Ma Chủng - (Bản Dịch) - Chương 11: Chapter 11: Mẫu Tử Trận (1)
Hứa Tử Du tu hành ngay tại chỗ, tranh thủ đại lượng linh khí đang hội tụ sau khi Tụ Linh Trận được chữa trị để đột phá. Hồ trưởng lão hộ pháp ngay cạnh. Lão quan sát mạch tượng của hắn rồi chỉ đạo tùy diễn biến. Thoáng chốc, linh khí hội tụ lại quanh người hắn, sương trắng mịt mờ che phủ cả tầm nhìn.
“Khai khiếu, hấp nạp, tuần hoàn.”
Hứa Tử Du dựa theo lời Hồ trưởng lão để tiến hành đột phá. Cơ thể hắn nhanh chóng nóng lên, cơ bắp trong người bị xé nát, cơn đau thẩm thấu chạm vào tận xương tủy.
Hứa Tử Du nghiến răng chịu đau rồi dẫn dụ linh khí vào cơ thể để chúng tẩy rửa nhục thân giúp mình. Đồng thời, hắn cũng theo khẩu quyết cuối cùng của Nhập Môn Ma Công để xung kích vào xương cốt. Luồng linh khí hung bạo nhanh chóng xé toạc người hắn, máu tươi tràn ra thất khiếu, sắc mặt tái nhợt trông chẳng khác gì xác chết.
Cưỡng đoạt thiên địa linh khí đi ngược lại quy luật tu hành của tự nhiên. Ma đạo có cách tu hành độc đáo nhưng hậu quả nhận về cũng không nhỏ. Gánh được thì thành quả nhận về lại không kém cạnh các môn phái chính đạo.
“Cơ thể ngươi đã đến giới hạn, đóng khiếu môn mà đột phá đi.”
Hồ trưởng lão nhận thấy thể phách Hứa Tử Du đã chạm đến cấp bậc rất cao, dường như không thua kém Định Pháp thượng cảnh. Lão bất giác nuốt một ngụm nước bọt.
Quả nhiên là thiên tài.
Hứa Tử Du cũng không duy trì sự tàn phá này thêm nữa. Hắn nhanh chóng đóng khiếu môn, thuận theo khẩu quyết để dung nhập linh khí chữa trị phần được cải tạo trước đó.
Khí tức sơ cảnh đỉnh phong liền nén lại như một lò xo, sau bùng nổ hướng thẳng lên cao, phá qua bình chướng mà chạm vào trung cảnh.
Cùng lúc đó, các đường tơ đen xuất hiện trên người hắn, nối thẳng một đường vào bên trong linh căn. Ma mạch nối với linh căn, tốc độ hấp thụ thiên địa linh khí lại càng nâng cao.
Hồ trưởng lão quan sát quá trình mà gật gù hài lòng:
“Không tệ.”
Chợt lão chạm tay l·ên đ·ỉnh đầu Hứa Tử Du, ma khí chợt tràn ra.
Cảm thấy sự tình không đúng, Hứa Tử Du định ngắt quãng quá trình nhưng lại phát hiện bản thân không thể khống chế dòng chảy linh khí. Linh khí trên Tu Linh Sơn tụ vào người hắn mỗi lúc một nhiều, cảnh giới vừa đột phá chưa kịp ổn định đã lung lay, chớp mắt lại ngã về sơ cảnh đỉnh phong. Trong khi đó, phần linh khí hấp thụ vào người lại chạy theo ma mạch mà hướng thẳng l·ên đ·ỉnh đầu, trực tiếp thoát ra khỏi huyệt Bách Hội.
Hồ trưởng lão hấp thụ lượng linh khí đó mà không mảy may để lọt một tia ra ngoài. Ma khí của lão mạnh mẽ trấn áp người Hứa Tử Du làm hắn không cách nào giãy dụa.
“Trưởng lão, tại sao ngài…”
Hồ trưởng lão mỉm cười:
“Tiểu Hứa, quãng thời gian qua có ngươi ở cạnh bầu bạn, lão phu rất vui, nhưng cuộc vui nào cũng có ngày tàn của nó.”
Cảnh giới của Hứa Tử Du liên tục rơi xuống, lượng linh khí hắn hấp thụ từ Tụ Linh Sơn nhanh chóng trở thành chất dinh dưỡng nuôi Hồ trưởng lão.
Lão càng thôn phệ hắn bao nhiêu, tinh thần lại càng khoan khoái bấy nhiêu. Cảnh giới trì trệ mấy năm nay rốt cuộc cũng chịu xê xích tiến lên cao. Hồ trưởng lão đã chờ đợi thời điểm này từ lâu rồi.
Lấy Hứa Tử Du làm trung tâm, xung quanh hắn chợt lóe lên tám nguồn sáng. Theo đó, những trận kỳ vô hình dần hiện ra trước mắt. Chúng ở đây ngay từ đầu nhưng lại bị Hồ trưởng lão che lại bằng trận pháp chướng nhãn, song giờ không cần phải giấu nữa.
“Tiểu Hứa, ngươi biết trận pháp này là gì không?” Lão hỏi.
Hứa Tử Du bị thôn phệ tu vi. Cơ bắp căng tràn của hắn dần khô lại, cả người liên tục mất sức, cơ thể không cách nào di chuyển được. Dưới sự hỗ trợ của ma khí, hắn mới mấp máy được bờ môi mình, đôi mắt lóe lên một tia tuyệt vọng.
“Mẫu… Tử Trận…”
Hồ trưởng lão gật gù hài lòng:
“Phải, là Mẫu Tử Trận. Nhân gian có câu lóc xương trả cha, lóc thịt trả mẹ để báo ơn dưỡng dục, không phiền song thân. Lão phu nuôi ngươi bấy lâu, cho ngươi tài nguyên và điều kiện tu hành, bây giờ cảnh giới lên cao, cũng đến lúc báo đáp rồi.”
Hứa Tử Du không thể thốt thành lời. Sức ảnh hưởng của Mẫu Tử Trận kinh khủng tới mức khiến cho cơ thể hắn mỗi ngày một yếu dần, cảnh giới rơi khỏi Định Pháp, ngã xuống Tọa Tâm, có lẽ chẳng bao lâu nữa sẽ b·ị đ·ánh về phàm nhân yếu nhược.
Tuyệt vọng không thể làm gì, Hứa Tử Du dường như chỉ còn một con đường chờ chết.
Trong khi đó, Hồ trưởng lão trái ngược hẳn. Cảnh giới lão đang tăng, Tiềm Hư trung cảnh chưa gì đã đạt đến đỉnh phong. Linh khí hội tụ còn nhiều hơn bất kỳ tràng cảnh đột phá nào từng diễn ra trước đó ở Tụ Linh Sơn.
“Ha ha ha, cuối cùng cũng có ngày lão phu thoát thai hoán cốt, ha ha ha…”
Hồ trưởng lão cười vang điên dại, cười đến phấn khích, cười tới độ muốn bay ra khỏi Tụ Linh Sơn, hô hào cho toàn bộ trưởng lão ngoại môn biết giờ này lão đã thành thiên tài.
Thiên phú của Hứa Tử Du quả thực rất kinh khủng. Lão chỉ mới hấp thụ một nửa thôi mà sắp đột phá, nếu hấp thụ toàn diện thì chẳng phải sẽ thành Tiềm Hư thượng cảnh luôn sao.