Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ma Chủng - (Bản Dịch) - Chương 13: Chapter 13: Hậu sự (1)

Hứa Tử Du không muốn kéo dài thời gian vô ích. Hồ trưởng lão đã không muốn giữ hắn thì chẳng lý gì hắn lại để lão sống. Một trong hai người hôm nay phải chết.

Với cái chết của Hồ trưởng lão, ảnh hưởng của Mẫu Tử Trận cũng chấm dứt. Linh khí của lão hoàn trả về Tụ Linh Sơn, không còn truyền sang cho Hứa Tử Du nữa.

Trên thực tế, do cơ thể hắn đã chạm giới hạn, không thể dung nạp thêm linh khí từ Hồ trưởng lão, để tránh bạo thể, hắn phải từ bỏ nguồn linh lực kinh khủng của Tiềm Hư.

“Bỏ được mới chiếm được… cứ từ từ vậy.” Hứa Tử Du lẩm bẩm.

Giết Hồ trưởng lão là t·rọng t·ội, nhưng để sinh tồn, hắn không thể không hại lão.

“Kẻ yếu sẽ thành viên gạch lót đường cho kẻ mạnh. Đa tạ trưởng lão đã chỉ bảo.”

Hứa Tử Du quỳ trước di thể của Hồ trưởng lão, quỳ vái rất nghiêm túc. Sau đó, hắn rút con dao ra khỏi ngực lão, thuần thục rạch da, xẻ thịt rồi moi trái tim đang rỉ máu. Không để những giọt máu đấy uổng phí, hắn lập tức cắn nuốt. Vị tanh của xác chết vẫn khó chịu như xưa.

Giữa người thường và tu hành giả chẳng khác gì nhau cả. Nhưng ít nhất trái tim tu hành giả chứa nhiều năng lượng hơn. Hứa Tử Du nuốt nó vào bụng, bất giác ợ hơi thành tiếng.

Hắn không dừng lại ở đó. Hết tim đến não, hết não lại dạ dày, hết dạ dày liền tới mắt. Những bộ phận quan trọng đấy không thể để lọt vào tay Chấp Pháp Đường, không thì chuyện hôm nay sẽ bị bại lộ ra ngoài.

May mà ngoại môn không lưu ấn ký vào mệnh đăng như nội môn nên Hồ trưởng lão có chết thì Ngự Ma Tông cũng không ai hay. Dẫu thế, địa vị của lão cũng là trưởng lão, không thể m·ất t·ích trong thời gian dài mà không ai để ý. Hắn phải chuẩn bị.

“Trưởng lão ra ngoài, bảo mình trông nhà.”

“Trưởng lão ra ngoài, bảo mình trông nhà.”

“Trưởng lão ra ngoài, bảo mình trông nhà.”

Vừa ngấu nghiến máu thịt của Hồ trưởng lão, Hứa Tử Du vừa lẩm bẩm như một tên tâm thần. Đôi mắt hắn mở trưng, chăm chăm vào thi thể trước mặt, mãi không thèm rời.

Sau khi xử lý thi thể Hồ trưởng lão, Hứa Tử Du liền thu dọn hiện trường, xóa bỏ toàn bộ dấu vết ở hậu sơn rồi sửa chữa Tụ Linh Sơn thêm lần nữa để ngày mai có thể hoạt động như cũ.

Một ngày mới lại bắt đầu.

Hứa Tử Du tuân thủ nhiệm vụ, sáng sớm đến dọn dẹp, làm như chưa có sự kiện chết chóc ngày hôm trước. Hắn ngồi trông quầy, đỡ cằm nhìn ra ngoài như một tên rảnh rỗi.

“Hồ trưởng lão đâu rồi?” Tên đệ tử tới sớm hỏi.

“Trưởng lão bảo ra ngoài có việc, có lẽ vài hôm nữa không về được.” Hứa Tử Du vẫn giữ thái độ như bao ngày:

“Sư huynh vẫn dùng động phủ cũ chứ, tiểu đệ vẫn còn giữ động đây.”

Tên đệ tử đó không quan tâm mấy đến Hồ trưởng lão, chẳng qua không thấy nên tiện mồm hỏi thăm, nếu lão không có ở Tụ Linh Sơn thì thôi, chỉ cần vẫn còn động phủ tu hành thì hắn cũng không quản quá nhiều.

Hắn gật gù:

“Thế lại tốt, nâng giới hạn linh khí thêm một tầng, hôm nay ta cao hứng, nếu đột phá thành công liền không thiếu chỗ tốt cho ngươi.

Nhìn túi nguyên thạch đầy ắp trên quầy, đôi mắt Hứa Tử Du liền lóe lên tinh quang. Hắn xoa hai tay vào nhau, mỉm cười đáp lại:

“Chúc sư huynh mã đáo thành công.”

“Dẫn đường nhanh, không lại có tên âm binh khác tới quấy phá ta.”

Hứa Tử Du gật gù, thành thục cất túi nguyên thạch rồi lấy lệnh bài dẫn tên đệ tử đó vào động phủ, sau tiếp tục duy trì công việc của mình.

Chớp mắt, một tuần nữa lại trôi qua, ngoại môn vẫn theo nhịp sinh hoạt như cũ, dường như không có sự kiện đặc biệt nào phát sinh.

Song, tiểu bí sắp tới nên số lượng người đến Tụ Linh Sơn thuê động phủ càng ngày càng nhiều, tới nỗi có kẻ chi bạo bao trọn động phủ nguyên tháng trời làm cho những người khác tới sau không có chỗ thuê dù không thiếu nguyên thạch.

Hứa Tử Du đã cố an ổn bọn họ nhưng người nào người nấy lại quá nóng tính. Không có ai để xả giận, hắn liền thành đối tượng để bọn chúng đánh.

Tụ Linh Sơn không có Hồ trưởng lão tọa trấn quả nhiên rất loạn, thế là Hứa Tử Du chạy đến cầu cứu Chấp Sự Đường bổ sung thêm nhân lực, đồng thời cầu cạnh Chấp Pháp Đường cử cao thủ tới tọa trấn thay cho Hồ trưởng lão. Tất nhiên, không có gì miễn phí cả.

Hứa Tử Du chỉ là người truyền tin, không phải người chịu trách nhiệm chính. Hiện tại ngoại môn ai cũng biết Hồ trưởng lão không trình diện nên không ít người trở nên càn quấy hơn. Chấp Pháp Đường đảm nhiệm trị an nên không định để Tụ Linh Sơn loạn, bèn quyết định cử người sang trước, đợi Hồ trưởng lão trở về mới đòi nợ sau.

“Hứa sư đệ, bình thường Tụ Linh Sơn cũng đông nghẹt người thế này à?”

Vị sư huynh viện trợ từ Chấp Pháp Đường tò mò hỏi.

Hứa Tử Du lắc đầu:

“Mọi khi không đông thế này, chắc là do tiểu bí sắp tới các sư huynh, sư tỷ quyết tâm giành thứ hạng cao nên mới chôn chân trong động phủ. Với cả, dạo gần đây có vẻ mọi người đạt được cảm ngộ lớn mà liên tục đột phá, một thân đệ chạy đôn chạy đáo sửa trận pháp cũng muốn gãy hết lưng rồi đây.” Hắn nằm ườn ra quầy.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free