Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ma Chủng - (Bản Dịch) - Chương 10: Chapter 10: Tu hành (2)

Hồ trưởng lão không trách sự thiển cận của Hứa Tử Du. Hắn chưa trải đời, tự nhiên không hiểu sự khắc nghiệt của thế giới tu hành. Đấy không phải nơi dành cho kẻ đơn thuần như hắn.

“Tại nội môn, thấp nhất là Tiềm Hư, thậm chí Tiềm Hư không cẩn thận cũng chết không đối chứng. Cạnh tranh trong nội môn khốc liệt hơn ngoại môn này nhiều, thủ đoạn cũng tàn độc đến mức ngươi không thể nào tưởng tượng nổi.” Lão chỉ vào ngực Hứa Tử Du:

“Muốn vào nội môn, cảnh giới không thôi chưa đủ, quan trọng nhất là đảm phách.”

Hứa Tử Du bất giác sờ tay lên ngực.

“… Trưởng lão không có đảm phách ạ?”

Hồ trưởng lão vừa đi hai bước đã phải quay lại, cười niềm nở.

Hứa Tử Du:

“…” Thôi bỏ mẹ rồi.

“Lão phu đạt tới Tiềm Hư khi đã ngoài năm mươi. Giai đoạn tu luyện hoàng kim đã sớm qua, có vào nội môn cũng không tăng tiến được thêm bao nhiêu. Thay vào đó, đóng đô tại ngoại môn làm một trưởng lão vừa an nhàn vừa tự do hơn.” Hồ trưởng lão giải thích.

Hứa Tử Du vừa đi vừa nghe, thỉnh thoảng chỉ thêm vài tiếng cảm thán chứ không liều mạng nói lời vô tri. Cái đầu sưng vù của hắn vẫn còn đau nhức sau trận đòn ban nãy. Hồ trưởng lão không thèm nương tay một chút nào, lớn tuổi động khẩu, ai lại động thủ thế không biết.

“Nội môn hung hiểm, không có thực lực tốt nhất không nên vào, chỉ tổ t·ự s·át.”

Hồ trưởng lão xua tay:

“Thiên phú của ngươi không tệ, nửa năm qua tu hành cũng xem như có chút thành tựu, coi như đặt tại ngoại môn cũng thuộc lứa tru·ng t·hượng. Ngươi thực sự không cân nhắc đến việc bẩm báo lại Chấp Sự Đường?”

Hứa Tử Du gãi má:

“Trưởng lão, đệ tử từng nói lý do cho ngài nghe rồi mà.”

“Tu hành càng cao, tài nguyên tiêu hao càng nhiều. Tụ Linh Sơn không thiếu linh khí cho ngươi, nhưng hạc là hạc, không thể hạ mình ngang với gà.”

Hồ trưởng lão lắc đầu:

“Lão phu thấy ngươi đã viên mãn Nhập Môn Ma Công, cảnh giới giờ này có lẽ cũng đạt đỉnh sơ cảnh rồi đi. Vừa hay hôm nay là ngày Sương Giáng, lão phu sẽ hộ pháp giúp ngươi, tranh thủ mà đột phá.”

Nghe vậy, Hứa Tử Du liền sững người. Hắn mấp máy bờ môi:

“Trưởng lão, không cần…”

“Nửa năm qua Chấp Sự Đường còn không tìm nổi một tên tạp dịch nào ra hồn cho lão phu nên Tụ Linh Sơn vẫn cần ngươi săn sóc thêm một quãng thời gian.” Hồ trưởng lão bảo.

Hứa Tử Du lập tức quỳ xuống, khom mình hành lễ:

“Đa tạ trưởng lão.”

“Thời điểm Sương Giáng tốt nhất còn chưa tới, ngươi đi sửa chữa Tụ Linh Trận trước để ổn định linh khí, sau đột phá cũng không muộn.” Hồ trưởng lão lấy Uyên Độc Đan cho hắn:

“Trước khi đột phá nhớ phục dụng. Đột phá cần lượng linh khí thuần túy, nhiễm độc tính của Ma Uyên chỉ tổ khiến căn cơ ngươi bất ổn.”

Hứa Tử Du nhìn lão bằng đôi mắt long lanh, dường như đã chuẩn bị sẵn một bài văn cảm động ngàn câu chữ. Lão không muốn nghe, trực tiếp đá hắn đi làm việc.

Hứa Tử Du hí hửng nhận Uyên Độc Đan rồi cầm túi dụng cụ đi sửa chữa Tụ Linh Trận.

Nửa năm qua hắn đã quen đường Tụ Linh Sơn, thao tác sửa chữa cũng thuần thục hơn không ít, chỉ tốn khoảng một canh giờ là hoàn thiện công việc đáng lý cần quãng thời gian gấp đôi.

Hồ trưởng lão không phàn nàn gì cả, lão quan sát hắn quãng thời gian qua cũng hiểu hắn được việc thế nào, nếu hắn bớt hèn đi một chút thì chắc lão đã có hứng hơn.

Hồ trưởng lão mở sa bàn, chậm rãi quan sát tinh tượng để tính ngày.

“Trưởng lão, ngài biết bói thiên cơ sao?” Hứa Tử Du quay trở về, trông thấy lão loay hoay liền tò mò tiếp cận:

“Bói cho đệ tử một quẻ được không?”

“Tiềm Hư làm gì bói được thiên cơ.” Hồ trưởng lão thiếu điều muốn đập luôn sa bàn vào đầu hắn, nhưng nghĩ một lát lão lại đi cốc đầu:

“Thiên cơ là lĩnh vực nằm ngoài sức tưởng tượng của tu hành giả yếu nhược. Muốn tiếp xúc, ít nhất cũng phải là Trúc Dịch cảnh.”

“Nói vậy, ngoại môn chỉ có mỗi hai vị trưởng lão chưởng sự mới tiếp xúc được sao?”

Hồ trưởng lão lắc đầu:

“Lão phu nói Trúc Dịch cảnh mới có cơ hội tiếp xúc, không đồng nghĩa Trúc Dịch cảnh có thể bói thiên cơ. Ngự Ma Tông ta chỉ được một người toán mệnh thiên cơ, ngươi biết đấy là ai không?”

Hứa Tử Du thẳng thắn đáp lời:

“Đệ tử không biết.”

“Lão phu cũng không biết.” Hồ trưởng lão bảo.

Hứa Tử Du:

“…” Không biết sao khẳng định như đúng rồi thế.

Hồ trưởng lão đọc hắn như lật một quyển sách. Lão giải thích:

“Lão phu chỉ nghe nói, không biết được tình hình cụ thể như thế nào. Nhưng đúng là nội môn có trưởng lão giỏi bói toán thiên cơ. Về phần đấy là ai, lão phu nghĩ ngươi có thể đoán được.”

Hứa Tử Du chớp mắt một lúc, dường như đã nghĩ đến câu trả lời.

Thiên cơ cho biết chuyện tương lai. Tông chủ Ngự Ma Tông muốn ra quyết định gì, trước tiên đều hỏi tới vị trưởng lão đó để biết cát hung. Mà đã thân cận với tông chủ thì chắc chắn là trưởng lão nội môn, tu hành giả Kim Đan cảnh.

...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free