Ma Tồn - Chương 52: Quyển 2 - Chương 52
Hoa Lan nhỏ vẫn còn ngây người, Đông Phương Thanh Thương chỉ cần trở tay là có thể đưa họ thoát khỏi nơi đó sao?
Nàng nhìn quanh, phát hiện họ đang đứng trong một cái hố lớn, có lẽ cái hố này là vết tích lúc hắn đưa họ thoát thân.
Hoa Lan nhỏ bất giác nhẹ giọng hỏi: “Đại ma đầu, đây là đâu vậy?”
“Chúng ta từ đâu vào thì từ đó ra thôi.” Nói xong, Đông Phương Thanh Thương cất bước, dưới chân hắn là mảnh kính vụn, mặt gương đã không còn, chỉ còn lại vành kính bên ngoài.
Hắn chẳng thèm liếc nhìn vành kính một lần, ôm eo Hoa Lan nhỏ kéo nàng nhảy lên khỏi hố.
Quả nhiên như Đông Phương Thanh Thương nói, họ vẫn còn ở Ma giới, trên con đường bị hắn phá hủy gần hết, xa xa là Tế điện và kim thân mà hắn đã lật đổ trước đó.
Phía trước Hoa Lan nhỏ và Đông Phương Thanh Thương không xa, những sát thủ đang trói Đại Dữu bằng dây thừng, buộc chặt nó dưới đất.
Đuôi Đại Dữu không ngừng vùng vẫy, như đang giãy giụa lần cuối. Nghe thấy động tĩnh bên này, nó bèn quay phắt đầu lại. Khi nhìn thấy Ma Tôn, cái đuôi lớn vẫn đang vẫy vùng của nó lập tức đập lên đập xuống, giống như đang nói: “Cứu tôi...”
Hoa Lan nhỏ thấy Đại Dữu như vậy, thầm nghĩ, rắn khổng lồ của Ma giới một khi sợ hãi cũng chẳng khác gì nàng...
Nhưng ngoài Hoa Lan nhỏ thì không ai chú ý tới Đại Dữu nữa.
Tất cả sát thủ của Ma giới trên đường đều ngơ ngác nhìn về phía họ, toàn bộ ánh mắt tập trung vào Ma Tôn.
Khổng Tước ngã ngồi vật vờ bên đó, Thừa tướng Thương Khuyết đứng cạnh Khổng Tước, họ nhìn Ma Tôn, vẻ mặt đều không giấu nổi sợ hãi.
Khổng Tước lạc giọng nói: “Không thể nào... Sao hắn có thể...”
“Hừ.” Đông Phương Thanh Thương cười lạnh, vẻ mặt như Tà thần...
Hay phải nói hiện giờ hắn chính là Tà thần.
“Hậu bối to gan, lại dám khiến bổn tọa phải kinh ngạc hơn cả tiền nhân của Ma giới.”
Lúc này, vết thương do trường kiếm lửa của Ma Tôn đâm trên bụng Khổng Tước vẫn còn đang cháy, gã một tay ôm vết thương, tựa như đang gắng gượng cầm máu. Gã nghiến răng, đưa tay ra phía sau, ngụ ý muốn Thương Khuyết dìu mình đứng lên.
Nhưng nào ngờ, Thương Khuyết còn chưa kịp hành động, Đông Phương Thanh Thương đã lắc người, chớp mắt đã đáp xuống trước mặt Khổng Tước. Không ai nhìn rõ hắn ra tay thế nào, chỉ tích tắc, Thương Khuyết đã bị một lực đạo cực lớn đẩy văng ra xa, ngã thẳng lên bức tường bên kia đường, xuyên qua tường, rơi thẳng vào căn nhà gạch đá ngổn ngang, khí tức hoàn toàn biến mất. Còn Khổng Tước thì bị Ma Tôn bóp cổ xách lên.
Lòng bàn tay Đông Phương Thanh Thương cháy lên một ngọn lửa.
Gương mặt yêu mị của Khổng Tước tái nhợt, đầy vẻ đau đớn.
“Ngươi dám to gan tính kế bổn tọa, đã bao giờ nghĩ đến hậu quả chưa?”
Khổng Tước đã không còn hơi sức trả lời. Nhưng Hoa Lan nhỏ sau lưng Đông Phương Thanh Thương thầm giật mình, nghiêm túc tính toán lại, hình như nàng cũng tính kế hắn không ít lần đâu...
Hiện giờ Đông Phương Thanh Thương đã thu lại oán linh và những dục vọng hỗn tạp vào cơ thể, yêu hận tình thù trong hắn chắc chắn sẽ càng mãnh liệt hơn. Tuy trước đó hắn không có ý định tính nợ cũ với nàng, nhưng biết đâu bây giờ thì sao?
Nàng đang mang cơ thể đất sét hắn cần, không có gì phải lo lắng, nhưng sau này...
Hoa Lan nhỏ bóp cằm suy tư, có nên nhân cơ hội này lấy lòng hắn không... Biết đâu nếu khiến hắn vui, sau này sẽ không tính nợ cũ với nàng nữa.
Trong lúc Hoa Lan nhỏ còn đang thầm suy ngẫm, Khổng Tước bên kia giãy giụa trong tay Ma Tôn nói: “Bọn ta hồi sinh Tôn thượng... không phải... để Tôn thượng... chìm đắm trong chuyện Thượng cổ...”
“Bổn tọa hành sự thế nào cần gì kẻ khác phải xen vào.” Ánh mắt màu máu của Đông Phương Thanh Thương bừng bừng sát khí, nụ cười trên môi vừa mỉa mai vừa ngông cuồng: “Nếu ngươi không phục thì đến chiến với bổn tọa.”
Vừa dứt lời, hắn vung tay vứt Khổng Tước ra.
Ở cuối con đường, trên bậc thang trước Tế điện bỗng nhiên từ dưới đất mọc lên một tấm bia dài màu đen, chĩa thẳng lên trời như một thanh kiếm.
Thân hình Khổng Tước như một mũi tên, bị ném mạnh lên trên tấm bia đá màu đen đó. Khi cơ thể gã gần chạm vào bia, trên bia bỗng nhiên nhô ra mấy thanh gai nhọn, đâm xuyên qua cơ thể Khổng Tước, treo gã lên trên.
Máu tươi nhỏ tí tách, nhanh chóng chảy thành một ấn ký máu trên tấm bia màu đen.
Khổng Tước cúi đầu, không biết đã chết hay chỉ là ngất đi.
Hoa Lan nhỏ còn đang kinh ngạc nhìn, Đông Phương Thanh Thương đã bước lên phía trước. Hắn ngẩng đầu nói, giọng không lớn, nhưng lại truyền tới mọi ngóc ngách của Ma giới: “Bổn tọa đã quay lại thế gian, vương quyền của Ma giới chính là thuộc về bổn tọa, nếu có ai bất mãn, giết.”
Mọi thứ im lặng như tờ.
Không một ai dám cử động.
Khi ánh mắt của Ma Tôn lướt qua, áp lực trong không khí nặng dần khiến tất cả mọi người đều phải khụy gối, đồng loạt phủ phục dưới đất.
Dây thừng trói Đại Dữu tựa như bị lưỡi đao trong không trung cắt đứt, phát ra tiếng “phựt” rồi đứt lìa. Nhưng Đại Dữu không đứng thẳng mà cũng phủ phục dưới đất như những người khác, cúi đầu khấu bái vị vua của mình.
Ma Tôn bước tới phía trước, mỗi bước đi của hắn đều khiến vùng đất Tế điện Ma giới xa xa rung chuyển.
Những khối đá nhọn dưới đất mọc lên, giống như tấm bia màu đen lúc nãy, từng thanh từng thanh vươn thẳng lên, hất tung gạch đá của Tế điện đổ nát, lật lại kim thân Ma Tôn đã đổ nát trước đó. Từng khối đá cứng màu đen ghép lại, tạo thành một cung điện màu đen trên vùng đất Tế điện cũ.
Hoa Lan nhỏ kinh ngạc đến đờ người.
Nếu nàng đoán không lầm, những kh���i đá đen đó chắc chắn là do pháp lực của Đông Phương Thanh Thương ngưng tụ thành...
Dùng pháp lực tạo thành một vương cung, những chuyện Ma Tôn làm thật sự... hoàn toàn không nằm trong phạm vi tưởng tượng của người bình thường!
Ma Tôn huơ tay, kim thân bị hất đổ bên cạnh hóa thành bột vụn, bay lả tả trên mặt đất. Hắn hờ hững nói: “Bổn tọa chẳng thèm trở thành tín ngưỡng của các ngươi, bổn tọa chỉ cần các ngươi thần phục tuyệt đối.”
Cả Ma giới dường như đều im lặng như tờ.
Hắn bước lên bụi đất, tiến về phía trước.
Hoa Lan nhỏ nhìn mái tóc bạc và vạt áo phấp phới của hắn, ngây người hồi lâu mới nhớ ra mình cũng nên biết điều mà đi theo sau hắn. Nhưng có lẽ áp lực vừa rồi quá lớn, cũng có lẽ trong lòng nàng đang suy tính chuyện gì đó khác.
Trong lúc vội vàng, nàng chân trái vướng vào chân phải ngã “bịch” xuống đất.
Hoa Lan nhỏ nhìn mặt đất một lúc, đang định đứng dậy nhưng bất ngờ phát hiện, chân mình đang nhũn ra...
... là vì bị hành động vừa rồi của Ma Tôn... dọa đến nhũn chân...
Nàng cựa quậy muốn đứng dậy, bỗng nhiên một bóng đen đi tới trước mặt nàng. Hoa Lan nhỏ ngây người, ngẩng đầu nhìn lên nhìn thấy Ma Tôn nghiêm mặt, im lặng quay người lại.
“Sao... sao vậy?” Hoa Lan nhỏ ngơ ngác hỏi.
Hắn không đáp, nhưng lại chìa tay về phía nàng.
Hoa Lan nhỏ sửng sốt.
Đông Phương Thanh Thương nhướng mày: “Không muốn đứng dậy à?”
Hoa Lan nhỏ vội lắc đầu: “Không, không, muốn chứ!” Nàng đưa tay ra, thấp thỏm đặt tay vào lòng bàn tay hắn. Lòng bàn tay nóng lên, hắn kéo nàng dậy.
Thấy Hoa Lan nhỏ đã đứng dậy được, Ma Tôn định phất tay bỏ đi, nhưng vừa buông tay, nàng lại loạng choạng, vì thế hắn không buông tay ra nữa.
Hắn cúi đầu nhìn Hoa Lan nhỏ đang không muốn thừa nhận rằng mình sợ đến nhũn chân, khẽ hít một hơi, cuối cùng đành túm chặt tay nàng kéo đi về phía trước.
Đi đến bên cạnh Đại Dữu, Ma xà thò mặt ra phía Ma Tôn, nhưng hắn đi thẳng không thèm liếc nhìn nó.
Hoa Lan nhỏ lại mềm lòng. Trước khi bị Đông Phương Thanh Thương kéo đi, nàng tranh thủ xoa đầu Đại Dữu, không kịp nói lời an ủi, nhưng chừng ấy dường như đã đủ khiến nó vui lắm rồi, đuôi nó ngoe nguẩy trái phải, mãn nguyện bò phục dưới đất.
Lúc ngang qua bên cạnh các sát thủ, Đông Phương Thanh Thương dừng lại, lên tiếng ra lệnh. Dù đang kéo theo một hoa linh loạng choạng, giọng điệu hắn cũng chẳng dịu đi chút nào: “Giờ Ngọ ngày mai, bá quan Ma giới khấu đầu trước điện của bổn tọa.”
Lạnh lùng ra lệnh xong, hắn kéo Hoa Lan nhỏ bước vào vương điện mình vừa xây.
Đến khi bóng Ma Tôn biến mất, Đại Dữu ngẩng đầu lên trước tiên, nhìn các sát thủ rồi mới ngoe nguẩy đi về phía vương điện.
Đại Dữu đi rồi, các sát thủ trên mặt đất mới dám cử động. Ai nấy nhìn nhau trao đổi một hồi, cuối cùng tản đi bốn phía.
Tin tức truyền khắp Ma giới.
Đêm nay, Ma Tôn quay lại Ma giới, vừa thoát khỏi nguy khốn đã lập tức xử trí hai kẻ đứng đầu Ma giới. Thủ đoạn cứng rắn của Ma Tôn khiến tất cả mọi người trong Ma giới đều hoảng hốt khiếp sợ.
Cũng vào đêm này, Hoa Lan nhỏ ở trong cung điện do Đông Phương Thanh Thương tự tay xây dựng cũng hoảng hốt khiếp sợ.
Vì trong vương điện đâu đâu cũng tràn ngập pháp lực của Ma Tôn, nơi nào Ma Tôn cũng có thể nhìn thấy, Hoa Lan nhỏ lâm vào cảnh khốn khó vô vàn.
Đến đêm, nàng tất tả chạy đến tìm Đông Phương Thanh Thương nói: “Ta muốn tắm.”
Đông Phương Thanh Thương lúc này không biết tìm đâu ra được mấy quyển sách, đang chong đèn đọc. Nghe nàng nói vậy, hắn nhướng mày nhìn nàng: “Cố ý tới nói với bổn tọa lời này, ngươi muốn bổn tọa tắm cùng ngươi à?”
Hoa Lan nhỏ đỏ mặt, sau đó thẹn quá hóa giận: “Ta không thể tắm trong điện của ngươi được!”
Ánh mắt hắn lại quay lại nhìn trang sách, thờ ơ nói: “Có nhà tắm.”
“Ta biết.”
“Biết thì đi đi.”
Hoa Lan nhỏ nghiến răng: “Ngươi cố ý! Chỗ nào ngươi cũng có thể nhìn thấy hết, làm sao ta tắm?”
Đông Phương Thanh Thương liếc nàng, dùng chính lời Hoa Lan nhỏ đã nói với hắn từ rất lâu trước đó để trả lại nàng: “Trên người ngươi còn chỗ nào bổn tọa chưa nhìn thấy đâu.”
“...”
“Bổn tọa không có hứng thú với ngươi.”
Biết mình không thể đấu khẩu thắng được Ma Tôn đ��i nhân, Hoa Lan nhỏ nghiến răng, hậm hực bỏ đi. Cuối cùng... nàng vẫn tắm.
Mặc quần áo tắm...
Toàn bộ bản dịch này được giữ bản quyền bởi truyen.free.