Ma Chủng - (Bản Dịch) - Chương 15: Chapter 15: Tàn độc (1)
Tụ Linh Sơn tạm đóng cửa vài ngày, đệ tử ngoại môn liền nghị luận, đi tới chỗ nào cũng nghe thấy tiếng xì xầm không hài lòng với cách hành sự của Chấp Pháp Đường.
Nhưng xì xầm thì xì xầm, chẳng một ai dám đứng ra mắng bọn họ.
“Dạo gần đây lão phu nghe rất nhiều lời phàn nàn. Lão Từ, ngươi lạm quyền đấy à?”
Với những gì đang diễn ra ở tông môn, Từ trưởng lão không dễ gì thoát khỏi cảnh bị cấp trên khiển trách. Chuyện gì rồi cũng tới, hôm nay lão bị hai trưởng lão chấp quyền triệu kiến.
Khác với các trưởng lão khác, trưởng lão chấp quyền có xuất thân cao quý hơn. Bọn họ từng là đệ tử nội môn, tiềm lực tu hành không những cao mà tu vi hiện thời cũng chênh lệch một trời một vực so với những trưởng lão khác ở ngoại môn.
Cả hai đều là Trúc Dịch cảnh.
Từ trưởng lão đối mặt với bọn họ mà không hề có chút lo sợ, lão từ tốn bẩm báo lại tình hình cho cả hai. Đại khái là Hồ trưởng lão chắc chắn đ·ã chết và Hứa Tử Du có liên quan nên lão mới bắt hắn vào ma ngục, ngày ngày khảo hình để truy thêm thông tin.
“Lão Hữu, ông thấy thế nào?” Tả trưởng lão đánh một nước cờ.
Hữu trưởng lão là một người đàn ông trung niên với dáng vẻ khá đạo mạo. Râu tóc y đen tuyền, trên tay cuộn một con rắn màu đen đang say ngủ. Song bất kỳ ai phát ra tiếng động nào cũng đều bị nó cắn chết. Từ nãy tới giờ đã có hai đệ tử tạp dịch táng thân vì nó.
“Lão phu đã hỏi đệ tử tuần tra, trong quãng thời gian này Hồ trưởng lão không hề xuất môn, nhưng tìm mãi cũng không phát giác hành tung ở phụ cận tông môn nên khả năng cao hiện thực đúng như Từ trưởng lão nói thật.” Hữu trưởng lão đáp.
Tả trưởng lão gãi cằm. Đôi mắt lão bị bịt lại bởi một miếng vải trắng, trên đó được vẽ hình con mắt bằng máu tươi. Mặc dù là hình vẽ nhưng nó lại không khác gì một sinh vật sống.
Đằng sau tấm vải, lão đảo mắt như thế nào, hình vẽ con mắt ấy liền chuyển động theo.
“Sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Từ trưởng lão, đã tra được gì rồi?”
Từ trưởng lão bẩm báo:
“Khởi bẩm, Hứa Tử Du kêu oan, chưa tra được gì.”
“Ngươi có thể phân biệt thật giả. Hắn nói dối bao nhiêu câu?” Hữu trưởng lão hỏi.
“Hắn nói thật, không câu nào giả cả.” Từ trưởng lão đáp lại.
Nghe vậy, hai vị trưởng lão liền quay sang nhìn nhau, đầu đầy nghi vấn.
“Từ trưởng lão, xem như ngươi có công với tông môn thì dùng khảo hình với đệ tử vô tội cũng bị liệt vào tội lạm quyền đấy. Ngươi không đùa lão phu chứ?” Tả trưởng lão lay trán.
Từ trưởng lão lắc đầu:
“Thuộc hạ không dám. Nhưng thuộc hạ tin hai vị trưởng lão.”
Hữu trưởng lão suy ngẫm một lúc, dường như nghĩ tới cái gì đó mà cười lạnh.
“Ngươi muốn nhờ lão phu dùng Niêm Dịch Thuật truy tung dấu vết Hồ trưởng lão, phải không?”
Từ trưởng lão chắp tay khom mình:
“Xin trưởng lão hãy chứng minh trực giác của thuộc hạ.”
Tả trưởng lão bật cười thành tiếng. Lão chủ động lấy một tấm địa đồ, gạt phăng bàn cờ rồi trải ra giữa bàn.
Sau đó, lão thi pháp dựng một mô hình tổng quan của ngoại môn, dùng cát đại diện cho người, dùng ma khí đại diện cho dòng dịch chuyển linh khí.
“… Ngươi nhiệt tình quá nhỉ?” Hữu trưởng lão lườm một mắt.
Tả trưởng lão cười ha hả:
“Chuyện gì cần giải quyết nhanh thì không nên chậm trễ.”
Hữu trưởng lão nhẹ nhàng xoa đầu con rắn đen trên tay rồi thở dài, sau chìa tay còn lại về phía Từ trưởng lão. Đối phương hiểu ý, nhanh chóng lấy một vật lưu trữ khí tức của Hồ trưởng lão đưa cho y. Hữu trưởng lão để con rắn đen nuốt nó vào bụng, sau vươn thân mình lên mô hình địa đồ Tả trưởng lão đã chuẩn bị sẵn rồi nhả dịch.
Dịch của nó vừa đen vừa bốc mùi tanh hôi. Chúng chảy xuống địa đồ, cảm ứng theo khí tức của Hồ trưởng lão mà hướng đến vị trí mục tiêu. Đống dịch ấy dừng lại ở ma ngục, vị trí đúng ngay phòng giam của Hứa Tử Du.
Từ trưởng lão hừ một tiếng, định xin phép quay trở về xử trí theo môn quy thì dị biến lại phát sinh. Lượng niêm dịch không dừng ở nhà giam, mà dần lan rộng bao phủ hết cả phạm vi ngoại môn. Đến Hữu trưởng lão cũng kinh ngạc.
Tả trưởng lão nhíu mày, nương tay phạm vi bao trùm mà diễn hóa ma khí để có thể quan sát chi tiết, xem thử chuyện quái gì đang diễn ra. Kết quả khiến lão không biết nói gì hơn.
“… Tổng số người dính khí tức Hồ trưởng lão là ba ngàn tám trăm sáu mươi bảy người. Con số này bao trọn một phần ba đệ tử ở ngoại môn rồi.” Tả trưởng lão bảo.
Hữu trưởng lão vuốt ve con rắn đen.
“Hứa Tử Du tiếp xúc Hồ trưởng lão lâu nhất, niêm dịch phát giác hắn đầu tiên cũng không lạ. Nhưng ba ngàn tám trăm sáu mươi sáu người còn lại thì hơi có vấn đề đấy.”
Y trầm ngâm.
“Nếu lão phu nhớ không nhầm, Niêm Dịch Thuật của ông phát giác khí tức dựa vào…”
“… Nhục thân.” Từ trưởng lão tiếp lời:
“Niêm Dịch Thuật truy tung máu thịt, ngoài ra còn có mùi hương. Nếu niêm dịch bao phủ ngần này người, vậy thì cơ thể lão Hồ…”