Ma Chủng - (Bản Dịch) - Chương 12: Chapter 12: Mẫu Tử Trận (2)
Với cái thiên phú này, giấc mơ nội môn của Hồ trưởng lão có khi lại thành hiện thực. Với những chuẩn bị bấy lâu nay, lão không tin mình không thể sống sót ở trong đó. Chưa kể, dựa vào quãng thời gian phát triển của Hứa Tử Du, Hồ trưởng lão dám chắc tiềm lực của hắn không chỉ dừng lại ở Tiềm Hư, mà chắc chắn là Trúc Dịch, thậm chí còn là Kim Đan.
… Xa hơn, biết đâu lại là Nguyên Thần?
Kim Đan cảnh đã là mộng tưởng xa vời với Hồ trưởng lão, nói gì tới Nguyên Thần. Nhưng không ai đánh thuế giấc mơ. Có mục tiêu cao, có thiên phú hỗ trợ, lại thêm đảm phách, lão tin mình sẽ đạt tới độ cao người người ngưỡng vọng đấy.
“Trưởng lão…”
Thanh âm của Hứa Tử Du yếu dần. Cơ thể hắn sụp đổ trên nền đất lạnh, cố gắng trườn bò để rời khỏi phạm vi ảnh hưởng của trận pháp nhưng người ngợm không cách nào di chuyển.
Hồ trưởng lão đè người hắn trên đất, trực tiếp lật người lại mà nhìn thêm lần nữa.
Khóe miệng lão giương cao:
“Tiểu tử ngươi yên chí, mỗi năm lão phu sẽ tổ chức lễ giỗ lớn cho ngươi nên ngoan ngoãn làm chất dinh dưỡng cho lão phu đi, ha ha ha.”
Cảnh giới của Hứa Tử Du rơi về Tọa Tâm sơ cảnh, mí mắt liền nặng trĩu thấy rõ. Cảnh vật trước mắt cũng nhòe đi, bóng hình Hồ trưởng lão dần trở nên mơ hồ.
Trông thấy sắp thành công, Hồ trưởng lão lập tức đẩy nhanh tiến độ, lòng không chờ được nữa.
Nhưng rồi dị biến phát sinh. Luồng linh khí đang truyền vào người lão đột nhiên bị rút vào cơ thể Hứa Tử Du. Ngay sau đó, dòng dịch chuyển cũng đảo chiều.
Vẻ mặt Hồ trưởng lão cả kinh:
“Chuyện gì thế này?!”
Lão vội rút tay nhưng phát hiện không thể cử động. Tay lão dính chặt vào huyệt Bách Hội của Hứa Tử Du, dính chặt không rời. Nhờ vậy, dòng dịch chuyển linh khí không hề bị gián đoạn.
Cơ thể khô héo của Hứa Tử Du một lần nữa lại trở về như cũ. Cảnh giới sụt giảm bắt đầu tăng tiến trở lại như cũ. Từ Tọa Tâm sơ cảnh vào trung cảnh, thoáng chốc đã băng lên thượng cảnh rồi trở về Định Pháp. Trong khi đó, Tiềm Hư trung cảnh đỉnh phong của Hồ trưởng lão mỗi lúc một sụt giảm. Trộm gà không được còn mất nguyên nắm gạo.
Phần thôn phệ bị đoạt lại không phải vấn đề với Hồ trưởng lão nhưng phần tu vi tích lũy bao nhiêu năm nay thì khác. Khó khăn lắm lão mới tu hành đến cảnh giới này, không đời nào chấp nhận trở thành chất dinh dưỡng nuôi người khác.
Hồ trưởng lão nổi sát khí, trực tiếp đánh vào lồng ngực Hứa Tử Du, ý đồ giết chết hắn.
Chợt lão phun một ngụm máu tươi, lồng ngực nhức nhối, xương cốt vang lên từng tiếng răng rắc của nứt vỡ. Con ngươi lão rung động, khóe miệng run rẩy.
“Không thể nào… T-tại sao lại là…”
Hồ trưởng lão lại ho ra máu, sắc mặt tiều tụy đi thấy rõ. Dáng vẻ ngạo mạn tự tin trước đó đã bay tăm hơi, những gì còn lại là một nỗi tuyệt vọng không gì lấp đi.
Tu vi lão ngã xuống Tiềm Hư sơ cảnh, cơ thể dần run rẩy vì sợ.
Bàn tay lạnh lẽo thình lình nắm lấy cổ tay khô gầy của lão. Hứa Tử Du mở mắt, cái nhìn của hắn lạnh nhạt trái ngược với dáng vẻ hèn nhát thỏ đế thường ngày.
“Trưởng lão, đang đi săn bỗng trở thành con mồi là trải nghiệm như thế nào?”
Hồ trưởng lão run giọng.
“Làm sao ngươi biết Mẫu Tử Trận?!”
Hứa Tử Du thử cử động tay mình. Mặc dù còn hơi khó khăn do vừa bị bòn rút sức lực nhưng giờ hắn cũng đang khôi phục thông qua trận pháp nên tình cảnh không tới nỗi khốn khó.
“Trưởng lão, ngài là người dạy trận pháp cho đệ tử, tại sao lại hỏi câu vô tri thế?”
“Lão phu chưa từng dạy Mẫu Tử Trận cho ngươi!” Hồ trưởng lão nghiến răng.
Cảnh giới của lão ngã xuống rất nhanh, lượng linh khí hội tụ cũng dần tản ra xung quanh.
Màn sương mờ ảo tan dần để lộ tám trận kỳ khác ở xa xa. Phạm vi bao trùm của chúng còn rộng hơn cả Mẫu Tử Trận mà Hồ trưởng lão đã bày ra để chờ Hứa Tử Du bước vào bẫy.
Ngặt nỗi, không ngờ chính lão mới là người chơi đùa ngay trong lòng bàn tay hắn.
Trận pháp lớn nuốt chửng trận pháp nhỏ, trận pháp lớn cũng đòi hỏi linh khí nhiều hơn trận pháp nhỏ. Hứa Tử Du không có nhiều nguyên thạch để tạo trận pháp lớn như thế nên hắn lợi dụng Mẫu Tử Trận của lão, tạm hi sinh tu vi của mình để Hồ trưởng lão đạt tới bình cảnh, thay hắn triệu tập một lượng lớn thiên địa linh khí để kích hoạt trận pháp.
Khi đó, hiệu quả từ Mẫu Tử Trận của lão sẽ mất sạch. Người đi săn trở thành kẻ bị săn.
Hứa Tử Du đã có thể cử động trở lại. Hắn chồm người ngồi dậy.
“Trưởng lão nhờ ta mua tài nguyên mà, truy ngược lại sẽ nhận ra thôi.”
Hắn mỉm cười:
“Nhờ sự cẩn trọng của ngài, đệ tử mới có thể sống sót. Thực sự cảm ơn ngài, Hồ trưởng lão.” Rồi hắn rút một con dao giấu trong ngực áo.
Không cần hỏi Hồ trưởng lão cũng biết Hứa Tử Du định làm gì. Đáy mắt lão toát lên nỗi sợ.
“Hứa… không, tiểu gia, chúng ta có thể thương lượng…”
Phập!
Hứa Tử Du đợi cảnh giới của Hồ trưởng lão rơi khỏi Tiềm Hư, không nói hai lời liền đâm thẳng con dao vào ngực lão. Thậm chí, hắn không dừng lại ở một nhát dao.
Rút ra, đâm vào, lại rút ra, lại đâm vào. Máu túa vào người, nhuộm đỏ đôi tay và quần áo.
Hồ trưởng lão hộc máu tươi, nét mặt nhợt nhạt, con ngươi lóe vẩn đục không còn chút sức sống.
Sinh mệnh lão vụt tắt, ngọn núi lớn liền tĩnh lặng.