Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ma Chủng - (Bản Dịch) - Chương 9: Chapter 9: Tu hành (1)

Mắt thấy Hồ trưởng lão sắp thượng cẳng chân hạ cẳng tay, Hứa Tử Du vội lên tiếng phân bua. Dĩ nhiên, nói thì nói, ăn đòn vẫn cứ là ăn đòn. Hồ trưởng lão đánh một trận đã tay rồi ném túi dụng cụ cho hắn, ngoắc tay gọi đi theo, vừa đi vừa nói cho tiết kiệm thời gian.

Hôm nay thanh thế đột phá không lớn, mật độ linh khí trong Tụ Linh Sơn không đến nỗi hỗn loạn nên quá trình sửa chữa sẽ nhanh hơn mọi khi. Thong dong một lúc cũng ổn.

Hồ trưởng lão sắp xếp dữ kiện trong đầu mình một lúc mới lên tiếng:

“Trông ngươi lúc thì sáng dạ, khi lại ngu si, lão phu thực sự không hiểu nổi làm sao ngươi có thể sống tới giờ nữa.”

Hứa Tử Du gãi đầu đáp lại:

“Đều nhờ ơn phúc của trưởng lão cả. Ngài không cưu mang đệ tử đến Tụ Linh Sơn thì có lẽ đệ tử đã bị mấy người khác hãm hại chiếm đoạt tài nguyên rồi.”

“Miệng mồm bôi dầu hay sao mà nghe lọt tai thế.” Hồ trưởng lão bật cười có chút cao hứng:

“Ngươi chỗ biết chỗ không, kiến thức lại không hoàn chỉnh nên lão phu sẽ quay lại từ đầu. Trước tiên, nói lão phu nghe, tu hành có bao nhiêu cảnh giới?”

Câu đầu tiên không khó lắm, bởi nó thuộc về thường thức. Bất kỳ tu hành giả nào cũng biết.

Hắn đáp:

“Bẩm trưởng lão, tu hành bắt đầu từ Tọa Tâm cảm nhận thế giới xung quanh, Định Pháp tu tập công pháp, Tiềm Hư vượt qua ranh giới con người, Trúc Dịch đạp lên tiên lộ, Kim Đan bay lượn cửu thiên, Nguyên Thần thoát phàm hóa tiên và Vong Huyền đồng nguyên thiên địa.”

Hồ trưởng lão nhìn lại hắn:

“… Thời này người ta dạy dài dòng thế à?”

“Đệ tử chỉ thuật lại lời chấp sự dẫn đạo thôi ạ.” Hứa Tử Du cười cười đáp lại.

Hồ trưởng lão ngẫm một chút rồi gật gù.

“Câu trả lời không sai, tu hành đại khái chia ra những đại cảnh giới như thế. Trừ bỏ Tọa Tâm ban đầu ai cũng có thể đạt được thông qua cảm ngộ thì những cảnh giới sau đều có cách nhận diện. Trong trường hợp của Định Pháp, đấy là hư khí. Chúng ta tu tập ma công, diễn sinh hư khí thành ma khí. Ma khí hiện, Tiềm Hư ngay trước mắt.”

Hứa Tử Du dường như đã hiểu:

“Vậy là Ma tam thiếu gia có thể đạt đến Tiềm Hư cảnh, còn vị sư huynh đột phá hôm nay chưa chắc đã có thể lên cảnh giới đó. Ý trưởng lão là vậy ạ?”

“Không sai, tam thiếu gia có tiềm lực Tiềm Hư, thiên phú và biểu hiện đều ủng hộ tương lai đến cảnh giới đó. Lão phu đến chết e rằng cũng chỉ ở mỗi Tiềm Hư, xưng hai tiếng ‘đạo hữu’ với tam thiếu gia nhiều khi vẫn còn bất kính.” Hồ trưởng lão hài lòng gật đầu.

Đạt đến Tiềm Hư cảnh chắc chắn có ma khí nhưng có ma khí chưa chắc đã là Tiềm Hư cảnh, mà nó đại biểu tích súc linh khí đủ mạnh, cơ thể đã sớm trúc cơ thành công, chỉ cần đợi thời cơ thích hợp là có thể đột phá ngay và luôn, bước vào cảnh giới vượt trội giống loài.

Ma tam thiếu là con cháu nhà họ Ma, từ nhỏ đã được ăn tiên đan diệu dược. Trong khi đồng niên còn đang bập bẹ tập nói và mày mò những bước đi đầu tiên, hắn đã sớm tiếp xúc với tu hành. Có trưởng bối chỉ điểm và ngày đêm đốc thúc, đạt thành tựu sớm cũng là chuyện bình thường.

Trong mắt Hứa Tử Du, Ma tam thiếu đã rất tài giỏi nhưng hắn nghe nói thiên phú của đối phương vẫn còn thua hai vị huynh trưởng. Nghe thôi đã thấy rợn hết cả người.

Nói đến cảnh giới, Hứa Tử Du lại thấy tò mò.

“Trưởng lão, ngài từng vào nội môn chưa?”

Hồ trưởng lão đột nhiên dừng chân:

“Nội môn không phải chỗ cho những kẻ tầm thường.” Lão đảo mắt về hắn:

“Tiểu Hứa, nói lão phu nghe, quy mô của Ngự Ma Tông ta thế nào?”

Đôi mắt lão chợt lóe lên một tia tinh quang.

Hứa Tử Du không dám chần chừ, hắn đáp:

“Bẩm trưởng lão, mặc dù Ngự Ma Tông ta ít nhân số nhất trong tam đại ma đạo nhưng thế lực chưa bao giờ xếp chót, tại Ma Uyên là bá chủ một phương.”

Hồ trưởng lão nhếch mép:

“Phải, Ngự Ma Tông ta chưa bao giờ xếp chót, nhưng cũng chưa bao giờ đứng đầu. Nhưng vị thế như vậy là đủ để các thế lực khác không dám xem thường. Nhân số ít thì sao chứ, chỉ cần một người đủ mạnh, quyền khuynh thiên hạ thì dù các thế lực khác có nhiều đại tu hành giả tới đâu cũng không dám mạo phạm.”

Lão chỉ tay về phương bắc, tiếp tục nói:

“Tiểu Hứa, nội môn của tông ta ở hướng đấy. Nhưng lão phu không thể nói cho ngươi biết cụ thể, bởi lão phu không xứng.”

“… Ý trưởng lão là sao?” Hứa Tử Du nuốt một ngụm nước bọt.

Tiết trời trên Tụ Linh Sơn chợt lạnh hơn, màn đêm dần kéo về. Mật độ linh khí bắt đầu gia tăng, nhưng độc tính tỏa ra từ Ma Uyên cũng không kém cạnh.

“Lão phu chưa từng là đệ tử nội môn. Lần vào nội môn duy nhất của lão phu là nhận chức trưởng lão từ Chấp Sự Đường, từ đó đến nay đã hơn năm mươi năm rồi.”

Hứa Tử Du sững người:

“Tiềm Hư… cũng chưa thể vào nội môn sao?”

“Tiềm Hư mạnh lắm à?” Hồ trưởng lão cười khẩy.

Hứa Tử Du hơi rụt rè, song cũng gật đầu. Với Định Pháp cảnh như hắn, Tiềm Hư vẫn là một cảnh giới quá xa. Không cần biết những cảnh giới bên trên mạnh mẽ thế nào, nhìn riêng vào bổng lộc chênh lệch giữa chấp sự với đệ tử thôi cũng đã choáng, nói gì tới trưởng lão.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free