Ma Chủng - (Bản Dịch) - Chương 14: Chapter 14: Hậu sự (2)
Vị sư huynh đấy cười khan.
“Hiếm đệ tử tạp dịch nào được giao trọng trách như thế. Sư đệ nên tự hào. Làm tốt, biết đâu Hồ trưởng lão lại tiện tay chỉ điểm, sớm ngày đột phá.”
“À, đệ đột phá rồi.” Hứa Tử Du khoe khoang, chợt nét mặt ỉu xìu:
“… Nhưng trưởng lão mãi không về, chẳng rõ đi đâu nên đệ chưa xin được ấn tín.”
Nghe vậy, vị sư huynh Chấp Pháp Đường liền kinh ngạc.
“… Sư đệ không phiền chứ?” Hắn chìa tay ra.
Hứa Tử Du không từ chối, hắn liền để đối phương kiểm tra.
“Quả nhiên là Định Pháp cảnh, báo cho Chấp Sự Đường là có thể thoát khỏi thân phận tạp dịch rồi. Hồ trưởng lão sẽ quay về sớm thôi, sư đệ không cần gấp.”
Hứa Tử Du gật gù rồi không tiếp tục tám chuyện nữa. Hắn chạy đôn chạy đáo đi điều chỉnh lượng linh khí trên Tụ Linh Sơn, kỹ năng khống chế trận pháp mỗi ngày một thuần thục. Không có Hồ trưởng lão, bản thân hắn vẫn có thể vận hành chức năng của Tụ Linh Sơn như thường.
“Chẳng trách lão Hồ dám rời Tụ Linh Sơn, thì ra dưới trướng ông ta còn có người được việc.”
Lý trưởng lão của Chấp Sự Đường nhận được báo cáo quá tải người từ Tụ Linh Sơn, liền tức tốc chạy đến kiểm tra xem đám đệ tử tạp dịch được cử tới có làm việc đường hoàng không.
Bọn họ vẫn làm việc cật lực, một giây cũng không nghỉ, chẳng qua số lượng đệ tử đến Tụ Linh Sơn nhiều không xuể. Lý trưởng lão có thể thấy hàng dài nối ra tận bên ngoài.
Lưu lượng người đến Tụ Linh Sơn vốn không thấp, nhưng nhiều đến độ này thì lão cũng tò mò, hỏi ra mới biết các đệ tử ngoại môn dạo gần đây tu hành tiến cảnh vượt bậc, dường như đạt được cảm ngộ tốt nên đua nhau đột phá. Lại thêm bầu không khí trước tiểu bí nữa nên tinh thần người nào cũng phấn chấn. Song ai cũng nóng vội tiến cảnh nên Tụ Linh Sơn lại quá tải.
“Đông đảo thế này một mình hắn không thể đảm đương chu toàn.”
Chợt bên cạnh vang đến giọng trầm đục. Là Từ trưởng lão của Chấp Pháp Đường.
“Lão Từ, ông thân với lão Hồ, liên lạc được không?” Lý trưởng lão hỏi.
Từ trưởng lão lắc đầu:
“Đã truyền tin, nhưng không nhận hồi âm.”
Lý trưởng lão xoa cằm. Lão vừa miết chòm râu dê của mình vừa lẩm bẩm:
“Kỳ lạ thật đấy, Chấp Sự Đường cũng không nhận được tin xuất môn của lão Hồ. Mặc dù trưởng lão chúng ta có thể tự do ra vào tông môn, nhưng căn bản vẫn phải tuân theo thủ tục. Lão phu không nghĩ lão Hồ xem nhẹ tông quy, đằng sau hẳn có ẩn tình.”
Từ trưởng lão không nói lời nào, trực tiếp tiến vào trong quầy. Các đệ tử nhận ra lão, liền nhao nhao tránh đường rồi hành lễ. Hứa Tử Du đang bận rộn nên không để ý, lúc nhận được tín hiệu đánh mắt của vị sư huynh từ Chấp Pháp Đường thì mới giật thốt.
“Trưởng lão…?!”
“Lão phu không dọa, ngươi hốt hoảng cái gì.” Từ trưởng lão nheo mắt:
“Trước khi đi, lão Hồ có nói gì với ngươi không?”
Hứa Tử Du lắc đầu:
“Khởi bẩm, trưởng lão ra ngoài, chỉ bảo đệ tử ở lại trông nhà.”
Từ trưởng lão chăm chăm vào hắn một lúc lâu, sau lườm mắt về phía các đệ tử. Lão không nói lời nào, nhưng lượng ma khí tỏa ra từ người lại khiến cho nguyên đám lặng hết cả.
Từ trưởng lão thình lình trục lệnh:
“Hôm nay Tụ Linh Sơn đóng cửa, các ngươi quay về đi.
”
“Hả—?!” Đám người sửng sốt, vội phân bua:
“Nhưng trưởng lão…”
Từ trưởng lão thình lình vỗ một chưởng vào đầu tên đệ tử lên tiếng, thủ cấp liền nổ tung, máu thịt vương vãi. Bầu không khí liền tĩnh lặng như tờ, đến Lý trưởng lão cũng há hốc mồm.
“Kháng lệnh Chấp Pháp Đường—Chết!”
Một từ “chết” đơn giản nhưng tràn ngập sát tính và ma khí. Có người không chịu nổi, trực tiếp nôn thốc nôn tháo ngay tại chỗ.
Nỗi sợ thoáng chốc tràn ngập Tụ Linh Sơn, người người chạy tán loạn, tuyệt không lưu lại một giây một khắc nào. Ngoại trừ những đệ tử đã vào động phủ, phải chờ ngày tới hạn mới được ra ngoài thì Tụ Linh Sơn giờ này lại vắng vẻ hơn cả.
Hứa Tử Du sửng sốt:
“Trưởng lão, như thế này đ-đệ tử biết phải ăn nói thế nào với…”
Từ trưởng lão bóp miệng hắn rồi nhấc lên cao.
“Lão phu hỏi ngươi thêm lần nữa, trước khi đi, lão Hồ đã nói với ngươi những gì?”
Hứa Tử Du run lên, giãy dụa thế nào cũng không thoát khỏi ma trảo của đối phương. Ma khí trên người lão còn mạnh hơn cả Hồ trưởng lão. Không nghi ngờ gì cả, trưởng lão chưởng quản Chấp Pháp Đường chắc chắn là Tiềm Hư thượng cảnh.
“Trưởng lão chỉ bảo đệ tử trông nhà thôi…”
“Thế à?” Từ trưởng lão cười lạnh rồi ném hắn cho tên đệ tử của Chấp Pháp Đường:
“Trói hắn lại, mang về ma ngục khảo hình, Tụ Linh Sơn tạm thời ngừng hoạt động.”
Hứa Tử Du cả kinh, hắn khó khăn nhìn vị sư huynh vừa nói chuyện thoải mái với mình.
Thái độ đối phương trước sau quả nhiên đã thay đổi rất nhiều. Lúc trước sảng khoái bao nhiêu, bây giờ lại lạnh nhạt, nghiêm nghị bấy nhiêu.
“Hứa sư đệ, chịu khổ rồi.”
Gáy cổ bị đánh mạnh, Hứa Tử Du liền ngã xuống đất, ý thức dần chìm vào trong bóng tối.